Lâm Du, một cô gái hiện đại năng động, bỗng xuyên không về vùng nông thôn
⭐ 0.0👁 0 lượt đọc📖 15 chương✍️ Admin TruyệnAI
📖 Chương 1 — Giữa Đầm Lầy Và Lửa Đỏ — Đọc thử miễn phí
Đau đớn như xé toạc từng thớ thịt, Lâm Du vùng vẫy trong một không gian tối đen, nước lạnh buốt siết chặt lấy cổ họng. Phổi cô như bị nung đỏ, rát bỏng, cố gắng hít lấy từng ngụm khí loãng trong vô vọng. Cô cảm nhận được lớp bùn non tanh tưởi dưới chân, những sợi rong rêu quấn quýt lấy tay, ghê tởm và đáng sợ. "Chết tiệt! Mình đang ở đâu vậy?" cô gào lên trong tâm trí, nhưng miệng chỉ ứa ra bọt nước. Khoảnh khắc cuối cùng cô nhớ được là cơn lốc xoáy bất ngờ khi đang khảo sát một hang động cổ ở Sa Pa. Không lẽ mình đã chết rồi sao? Chết đuối? Sau bao nhiêu năm lăn lộn trên thương trường, sống sót qua vô số dự án ‘khó nhằn’, Lâm Du, chuyên gia địa chất kiêm nhà leo núi nghiệp dư, lại kết thúc một cách lãng xẹt thế này ư?
Một lực mạnh bất ngờ kéo cô lên. Không khí ập vào phổi, khàn đặc. Cô ho sặc sụa, mùi bùn và mùi nước sông tanh nồng xộc thẳng lên mũi, khiến dạ dày quặn thắt. Ánh sáng lờ mờ len qua kẽ mắt, một màu xám đục như lòng sông. Dần dần, hình ảnh hiện ra: một gương mặt thô kệch, râu ria xồm xoàm đang nhìn cô chằm chằm. Đôi mắt ấy đầy vẻ dò xét, pha chút sợ hãi. Lâm Du choáng váng, cố gắng định thần. Quần áo trên người cô ẩm ướt, dính chặt vào da thịt, nặng trĩu. Lớp vải thô ráp cọ vào vết thương hằn đỏ trên cổ tay, gây rát buốt.
"Con bé này chết nhát thật. Cứ thế này thì làm sao sống ở nhà Lý gia được?" Một giọng nói chua chát vang lên, the thé như tiếng móng tay cào trên vách đá, khiến Lâm Du giật mình. Cô ngẩng đầu. Hai bóng người đứng lờ mờ dưới ánh chiều tà, một nam một nữ. Người đàn bà vừa nói có vẻ ngoài khắc khổ, đôi mắt ti hí lóe lên tia nhìn sắc lạnh. Môi bà ta mím chặt, tạo thành một đường thẳng tắp, vẻ mặt đầy sự khinh bỉ. "Đã đoản mệnh còn hay gây chuyện. Chẳng trách người ta lại nói con gái nhà họ Hà không có phúc khí."
Lâm Du khựng lại. Hà gia? Lý gia? Phúc khí? Cái quái gì đang xảy ra vậy? Cô muốn hỏi, muốn chất vấn, nhưng cổ họng đau rát, chỉ phát ra những tiếng khò khè vô nghĩa. Cơ thể cô run rẩy bần bật, không phải vì lạnh mà vì một nỗi sợ hãi mơ hồ đang xâm chiếm. Cái người đàn ông râu ria kia, khuôn mặt khắc khổ, đang đỡ cô dậy. Ông ta thở dài một tiếng, trầm đục như tiếng đá lăn. "Mẫu thân, Uyển Nhi cũng đâu muốn vậy. Con bé đã bị cảm lạnh rồi."
"Cảm lạnh? Nó có chết đâu mà cảm lạnh! Cái đồ vô dụng này chỉ tổ tốn cơm tốn gạo!" Người đàn bà, chắc là mẫu thân gì đó, vẫn không ngừng chì chiết. Bà ta đưa tay lên bịt mũi, vẻ ghê tởm hiện rõ. "Thôi đi, ông Lý. Mau đưa nó về. Kẻo bệnh truyền nhiễm thì khổ. Nhìn cái mặt nó xanh lè như tàu lá chuối ấy kìa!"
