Bị ám sát ngay đỉnh cao sự nghiệp, Mộ Phàm – đầu bếp danh
⭐ 0.0👁 0 lượt đọc📖 17 chương✍️ Admin TruyệnAI
📖 Chương 1 — Lưỡi Dao Kề Cổ, Hồn Bay Xa — Đọc thử miễn phí
Tiếng chuông báo động réo inh ỏi, xuyên thủng màng nhĩ, nhưng không đủ để át đi tiếng vỡ vụn của xương sườn đang bị ép nát. Mộ Phàm, đầu bếp danh tiếng toàn cầu với ba sao Michelin, cảm thấy một lưỡi dao lạnh lẽo sượt qua cổ họng mình, cắt phăng mạch sống một cách tàn nhẫn và dứt khoát. Mùi máu tanh nồng xộc lên mũi, vị kim loại ghê tởm tràn ngập khoang miệng. Cô giãy giụa trong vô vọng, đôi mắt trừng lớn nhìn trần nhà trắng toát loang lổ vết máu của chính mình. Phải, đây là đỉnh cao sự nghiệp của cô, là khoảnh khắc cô chuẩn bị nhận giải thưởng danh giá nhất, và cũng là nơi cô bị phản bội, bị ám sát bởi chính người cô tin tưởng nhất – vị trợ lý trẻ mà cô đã dốc lòng đào tạo. "Mộ Phàm, cô không nên nổi tiếng đến thế..." Giọng nói the thé đó, xen lẫn tiếng kính vỡ vụn và những tiếng la hét hoảng loạn, là ký ức cuối cùng cô mang theo trước khi bóng tối nuốt chửng tất cả.
Rồi bất chợt, một cảm giác lạ lẫm ập đến. Không phải là hư vô. Không phải là bóng tối vĩnh cửu. Mà là một sự đau nhức tột độ, như thể toàn bộ cơ thể đang bị nghiền nát dưới một tảng đá. Mùi hương ẩm mốc, cay nồng của thuốc bắc và một chút tanh nồng khó tả xộc vào buồng phổi khô khốc. Thanh quản rát bỏng, cổ họng như bị cào xé, mỗi hơi thở đều là một cực hình. Mộ Phàm từ từ mở mắt, nhưng không phải là trần nhà trắng của khách sạn hạng sang, mà là một mái nhà tranh dột nát, những thanh gỗ cũ kỹ chồng chéo nhau, mạng nhện giăng mắc như vô vàn sợi tơ vô định. Ánh sáng yếu ớt le lói qua khe cửa sổ, soi rõ những hạt bụi lơ lửng trong không khí nặng trịch.
"Chuyện gì đang xảy ra vậy?" Nội tâm Mộ Phàm gào thét, một sự hoảng loạn xen lẫn bối rối dâng lên. Cô cố gắng cử động, nhưng toàn thân tê dại, đau buốt đến tận xương tủy. Cánh tay phải như bị gãy, cố nhúc nhích một chút đã khiến cô rên lên khe khẽ. Cô nhìn xuống. Một bàn tay gầy gò, xương xẩu, những móng tay cụt lủn, dơ bẩn, hoàn toàn không phải đôi bàn tay từng thuần thục múa dao, trộn gia vị của cô. Đôi bàn tay đó đã từng được bảo hiểm hàng triệu đô la, nay lại thô ráp, sứt sẹo, hằn lên những vết chai sạn và bầm tím. "WTF?!"
Cố gắng gượng dậy, cô cảm nhận được một tấm chăn thô ráp đắp trên người, mùi mồ hôi chua và ẩm mốc khiến cô muốn nôn khan. Cô đang nằm trên một chiếc giường tre ọp ẹp, bên cạnh là một cái bàn gỗ mục, bên trên đặt một bát nước cháo loãng đã nguội ngắt và một nắm lá khô không rõ tên. Không gian nhỏ hẹp, vỏn vẹn hai ba thước vuông, tường đất nứt nẻ, lạnh lẽo đến thấu xương. Giữa cái lạnh buốt của tiết trời nào đó mà cô không thể đoán định, cô cảm thấy một cơn sốt hầm hập đang hành hạ cơ thể mình.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
"Trọng sinh? Xuyên không? Trời đất ơi, tôi có đang bị chơi khăm không vậy?" Mộ Phàm thầm nghĩ, giọng điệu mang đậm sự hoài nghi của một người từng trải đủ loại "drama" trên thương trường. Cô dùng chút sức lực cuối cùng, cố gắng đặt tay lên trán. Nóng rực. Cơ thể yếu ớt này dường như vừa trải qua một trận ốm thập tử nhất sinh, hoặc một cú va đập kinh hoàng nào đó. Một dòng ký ức vụn vặt, mơ hồ như sương khói bỗng ùa về trong tâm trí cô, không phải của cô, mà là của một cô gái khác.
