Ánh sáng lấp lánh từ những viên kim cương trên vương miện phản chiếu khắp phòng, nhưng trong lòng Tố Nhi, nó chỉ là một biểu tượng của những gì không thể chạm tới. “Thật ngốc nghếch.” Cô lẩm bẩm, đôi tay nhỏ nhắn siết chặt chiếc gương, phản chiếu hình ảnh của một mỹ nhân xinh đẹp nhưng đầy nỗi đau.
Mỗi ngày, Tố Nhi đều phải giả vờ mỉm cười, đón nhận sự tôn sùng của những kẻ xung quanh, trong khi sâu thẳm trái tim cô lại rỉ máu vì những tổn thương mà cuộc đời đã mang lại. Ánh mắt sắc sảo của cô không chỉ để làm đẹp; nó chứa đựng sự tính toán và quyết tâm làm lại từ đầu. Ngay cả trong những giây phút tươi sáng nhất, bóng tối vẫn luôn lẩn khuất, như nhắc nhở cô về những sai lầm không thể sửa chữa.
“Ngươi đang nghĩ gì vậy?” Giọng nói lạnh lùng của Tùy Hãn vang lên, cắt đứt dòng suy nghĩ của cô. Hắn đứng dựa vào cửa, ánh mắt xám lạnh quét qua không gian, như thể tìm kiếm những bí mật còn sót lại. Tố Nhi chợt cảm thấy tim mình thắt lại khi nhận ra ánh mắt đó không hề có một chút gì gọi là thương cảm. “Chắc chắn không phải là chuyện vui.”
“Ta chỉ đang nghĩ về tương lai.” Cô đáp lại, cố gắng lấy lại bình tĩnh, nhưng những ngón tay mềm mại vẫn run nhẹ. Tùy Hãn bước vào, không nói thêm lời nào, chỉ lặng lẽ quan sát. Cái nhìn của hắn khiến Tố Nhi cảm thấy như mình đang bị lột trần, không còn gì để che giấu.
“Ngươi sẽ không còn cơ hội làm lại cuộc đời nếu tiếp tục để cảm xúc chi phối.” Giọng nói của hắn lạnh lẽo như gió mùa đông. Như một lời khuyên, hay một lời cảnh báo, không ai có thể chắc chắn. Cô gật đầu, nhưng trong lòng lại cảm thấy không phục. Tại sao hắn lại có quyền chỉ trích cô?
“Ngươi nói như thể mình đã trải qua mọi đau khổ.” Tố Nhi vừa nói, vừa nheo mắt nhìn hắn. “Ngươi có biết, chỉ cần một lần sống lại, tất cả mọi thứ sẽ khác.”
Tùy Hãn khẽ nhếch môi, ánh mắt vẫn không rời cô. “Thú vị, rất thú vị. Nhưng ngươi có chắc muốn quay lại? Cuộc sống không chỉ có ánh vàng của vương miện.”
“Ta biết rõ.” Tố Nhi đáp, giọng nói rất kiên định. “Nhưng ta sẽ không chỉ ngồi đây chờ đợi số phận quyết định.”
Hắn hít một hơi thật sâu, như để chứa đựng những suy nghĩ sâu xa, rồi bước lại gần hơn. “Vậy thì, hãy để ta giúp ngươi.” Đôi mắt hắn bỗng chốc trở nên sắc lạnh, chứa đựng những kế hoạch mà chỉ những kẻ thông minh nhất mới có thể thực hiện. “Nhưng hãy cẩn thận, đường đi không dễ dàng.”