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
Lâm Du cố gắng nắm bắt từng câu chữ, từng cử chỉ. Cô đang nằm trên một chiếc cáng tre ọp ẹp, mùi bùn đất và lá khô xộc vào mũi. Bên cạnh là một dòng sông nhỏ, nước chảy lững lờ mang theo rác rưởi và bèo tây. Những căn nhà tranh vách đất lụp xụp hiện ra xa xa, mái lợp rạ rơm vàng úa, ẩn mình dưới rặng tre xanh rì đang nghiêng mình trong gió. Khung cảnh ấy hoàn toàn xa lạ, hệt như trong những bộ phim cổ trang Trung Quốc mà cô từng xem, nhưng lại có nét chân chất, mộc mạc của làng quê Việt Nam. Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. "Không thể nào... Mình xuyên không ư? Cái quái gì thế này? Thôi xong rồi, từ giờ cơm văn phòng, trà sữa trân châu, wifi tốc độ cao là cái gì đó quá xa xỉ rồi!"
Người đàn ông râu ria, mà bà ta gọi là "ông Lý", cuối cùng cũng đặt cô xuống chiếc cáng. Hai thanh niên trai tráng khác, ăn mặc cũng thô sơ, vội vàng khiêng cáng đi. Mỗi bước chân của họ đều tạo ra tiếng động cọt k kẹt trên nền đất ẩm ướt. Cô cảm nhận được sự lắc lư, chao đảo, và từng cơn đau nhói ở khắp cơ thể. Đầu óc quay cuồng, một luồng ký ức xa lạ ồ ạt đổ về, như một dòng thác lũ xé toạc mọi ngăn tủ trong tâm trí.
Hà Uyển Nhi. Con gái út của Hà lão gia, một thư sinh nghèo ở huyện bên. Vì gia cảnh sa sút, Hà lão gia phải gán nợ, đem Uyển Nhi gả cho Lý Cường, trưởng nam Lý gia ở làng Thanh Vân này. Mấy ngày trước là ngày thành hôn. Uyển Nhi vốn là một cô gái nhút nhát, yếu ớt, chưa từng bước chân ra khỏi cổng nhà. Trên đường về nhà chồng, nàng đã bị đẩy xuống sông. Ký ức mờ mịt, nhưng một hình ảnh chợt lóe lên: một đôi mắt sắc lạnh, nụ cười nửa miệng của một người thiếu nữ xa lạ. Lý An. Em chồng của nàng. Tại sao lại đẩy nàng?
"Thôi xong, xuyên không đã đành, lại còn là kiếp số bi thảm của một cô bé sắp chết chìm vì bị hãm hại!" Lâm Du thở dài trong lòng. "Thế giới này không có camera giám sát, cũng không có cảnh sát điều tra. Muốn sống sót thì phải tự mình vùng vẫy thôi!" Cô rùng mình. Không khí nơi đây mang theo hơi lạnh từ sông ngòi và mùi ẩm mục của rêu phong, khác hẳn với mùi hương tinh dầu thoang thoảng của căn hộ cao cấp của cô trước đây.
Chiếc cáng cuối cùng cũng dừng lại trước một căn nhà. Không phải là nhà mà là một quần thể nhà: ba căn nhà tranh vách đất nối liền nhau, vây quanh một khoảng sân nhỏ lởm chởm đá và đất cát. Một cây ổi già khẳng khiu đứng giữa sân, vài trái ổi non còn bám trụ trên cành. Phía sau là một vườn rau lèo tèo, vài luống cải, hành đã ngả vàng úa. Cửa ra vào bằng gỗ mục, kẽo kẹt phát ra âm thanh thê lương.
Người mẹ chồng, Lý phu nhân, đứng khoanh tay giữa sân, vẻ mặt không chút biểu cảm, nhưng đôi mắt nhỏ xíu vẫn không ngừng đánh giá cô. "Mau đưa nó vào buồng hậu. Đừng để dơ bẩn ra ngoài này." Giọng bà ta lạnh tanh như nước đá.
