“Em không thể tin nổi, anh lại đến đây.” Giọng nói của Linh như một nhát dao, chém vào không gian chật chội của quán cà phê. Cô quay đi, lòng đã sôi sục mà đôi tay vẫn run run giữ chặt chiếc cốc cà phê trên bàn. Mùi cà phê rang xay nóng hổi, hòa lẫn với hương hoa nhài thơm ngát, nhưng giờ đây, nó đã chẳng còn dịu dàng như trước.
“An, em không thể cứ mãi trốn chạy.” Giọng Anh trầm ấm, như thể từng âm tiết đều có sức nặng. Anh ngồi đối diện, ánh mắt nghiêm nghị, đôi môi mím lại tạo thành một đường thẳng kéo dài sự im lặng giữa họ.
“Trốn chạy? Anh nói dễ lắm.” Linh xù xì, không kiềm chế được bản thân, “Người ta sống một cuộc đời bình yên, mà anh lại mang theo những bí mật, những tham vọng đen tối. Có lẽ em nên quên đi.”
“Linh,” Anh nhấn mạnh, “đừng quên rằng em cũng là một phần trong tham vọng của tôi.” Ánh mắt anh sắc lạnh, như một viên đạn lạnh lẽo, xuyên thấu vào tâm trí cô. Bàn tay siết chặt lại, ngón tay bóng loáng lạnh lẽo, cô cảm thấy không khí trong quán như ngột ngạt hơn bao giờ hết.
Cô chưa từng nghĩ mình lại bị cuốn vào một trò chơi mà mình không hề muốn tham gia. Mọi thứ xảy ra quá nhanh, từ ngày đầu tiên họ gặp nhau ở hội nghị doanh nghiệp. Linh là một nhà lãnh đạo tài năng, cô quyết tâm đưa công ty mình lên một tầm cao mới. Còn Anh — một người đàn ông bí ẩn, đầy quyền lực, luôn nhìn cô bằng ánh mắt sắc như dao.
“Em muốn rời bỏ mọi thứ này? Bỏ đi công ty, bỏ đi những gì em đã xây dựng?” Anh hỏi, khóe môi nhếch lên một nụ cười châm chọc. “Linh, em biết trong lòng mình điều gì là quan trọng nhất.”
“Đừng dùng lý lẽ này với em,” Linh ngắt lời, trong lòng dâng trào một nỗi sợ hãi mơ hồ. “Chúng ta không thể tiếp tục việc này. Em không muốn trở thành quân cờ trong cuộc chơi của anh.”
Một cơn gió nhẹ lướt qua, mang theo mùi hương của những cánh hoa nhài ngoài cửa sổ. Linh ngẩng lên, nhìn qua khung kính mờ đục. Ánh nắng chiếu vào, tạo thành những vệt sáng lấp lánh, nhưng tâm trí cô lại u ám. Tại sao lại có những điều tồi tệ ẩn sau những vẻ đẹp thoáng qua?
“Em không thể không thấy được điều này.” Anh với tay ra, ngón tay vừa chạm vào mu bàn tay cô, nhưng Linh nhanh chóng rụt lại, khiến ánh mắt anh tối lại. “Tôi không thể để em đi. Tôi cần em.”
