Trong "Vết Sẹo Định Mệnh Thành Phố Hoa Lệ", thành phố rực
⭐ 0.0👁 0 lượt đọc📖 20 chương✍️ Admin TruyệnAI
📖 Chương 1 — Ánh Mắt Vô Định Giữa Phố Hoa — Đọc thử miễn phí
Tiếng chuông điện thoại đổ dồn dập trong khoảng không tĩnh lặng của căn hộ penhouse khiến Như Ý giật nảy mình, đánh rơi chiếc bút chì đang giữ trên môi. Nó va vào sàn gỗ công nghiệp một tiếng khô khốc, cùng lúc ấy, mùi cà phê sữa đá trên bàn toả ra một hương thơm nồng nàn hơn, như cố gắng xoa dịu thần kinh đang căng như dây đàn của cô. Đầu ngón tay cô run nhẹ, giấu vội vào lòng bàn tay rồi siết chặt, bởi vì cô biết, ở cái giờ khắc này, chỉ có một người dám làm phiền giấc mơ chập chờn của cô bằng một cuộc gọi. Cô liếc nhìn màn hình, số lạ, nhưng trực giác mách bảo đây không phải điều gì tốt đẹp. Cô nhắm mắt, hít một hơi thật sâu, vị đắng của cà phê sữa đá vừa mới uống xong vẫn còn đọng lại trên đầu lưỡi, hòa lẫn với một chút vị mằn mặn mơ hồ – là của chính nước mắt cô đã chảy xuống từ lúc nào mà không hay. Ánh đèn đường từ Sài Gòn vẫn rực rỡ bên ngoài cửa kính, hắt vào căn phòng những vệt sáng lờ mờ, vẽ nên bóng đổ của chiếc ghế sofa đơn và chồng tài liệu ngổn ngang. Cô muốn bỏ qua, muốn giả vờ như chưa từng nghe thấy, nhưng âm thanh dai dẳng kia như một lời nhắc nhở không ngừng về những điều chưa được giải quyết, những vết sẹo chưa lành trong tâm trí cô. Lồng ngực cô bỗng nhiên siết lại, như ai đó đang bóp nghẹt trái tim cô trong lòng bàn tay lạnh lẽo, một dự cảm không lành cứ thế lan toả khắp cơ thể, báo hiệu một đêm vô tận sắp bắt đầu.
Cô bấm nghe, không nói gì. Ở đầu dây bên kia, giọng Mai, cô bạn thân chí cốt, đã vỡ oà thành những tiếng nấc nghẹn ngào, xen lẫn với tiếng còi xe cấp cứu xa vọng đâu đó từ đường lớn, khiến tâm trạng cô nặng trĩu. “Trời ơi mày ơi… Như Ý… mày đến bệnh viện ngay đi!” Mai nói đứt quãng, từng chữ như bị xé vụn ra khỏi cuống họng, mang theo hơi thở gấp gáp và một nỗi sợ hãi tột cùng. Tim Như Ý co thắt một cái, mạnh đến nỗi cô cảm thấy lồng ngực mình như vừa bị một vật nặng đè lên. Toàn bộ cơ thể cô đông cứng lại, mọi thứ xung quanh dường như ngưng đọng, chỉ còn lại tiếng gọi khẩn thiết của Mai và tiếng trống dồn dập trong tai cô. Mùi nồng của thuốc sát trùng, mùi băng gạc và cả mùi lo lắng của bệnh viện, dù chưa đến nơi, nhưng dường như đã lấp đầy khoang mũi cô, khiến cô cảm thấy buồn nôn. Bàn tay cô, không biết từ lúc nào, đã vô thức siết chặt chiếc điện thoại, các khớp ngón tay trắng bệch. Như Ý cố gắng định thần, "Bình tĩnh đi Như Ý, mày đã sống sót qua kỳ thi CPA, mày sống sót được qua bữa tối này," cô tự nhủ, cố gắng trấn an bản thân bằng những lời lẽ vô nghĩa. Cô hít sâu một hơi, cảm nhận không khí lạnh lẽo len lỏi vào phổi, nhưng vẫn không thể làm dịu đi ngọn lửa hoảng loạn đang bùng lên dữ dội trong lòng. "Ai? Ai xảy ra chuyện?" Giọng cô khẽ run lên, mang theo sự run rẩy mà chính cô cũng không ngờ tới, một câu hỏi yếu ớt lạc giữa mớ cảm xúc hỗn độn.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