Hai người thanh niên khiêng cô vào một căn phòng nhỏ phía sau. Căn phòng tối tăm, ẩm thấp, chỉ có một ô cửa sổ nhỏ xíu không có chấn song, chỉ che bằng tấm vải thô đã sờn rách. Trên nền đất là một tấm chiếu cói cũ kỹ, vài cái chăn mỏng đã bạc màu cuộn lại. Mùi ẩm mốc và mùi hăng hắc của đất trộn lẫn vào nhau, khiến Lâm Du nhíu mày. Cô được đặt xuống chiếu, đau nhức toàn thân.
"Đừng có mà làm vấy bẩn căn phòng này. Khỏe lại thì ra đồng mà làm việc. Đừng tưởng gả vào đây rồi là muốn nằm dài ra đó!" Lý phu nhân thò đầu vào, giọng điệu đanh đá. Bà ta liếc nhìn vết thương trên trán Lâm Du, nhếch môi khinh bỉ. "Đã có phu quân rồi mà còn đoản mệnh đến mức ngã xuống sông. Đúng là thứ xui xẻo."
Lâm Du hít một hơi thật sâu. "Phu quân?" Cô cố gắng nhớ lại. Lý Cường. Chồng của Hà Uyển Nhi. Một người đàn ông mà cô chưa hề gặp mặt. Ký ức mơ hồ về Lý Cường là một người trầm tính, ít nói, thường xuyên vắng nhà vì phải đi làm thuê ở huyện khác.
"Thôi, phu nhân. Nàng ấy vừa tỉnh lại mà." Một giọng nói nhẹ nhàng vang lên. Một cô gái trẻ bước vào, khoảng mười lăm, mười sáu tuổi. Nàng có khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt to tròn, nhưng ánh nhìn lại chứa đựng một sự khôn ngoan không hợp với tuổi. "Để con trông chừng tỷ tỷ." Đây là Lý An, em chồng nàng. Vừa nghe thấy cái tên này, Lâm Du cảnh giác hơn hẳn. Cô bé này là người đã đẩy Uyển Nhi xuống sông.
Lý phu nhân hừ lạnh, rồi quay lưng bỏ đi, để lại Lý An và Lâm Du trong căn phòng mờ tối. Lý An đi đến bên cạnh Lâm Du, đặt tay lên trán cô. Bàn tay nhỏ nhắn, hơi lạnh. "Tỷ tỷ không sao chứ? Muội đã lo lắng cho tỷ tỷ lắm đó." Giọng nàng ngọt ngào, vẻ mặt đầy lo lắng.
Nội tâm Lâm Du gầm gừ: "Giả tạo! Rõ ràng mày là người đã hãm hại tao mà còn dám diễn trò tình cảm à? Nghĩ tao là Hà Uyển Nhi yếu ớt kiếp trước chắc? Xin lỗi, tao là Lâm Du, kiếp trước tao còn đấu đá sếp tổng, đối phó với mấy con cáo già trong công ty, chiêu trò của mày còn non lắm!"
Cô hé mắt, nhìn thẳng vào Lý An. "Ta... ta ổn." Giọng nói khàn đặc, yếu ớt. Cô cần thời gian để nắm bắt tình hình, để hiểu rõ hơn về Lý An và cái Lý gia này. Nóng vội sẽ chỉ làm mọi chuyện thêm tồi tệ.
Lý An mỉm cười, nụ cười tinh quái. "Vậy là tốt rồi. Tỷ tỷ mới về nhà ta, còn nhiều thứ chưa quen. Có gì cứ hỏi muội nhé." Nàng nói, nhưng ánh mắt lại lướt qua vết sẹo trên trán Lâm Du một cách đầy ẩn ý. "Dù sao, tỷ tỷ cũng là dâu cả Lý gia, phải biết giữ gìn thể diện cho nhà mình."
Lâm Du khẽ nhắm mắt, đầu óc quay cuồng. Từng lời nói của Lý An như có độc, nhẹ nhàng mà lại chứa đầy gai nhọn. "Thế à? Thể diện Lý gia là do mày đẩy tao xuống sông để giữ gìn à?" cô thầm nghĩ. Toàn thân cô rã rời. Cô ngửi thấy mùi đất ẩm, mùi nấm mốc từ vách tường, và cả mùi hương lạ lẫm trên người Lý An, thoang thoảng như mùi hoa dại. Cô cảm nhận được sự ghê tởm xen lẫn hoang mang. Cuộc sống mới của cô bắt đầu bằng một cú ngã đau đớn và một âm mưu hãm hại.
