“Chạy mau! Họ sắp tới rồi!” Tiếng hét vọng lại trong không gian tĩnh mịch như một cơn gió lạnh. Vẫn như một con gà mắc mưa, Lạc Nhi chỉ biết nhìn xung quanh, loay hoay giữa cơn hoảng loạn của các huynh đệ. Mái tóc đen nhánh của cô bay lượn theo từng bước chạy, thỉnh thoảng lại vướng vào những nhành cây, nhưng không điều gì có thể ngăn cản cô. Tình thế cấp bách, Lạc Nhi đã trở thành một bóng ma giữa rừng cây, nhưng lại không hề biết rằng, bóng ma ấy đang dẫn dụ những hiểm nguy đang rình rập.
“Cứu… cứu tôi với!” Một giọng nói yếu ớt vang lên phía sau, làm tim Lạc Nhi thắt lại. Cô không thể bỏ mặc. Nghĩ đến những người đã từng giúp đỡ cô, những người đã đưa cô ra khỏi những đêm lạnh lẽo, cô chần chừ. “Cứu tôi!” Giọng nói càng lúc càng yếu, như sợi dây liên kết cuối cùng kéo cô lại gần.
“Chờ tôi!” Cô kêu lên, lòng đầy quyết tâm. Giữa rừng cây âm u, Lạc Nhi chạy về phía âm thanh đó, lòng thắt lại khi thấy một người đàn ông đang nằm dưới đất, gương mặt đầy vết thương, đôi mắt hoảng loạn nhìn về phía cô. “Anh… có sao không?” Lạc Nhi quỳ xuống bên cạnh, nhưng ngay khi cô chạm vào vai anh, một tiếng nổ vang lên từ phía xa.
“Mau lên! Họ đến!” Một huynh đệ hối thúc, mặt mày tái mét. Lạc Nhi nhìn chăm chăm vào gương mặt bẩn thỉu của người đàn ông, rồi lại nhìn quanh để tìm đường thoát. Cả hai chân cô như bị chôn chặt dưới đất. Nếu đi, cô sẽ cứu mình, nhưng bỏ rơi anh sẽ khiến cô không thể sống nổi. “Tôi sẽ không để anh lại đây!” Giọng nói của cô dứt khoát, như một lời thề không thể thay đổi.
“Đừng! Chạy đi!” Anh kia gằn giọng, tay nắm chặt lấy cổ tay cô, nhưng lại yếu ớt, như sợi chỉ mỏng manh. Đầu óc Lạc Nhi xoay như chong chóng, một bên là sự sống còn, một bên là tình người. Cô đưa tay về phía anh, dẫu biết rằng sự lựa chọn của mình có thể là liều thuốc độc.
“Chúng ta sẽ cùng đi!” Cô kéo anh đứng dậy, và rồi bất ngờ, âm thanh chạy náo nhiệt trở thành một bản hòa tấu hỗn loạn. Những bóng người lướt qua, họ mang theo mùi hương của máu tươi và giày vò. Mắt Lạc Nhi mở lớn, một cái gì đó trong cô chợt bùng lên. “Chạy!” Cô kéo anh chạy, mặc cho trái tim đang đập thình thịch như trống. Không gian chật chội, không khí ngột ngạt, nhưng bên trong Lạc Nhi lại tràn đầy sự sống mãnh liệt.
“Cô… cô điên rồi!” Người đàn ông thốt lên, nhưng sức mạnh của lời nói không thể cản nổi ý chí của cô. Họ chạy, chạy xuyên qua cánh rừng, từng bước chân đều mang theo một giấc mơ sống sót. Gió thổi mạnh, mồ hôi ướt đẫm trên trán cô, nhưng cảm giác được chiến đấu, được hy vọng, lại như một phần thức tỉnh trong sâu thẳm.
