Khung cảnh bừng sáng trong những ngày đầu xuân. Ánh nắng nhẹ nhàng len lỏi qua những tán cây xanh rì, khiến cho hoa đào rực rỡ thêm phần mê hoặc. Cô gái bước ra từ ngôi nhà, dáng đi uyển chuyển, đôi mắt sáng lấp lánh như vì sao giữa bầu trời trong xanh. Cô là Minh Nguyệt, một diễn viên nổi tiếng của thế kỷ 21, được yêu mến qua những vai diễn mạnh mẽ, cá tính. Nhưng giờ đây, cô không chỉ là một diễn viên. Cô đã trở thành một tiểu thư trong gia đình hào môn, và cuộc sống mới này bắt đầu bằng một sự cố không tưởng.
Đêm đó, khi đang chuẩn bị cho buổi diễn ra mắt, Minh Nguyệt chợt cảm thấy chóng mặt. Ánh đèn sân khấu chói lòa, tiếng vỗ tay của khán giả vang vọng như một cơn sóng. Cô nhắm mắt lại, cố gắng lấy lại bình tĩnh, nhưng khoảnh khắc đó, mọi thứ xung quanh như biến mất. Khi mở mắt ra lần nữa, cô không còn đứng trên sân khấu hoành tráng nữa, mà là trong một căn phòng trang nhã, nhưng lại mang một vẻ cổ kính đến lạ thường.
“Đây… là đâu?” – Minh Nguyệt nhíu mày, cảm thấy một nỗi sợ hãi dâng lên trong lòng. Cô nhìn quanh, căn phòng được trang trí bằng những bức tranh cổ và đồ nội thất tinh xảo. Cái cảm giác như đang bước vào một câu chuyện cổ tích khiến cô không thể tin vào mắt mình.
Và rồi, cô nghe thấy tiếng bước chân, một thiếu nữ khoảng mười bảy tuổi, trong bộ y phục tinh xảo, bước vào. “Tiểu thư, người đã tỉnh lại!” – Thiếu nữ lên tiếng, mang theo một vẻ hốt hoảng. “Người đã ngất xỉu giữa buổi tiệc! Đại tiểu thư đang lo lắng lắm.”
“Tiểu thư?” – Minh Nguyệt lặp lại. Một cái tên mới, một thân phận mới. Cô không hề nhớ việc mình có một tiểu thư nào cả. “Cô là ai? Tại sao tôi lại ở đây?”
Thiếu nữ khẽ cúi đầu, “Thiếp là Hương Ly, nha hoàn của người. Tiểu thư là Như Ý, con gái của phú hộ Như Tĩnh. Thưa tiểu thư, người đã bị hạ độc trong tiệc mừng sinh nhật.”
“Hạ độc?” – Minh Nguyệt hoảng hốt. Ký ức về cuộc sống bình thường của cô trở về, những bi kịch, những âm mưu trong showbiz giờ như một cơn ác mộng. Nhưng không thể tin được, cô giờ đây lại phải đối mặt với một cuộc sống còn hiểm nguy hơn thế.
“Tiểu thư, mời người nhanh chóng thay y phục, đại tiểu thư đang chờ.” – Hương Ly khẩn trương, nhưng Minh Nguyệt cảm thấy một cơn choáng váng ập đến. Một tiếng cười lạnh lẽo vang lên trong đầu cô, dường như khinh thường chính bản thân cô. “Trời ơi, đây đúng là một trò đùa quái dị!”