"Tỷ tỷ cứ nghỉ ngơi đi. Muội ra xem có gì giúp mẫu thân nấu bữa tối." Lý An đứng dậy, thân hình nhỏ nhắn khuất dần trong bóng tối. Trước khi đi, nàng quay lại nhìn Lâm Du, ánh mắt lóe lên một tia sáng khó hiểu, rồi biến mất sau cánh cửa kẽo kẹt.
Lâm Du nằm đó, lắng nghe tiếng côn trùng rả rích bên ngoài, tiếng gió rít qua khe cửa và tiếng cãi vã vọng lại từ căn nhà chính. Cô cảm nhận được từng cơn đau nhói từ vết thương trên trán, ở bắp tay và cẳng chân. Lớp vải thô ráp trên người cọ xát vào da thịt, gây ngứa ngáy. Mùi bùn đất vẫn còn vương vấn trên tóc, khó chịu vô cùng. "Đời nào mình lại rơi vào hoàn cảnh này cơ chứ?" Cô thở hắt ra, cố gắng nhích người. "Không có bệnh viện, không có thuốc men. Giờ phải tự chữa cho mình thôi."
Trong đầu cô chợt lóe lên những kiến thức y học cơ bản mà cô từng học trong khóa sơ cứu khi đi dã ngoại. "Sát trùng vết thương là ưu tiên hàng đầu. Nhưng lấy cái gì để sát trùng bây giờ? Cồn y tế? Nước muối sinh lý? Mơ đi! Nước sạch còn khó tìm." Cô nhìn quanh căn phòng tối tăm. Một cái chum sành cũ kỹ đặt ở góc phòng. Bên cạnh là một vài bó lá khô, tỏa ra mùi ngai ngái.
Đêm dần buông xuống, bóng tối bao trùm lấy căn nhà tranh. Tiếng gió rít mạnh hơn, mang theo hơi lạnh se sắt. Tiếng Lý phu nhân quát tháo con cái vẫn văng vẳng bên tai. Lâm Du nhắm mắt lại, cố gắng sắp xếp lại mớ hỗn độn trong đầu. Hà Uyển Nhi đã chết, và cô là Lâm Du, đã chiếm hữu thân xác này. Cô phải sống, và sống tốt. Không thể để mình chết thêm lần nữa, một cách lãng xẹt như Hà Uyển Nhi.
Bỗng, một giọng nói trầm thấp vang lên gần bên cửa sổ. "Uyển Nhi... nàng đã tỉnh chưa?" Giọng nói ấy có chút ngần ngại, nhưng cũng mang theo sự nặng nề của trách nhiệm.
Nội tâm Lâm Du giật mình: "Ơ, chồng mình về rồi à? Chồng mình, chồng mình... mà là chồng người ta chứ không phải chồng mình!"
Tiếng bước chân nặng nề tiến vào. Một bóng người cao lớn đứng chắn ngang cửa. Dưới ánh trăng lờ mờ hắt qua khe cửa, Lâm Du nhìn thấy một người đàn ông với vóc dáng vạm vỡ, khuôn mặt hằn rõ vẻ phong trần và mệt mỏi. Anh ta nhìn cô với ánh mắt phức tạp, vừa có chút xa lạ, vừa có chút trách nhiệm. Mùi mồ hôi và đất bám trên người anh ta, nhưng không hề khó chịu, mà lại mang theo vẻ phong trần của người lao động.
"Nàng đã tỉnh rồi à?" Lý Cường hỏi, giọng anh ta trầm ấm hơn những gì Lâm Du tưởng tượng. Anh ta bước đến gần, ngồi xuống bên cạnh cô, nhưng giữ một khoảng cách nhất định, như sợ hãi hay tôn trọng. Tay anh ta chai sạn, bàn tay to lớn đặt hờ trên đầu gối.
Lâm Du cố gắng ngồi dậy, nhưng toàn thân đau nhức. Lý Cường vội đưa tay đỡ lấy vai cô, cẩn trọng. Lực tay anh ta rất mạnh, nhưng lại rất dịu dàng. Ánh mắt anh ta nhìn cô đầy vẻ dò xét.
