**
Nắng đầu hè rực rỡ, ánh sáng chói chang hắt xuống nền gạch sáng bóng của tòa nhà văn phòng. Linh nhíu mày, kéo áo vest chỉnh lại cho ngay ngắn. Bước vào phòng họp, mùi cà phê nóng và mùi giấy tờ mới in len lỏi khắp nơi. Gương mặt cô bừng sáng khi thấy Phát, người chồng hờ mà cô đã lựa chọn trong cuộc hôn nhân giả để cứu lấy công ty của mình.
"Đến trễ một phút là bị phạt nửa tháng lương đấy," Phát lên tiếng, khoanh tay dựa người vào bàn họp, ánh mắt đen láy như cơn bão dữ dội.
Cô bĩu môi, cố tỏ ra không quan tâm: "Tôi không phải là nhân viên của anh."
"Thế thì càng phải đúng giờ." Giọng anh bình thản, nhưng ánh mắt như lấp lánh khi chạm vào cô. Tim Linh như ngừng đập, một cảm giác lạ thường xộc đến. Lần đầu tiên, cô nhận ra rằng giữa họ có một sợi dây vô hình, chưa bao giờ được gọi tên.
Cuộc họp bắt đầu, mọi người đều tập trung vào các báo cáo tài chính, nhưng đầu óc của Linh lại quay cuồng với những suy nghĩ về hôn nhân giả này. Cô đã đồng ý khi Phát đề nghị, một phần vì sự sống còn của công ty, nhưng một phần khác, có phải là vì sự tồn tại của chính họ? Cô lén nhìn sang anh, người đàn ông lạnh lùng nhưng cũng đầy kiên định. Không biết từ bao giờ, hình ảnh của Phát đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của cô.
Phát đột ngột dừng lại, ánh mắt quét về phía Linh. "Em ổn chứ?" Câu hỏi giản đơn, nhưng làm con tim cô nhảy lên một nhịp. Mùi đàn hương trên áo vest của anh khiến cô thấy thoải mái nhưng cũng đầy hồi hộp.
"Vẫn ổn." Linh gật đầu, nhưng lòng cô đang gào thét. Giữa dòng người hối hả bên ngoài, cô cảm thấy như bị mắc kẹt trong một chiếc hộp kín. Chỉ cần một câu nói, chỉ cần một hành động khác biệt, mọi thứ có thể thay đổi.
Sau cuộc họp, Linh và Phát cùng nhau xuống cầu thang. Gió ngoài trời mát lạnh, nhưng trong lòng cô thì nóng rực. Khi đi ngang qua một quán cà phê nhỏ, Phát dừng lại, nhìn cô. "Uống gì không?"
Khóe môi Linh khẽ cong lên. "Cà phê sữa đá, như luôn."