"Ba mày... ba mày bị đột quỵ! Đang cấp cứu ở Bệnh viện Hoàn Mỹ!" Mai thét lên, lần này là một tiếng thét chứa đầy sự tuyệt vọng, như thể cô đang cố gắng xé toạc màn đêm bằng chính nỗi đau của mình. Tin sét đánh ngang tai. Như Ý cảm thấy như toàn bộ không khí trong phổi mình bị rút cạn, mọi giác quan bỗng chốc trở nên tê liệt. Thị giác cô nhòe đi, những ánh đèn đường rực rỡ ban nãy giờ chỉ còn là những vệt sáng mờ ảo, vô nghĩa. Mùi cà phê ngọt ngào biến mất, thay vào đó là vị đắng chát xộc lên cổ họng, khiến cô muốn nôn khan. Cô đứng sững sờ, cố gắng xử lý thông tin khủng khiếp vừa nhận được, nhưng bộ não cô từ chối hợp tác. Ba cô... Ba cô, người đàn ông kiên cường, trụ cột của gia đình, người luôn che chở cô bằng vòng tay vững chãi, lại đang nằm trong phòng cấp cứu? Không thể nào. Trái tim cô như bị hàng ngàn mũi kim đâm xuyên qua, từng nhịp đập đau đớn, dữ dội, như muốn vỡ tung. Cô cảm nhận được từng giọt mồ hôi lạnh đang túa ra trên trán, và bàn tay cô vẫn siết chặt điện thoại, như thể đó là phao cứu sinh duy nhất trong cơn bão tố này. "Bình tĩnh, Như Ý," một phần lý trí yếu ớt cố gắng lên tiếng, nhưng nó ngay lập tức bị nhấn chìm bởi làn sóng hoảng loạn và sợ hãi. Cô gục đầu xuống, tóc mai rũ rượi che đi khuôn mặt tái nhợt, đôi môi mím chặt đến trắng bệch, không tin vào tai mình.
Hai mươi phút sau, Như Ý lao ra khỏi taxi, đôi giày cao gót gõ lạch cạch trên nền gạch hoa của hành lang bệnh viện, mỗi tiếng động như một nhát dao cứa vào sự tĩnh lặng chết chóc. Mùi thuốc sát trùng nồng nặc xộc thẳng vào mũi, lạnh lẽo và ghê rợn, khiến dạ dày cô quặn thắt. Cô nhìn thấy Mai đang ngồi gục trên chiếc ghế chờ lạnh lẽo, hai vai run rẩy. Mai ngẩng đầu lên, đôi mắt sưng húp và đỏ hoe. Vừa nhìn thấy cô, Mai liền chạy đến ôm chầm lấy, tiếng khóc của cô ấy nghẹn ngào bên tai Như Ý, như một bản nhạc bi thương không lời. "Ba mày... ba mày mất máu nhiều lắm, bác sĩ nói tình hình rất nguy kịch." Giọng Mai đứt quãng, như một lưỡi dao sắc lạnh cắt lìa mọi hy vọng mong manh. Như Ý cảm thấy cả thế giới quay cuồng. Cô lảo đảo, tay vịn vào bức tường sơn trắng lạnh lẽo. Xúc giác trên đầu ngón tay cảm nhận được sự sần sùi của lớp sơn cũ, nhưng tâm trí cô đã hoàn toàn trống rỗng, không còn nhận thức được gì khác ngoài sự đau đớn tột cùng. Một dòng nước mắt nóng hổi chảy dài trên gò má, mang theo vị mặn chát của nỗi tuyệt vọng, thấm vào khóe môi. "Không... không thể nào," cô thì thầm, giọng khàn đặc, không thể thốt ra thành lời. "Không thể nào..." Lồng ngực cô bị bóp nghẹt, như có một tảng đá đè nặng lên, khiến cô không thể thở được.