"Ta... ta đã làm phiền phu quân rồi." Lâm Du đáp, cố gắng dùng ngôn ngữ cổ trang, nhưng vẫn còn chút lúng túng. Cô cảm thấy bất an. Người đàn ông này là chồng cô trong kiếp này, nhưng cô lại hoàn toàn xa lạ với anh ta.
Lý Cường thở dài, ánh mắt lướt qua vết sẹo trên trán cô. "Không trách nàng. Mẫu thân ta chỉ là... nói vậy thôi. Nàng cứ nghỉ ngơi đi." Anh ta đứng dậy, đi đến chiếc chum sành, múc một gáo nước, rồi đưa cho cô. "Nàng uống đi, nước ấm này."
Lâm Du nhận lấy gáo nước, cảm nhận hơi ấm từ gáo sành. Cô nhìn anh ta, ánh mắt nghi hoặc. Người đàn ông này có vẻ không tệ như những gì cô tưởng tượng. Hay đây chỉ là vỏ bọc? Cô uống cạn gáo nước, vị ngọt lờ lợ của nước giếng xộc vào miệng.
"Nếu có chuyện gì, nàng cứ gọi ta." Lý Cường nói, giọng anh ta hơi ngập ngừng. "Ta... ta sẽ ở đây." Anh ta không quay về phòng mình, mà ngồi xuống góc phòng, tựa lưng vào tường, nhắm mắt lại. Có lẽ anh ta sợ cô lại xảy ra chuyện.
Nội tâm Lâm Du chợt nảy ra một suy nghĩ: "Đúng là có chút điểm cộng. Ít ra không phải là một tên vũ phu. Nhưng kiếp này mình là Hà Uyển Nhi, người vợ bị ép gả, lại vừa bị hại suýt chết. Liệu có an toàn không đây?" Cô cảm nhận được hơi ấm tỏa ra từ Lý Cường dù anh ta ngồi xa.
Ánh trăng lọt qua ô cửa sổ, vẽ lên nền đất một vệt sáng bạc. Đêm sâu dần. Bất chợt, Lâm Du nghe thấy tiếng thì thầm khe khẽ từ căn phòng bên cạnh, nơi Lý phu nhân và Lý An thường ngủ.
"Mẫu thân, người nói xem... con nhỏ đó có thật sự bị ngã không?" Đó là giọng của Lý An, đầy vẻ dò xét.
"Ngã hay không thì cũng chẳng quan trọng. Quan trọng là nó còn sống. Một cái của nợ vô dụng!" Giọng Lý phu nhân đầy sự căm ghét.
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Tiếp tục quan sát
An toàn
🔥
Hành động ngay
Táo bạo
✨
Tìm cách khác
Bất ngờ
6
Hương Sắc Lạ Náo Động Làng
9,370 từ
🔒 Đăng nhập
7
Vị Ngọt Gây Chú Ý
10,802 từ
🔒 Đăng nhập
8
Hương Vị Mở Ra Màn Kịch
10,120 từ
🔒 Đăng nhập
9
Màn Kịch Đằng Sau Hương Vị
11,255 từ
🔒 Đăng nhập
10
Mưu Đồ Dưới Gốc Đa
6,886 từ
🔒 Đăng nhập
11
Âm Mưu Trấn Thôn
14,762 từ
🔒 Đăng nhập
12
Lưỡi Dao Trong Nụ Cười
12,906 từ
🔒 Đăng nhập
13
Phiên Chợ Bão Tố
12,154 từ
🔒 Đăng nhập
14
Tòa Án Giữa Đồng
10,359 từ
🔒 Đăng nhập
15
Sóng Gió Bãi Dâu
13,112 từ
🔒 Đăng nhập
⚔️
Cuộc Sống Điền Văn Của Tình Nhi
** Một cô gái hiện đại bất ngờ xuyên không về cổ đại và trở thành Tình Nhi, một tiểu thư sống trong một gia đình điền viên. Với tính cách hài hước và những suy nghĩ "điên rồ", cô phải đối mặt với những tình huống dở khóc dở cười để tồn tại trong thế giới xa lạ này, nhưng sự bình yên lại không dễ dàn