Một bóng người cao lớn, khoác trên mình chiếc áo vest đen lịch lãm, vừa bước ra khỏi phòng cấp cứu, lập tức thu hút mọi ánh nhìn. Mùi đàn hương nhè nhẹ toả ra từ người anh ta, thanh lịch và lạnh lùng, át đi cả mùi thuốc sát trùng đặc trưng của bệnh viện. Anh ta đứng đối diện với một nhóm bác sĩ, ánh đèn huỳnh quang hắt xuống gò má cao, tạo ra những mảng sáng tối sắc nét, khiến khuôn mặt anh ta càng thêm vẻ lạnh lùng, bất khả xâm phạm. Giọng nói trầm thấp, đầy uy quyền của anh ta cất lên, "Bất cứ giá nào, phải cứu được ông ấy." Không một chút do dự, không một chút biểu cảm thừa thãi. Như Ý đứng đó, như một pho tượng, đôi mắt cô lướt qua anh ta nhanh như chớp — rồi nhìn xuống đôi giày của mình, giả vờ có gì đó thú vị dưới đế. Cô không muốn nhìn thẳng, không dám nhìn thẳng vào đôi mắt đen sâu thẳm ấy, đôi mắt mà cô đã cố gắng chôn vùi trong ký ức suốt bao nhiêu năm qua. Nhưng rồi, ánh mắt cô vẫn không thể kìm được, lại vô thức trượt lên, dừng lại ở chiếc khuy măng sét lấp lánh trên cổ tay áo sơ mi trắng tinh của anh ta. Một cảm giác quen thuộc đến rợn người. Lồng ngực cô lại thắt lại, đau nhói, không phải vì ba, mà vì một bóng hình đã từng ám ảnh cô. Khải Phong. Anh ta thật sự đã quay về.
Khải Phong quay đầu, đôi mắt đen sâu thẳm như vực thẳm bỗng nhiên dừng lại trên người Như Ý. Ánh mắt đó, lạnh lùng và dò xét, không một chút cảm xúc, nhưng đủ để khiến toàn bộ cơ thể cô run lên bần bật. Đầu ngón tay cô giấu sau lưng, lại siết chặt. Hô hấp cô dường như ngừng lại trong một khoảnh khắc. Cô cố gắng đứng thẳng, nhưng đầu gối lại khẽ chùng xuống, như thể trọng lực bỗng nhiên tăng lên gấp bội. Mùi đàn hương nồng nàn từ người anh ta dường như trở nên đậm đặc hơn trong không khí, như một đám mây đen bao trùm lấy cô, khiến cô cảm thấy ngột ngạt đến khó thở. "Cô Như Ý?" Giọng anh ta trầm thấp, vang vọng trong hành lang bệnh viện tĩnh lặng, như một bản án được tuyên bố. Cái tên ấy, từ môi anh ta, nghe thật xa lạ, như thể anh ta đang gọi một người hoàn toàn xa lạ, chứ không phải là cô gái mà anh ta từng quen biết. Như Ý không trả lời, chỉ mím chặt môi, cố gắng giữ lại chút bình tĩnh cuối cùng đang tan biến như băng dưới ánh nắng. Nụ cười trên môi cô đông cứng — vẫn cười, nhưng đôi mắt không cười nữa, chỉ phản chiếu một sự trống rỗng đến đau lòng. Cả thế giới dường như thu hẹp lại, chỉ còn lại hai người họ, đứng đối diện nhau trong hành lang bệnh viện lạnh lẽo, giữa mùi vị đắng chát của nỗi sợ hãi và một quá khứ đầy rẫy những vết sẹo chưa lành.
Mai, không hề biết đến quá khứ phức tạp giữa hai người, kéo tay Như Ý, thì thầm. "Khải Phong đó Như Ý. Anh ấy là giám đốc bệnh viện này, và cũng là người đã đưa ba mày vào đây." Giọng Mai nhỏ nhẹ, nhưng mỗi lời nói lại như một nhát dao đâm thẳng vào tim Như Ý, xoáy sâu vào vết thương cũ. Như Ý cảm thấy một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng, từ gáy xuống tận đốt sống cùng. Khải Phong... Giám đốc bệnh viện? Sự thật này không khác gì một cú sốc điện thứ hai. Cô ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy sự khó tin và một chút uất hận. Ánh đèn vàng hắt bóng lên gò má cao của anh ta, khiến gương mặt Khải Phong càng thêm phần bí ẩn, nhưng cũng đầy nguy hiểm. Cô nhớ lại những lời ba cô từng nói, những lời cảnh báo về người đàn ông này, về những gì anh ta có thể gây ra. Mùi vị của sự phản bội, cay đắng và chát xát, đột ngột trỗi dậy trong miệng cô, khiến cô nuốt nước bọt một cách khó nhọc. "Sao có thể... là anh ta?" Như Ý tự hỏi, giọng cô khẽ khàng như một tiếng thở dài, không đủ lớn để Khải Phong nghe thấy. Nhưng anh ta, với thính giác nhạy bén của mình, dường như đã nắm bắt được sự dao động trong giọng điệu của cô, và khóe môi anh ta cong lên 2 milimet, một nụ cười nhạt nhẽo, đầy ẩn ý. Đó không phải là một nụ cười vui vẻ, mà là một sự châm biếm, một lời thách thức không lời.
Khải Phong bước đến gần hơn, tiếng giày da gõ trên sàn đá hoa cẩm thạch vang vọng, mỗi bước đi đều mang theo một áp lực vô hình, khiến không khí càng thêm căng thẳng. "Không ngờ chúng ta lại gặp nhau trong hoàn cảnh này, cô Như Ý." Giọng anh ta vẫn trầm thấp, nhưng lần này lại mang theo một chút mỉa mai khó tả, như thể anh ta đang thưởng thức sự bất lực của cô. Anh ta dừng lại cách cô chỉ một bước chân, đủ gần để Như Ý có thể cảm nhận được hơi thở lạnh lẽo từ người anh ta, và mùi đàn hương đặc trưng ấy lại một lần nữa xộc vào mũi, khuấy động những ký ức mà cô đã cố gắng chôn vùi. Như Ý ngẩng đầu, đôi mắt đối diện với ánh nhìn sắc lạnh của anh ta. Mắt cô lấp lánh một tia lửa giận, nhưng lý trí cô vẫn cố gắng giữ lại sự bình tĩnh cuối cùng. "Tôi cũng không ngờ, Giám đốc Khải Phong." Cô đáp trả, giọng điệu lạnh lùng và cứng rắn, không hề kém cạnh. Cô tự nhận thấy mình đang đeo một chiếc mặt nạ sắt, cố gắng che giấu đi sự hỗn loạn trong tâm trí. Lòng bàn tay cô đã ướt đẫm mồ hôi lạnh, nhưng cô vẫn đứng thẳng, không muốn để anh ta nhìn thấy một chút yếu đuối nào. Ánh đèn phòng cấp cứu đỏ rực lóe lên qua cánh cửa kính, hắt vào mắt anh ta, tạo ra một khoảnh khắc kỳ lạ, như có ngọn lửa địa ngục đang bùng cháy trong sâu thẳm đôi mắt đó.
"Bác sĩ vừa thông báo, ba cô cần một ca phẫu thuật khẩn cấp," Khải Phong nói, giọng anh ta không chút biểu cảm, như đang đọc một bản báo cáo y tế. Anh ta liếc nhìn Mai đang đứng bên cạnh Như Ý, rồi quay lại nhìn thẳng vào cô, ánh mắt như xuyên thấu tâm can. "Chi phí phẫu thuật không nhỏ. Và bệnh viện chỉ chấp nhận thanh toán trước." Như Ý cảm thấy một cơn choáng váng ập đến. Cô biết tình hình tài chính của gia đình mình đang gặp khó khăn, đặc biệt sau những khoản đầu tư thất bại gần đây của ba. Ba cô, người đàn ông tự trọng, sẽ không bao giờ để cô phải gánh vác món nợ này. Nhưng giờ đây, mạng sống của ông đang nằm trong tay cô. Cô nhìn vào đôi mắt không đáy của Khải Phong, nơi cô chỉ thấy sự lạnh lùng và một chút gì đó rất quen thuộc – đó là sự tính toán. Không có một chút thương cảm, không một chút sẻ chia. Giữa mùi sát trùng và tiếng máy móc y tế, cô cảm thấy mình đang bị đẩy vào một góc tường, tuyệt vọng và bất lực. Đầu ngón tay cô run rẩy, cô cố gắng chống đỡ cơ thể mình, không để bản thân ngã quỵ. Vị đắng của nước mắt, lần này, là sự thật, không phải ảo ảnh, thấm vào môi cô, mặn chát và đau đớn.
"Anh... anh đang nói gì vậy?" Như Ý lắp bắp, giọng cô khàn đặc, mỗi từ thốt ra đều nặng như chì. Cô cảm thấy một cảm giác uất nghẹn dâng lên cổ họng, chặn đứng mọi lời nói. "Anh biết rõ tình hình của ba tôi mà!" Cô muốn hét lên, muốn đấm vào khuôn mặt lạnh lùng kia, nhưng lý trí cô lại mách bảo phải kiềm chế. Mùi đàn hương từ người anh ta, giờ đây không còn thanh lịch nữa, mà trở thành một mùi hương ngột ngạt, như sợi dây vô hình siết chặt lấy cổ cô. Khải Phong nghiêng đầu nhẹ, một động tác nhỏ nhưng mang đầy vẻ khinh thường. "Tôi chỉ làm đúng quy định. Bệnh viện là nơi kinh doanh, không phải tổ chức từ thiện." Anh ta nói, giọng điệu bình thản đến đáng sợ, như thể anh ta đang nói về giá một ly cà phê chứ không phải mạng người. Lời nói đó, lạnh lùng và tàn nhẫn, đã giáng một đòn mạnh vào Như Ý. Cô cảm thấy tim mình như bị xé toạc, không phải vì nỗi đau của ba, mà vì sự tàn
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Tiếp tục quan sát
An toàn
🔥
Hành động ngay
Táo bạo
✨
Tìm cách khác
Bất ngờ
6
Kẽ Hở Định Mệnh
9,007 từ
🔒 Đăng nhập
7
Vết Cắt Đầu Tiên
12,115 từ
🔒 Đăng nhập
8
Dây Thừng Trói Buộc
9,690 từ
🔒 Đăng nhập
9
Lời Hồi Đáp Từ Quá Khứ
6,175 từ
🔒 Đăng nhập
10
Lời Hồi Đáp Từ Quá Khứ
12,864 từ
🔒 Đăng nhập
11
Bóng Ma Của Quá Khứ
5,867 từ
🔒 Đăng nhập
12
Tiếng Động Giữa Lặng Câm
13,212 từ
🔒 Đăng nhập
13
Ảo Ảnh Tan Vỡ
8,870 từ
🔒 Đăng nhập
14
Lưỡi Dao Sắc Bén Trên Đầu Môi
14,266 từ
🔒 Đăng nhập
15
Vết Cắt Ngang Đời
11,426 từ
🔒 Đăng nhập
16
Vết Sẹo Cũ Náo Động
9,809 từ
🔒 Đăng nhập
17
Lằn Ranh Sinh Tử
8,974 từ
🔒 Đăng nhập
18
Những Mảnh Vỡ Của Quá Khứ
12,510 từ
🔒 Đăng nhập
19
Phần 19
12,585 từ
🔒 Đăng nhập
20
Bình Minh Sau Giông Bão
12,284 từ
🔒 Đăng nhập
Tình yêu sâu đậm nhưng đầy đau khổ, câu hỏi muôn thuở: mãi mãi thực sự là bao xa?