Thanh Loan. Tên của thân thể này. Một nha hoàn thấp kém trong phủ Tướng quân Lãnh gia, bị gả thay cho vị tiểu thư thứ hai bị bệnh nan y để xung hỷ cho Lãnh Tứ công tử. Nhưng bi kịch chưa dừng lại ở đó. Lãnh Tứ công tử, một kẻ ăn chơi trác táng, vũ phu và tàn bạo, sau đêm tân hôn đã đánh đập Thanh Loan đến thừa sống thiếu chết, ném cô vào căn phòng chứa củi mục nát này mà không thèm đoái hoài. Nguyên nhân ư? Hắn ta cho rằng cô, một nha hoàn thấp hèn, dám mạo danh tiểu thư vào động phòng, làm ô uế danh dự Lãnh gia. Cô ta đã chết vì những trận đòn roi tàn nhẫn và sự lạnh lẽo, tuyệt vọng.
"Vậy ra, Mộ Phàm đã chết, và tôi là Thanh Loan... hay Thanh Loan đã chết, và tôi là Mộ Phàm?" Một sự chua chát dâng lên trong lòng cô. Từ một đầu bếp danh giá với cuộc đời rực rỡ, cô bỗng chốc trở thành một nha hoàn gánh phận chồng thay, bị đánh đập đến chết ở cái nơi khỉ ho cò gáy này. Lãnh Tứ công tử? Cái tên này nghe có vẻ quyền quý, nhưng hành động thì lại không khác gì một tên côn đồ. "Kiếp trước tôi chết vì quá tin người và quá thành công. Kiếp này, e rằng tôi chết vì quá... xui xẻo và yếu đuối."
Cô nhắm mắt lại, cố gắng sắp xếp những ký ức hỗn độn. Phủ Tướng quân Lãnh gia, một thế lực hùng mạnh ở Đại Việt. Lãnh Tứ công tử là con trai thứ tư của Tướng quân Lãnh Hoành, nổi tiếng là một kẻ ăn chơi, phá gia chi tử, nhưng được Tướng quân hết mực nuông chiều. Thanh Loan, cô gái tội nghiệp này, được gả vào Lãnh gia chỉ vì khuôn mặt có chút giống tiểu thư thứ hai, Lãnh Băng Nhi, người mà Lãnh Tứ công tử bị ép cưới. Cú sốc này khiến Mộ Phàm gần như phát điên. Từ bếp trưởng khách sạn 7 sao đến... nha hoàn bị ghẻ lạnh. Đúng là một cú trượt dài không phanh.
Cơn khát cháy cổ khiến Mộ Phàm phải mở mắt lần nữa. Cô cố vươn tay tới bát cháo loãng, nhưng cơ thể quá yếu ớt, cánh tay run rẩy không sao với tới. Cảm giác bất lực dâng trào. "Đồ ngốc! Ngay cả việc uống nước cũng không làm được, thì làm sao mà trả thù đây?" cô tự mắng mình bằng giọng hiện đại. "À mà trả thù ai? Thằng cha trợ lý khốn nạn? Hay cái tên Lãnh Tứ công tử vũ phu này?"
Trong lúc tuyệt vọng, cô nghe thấy tiếng bước chân khẽ khàng bên ngoài. Một cô gái trẻ bước vào, tay cầm một bát súp nóng hổi, nghi ngút khói. Khuôn mặt cô bé non nớt, đôi mắt to tròn đượm vẻ lo lắng. "Thanh Loan tỷ tỷ, tỷ tỉnh rồi sao?" Giọng nói trong trẻo, rụt rè.
Thị Nương. Người bạn duy nhất của Thanh Loan trong cái phủ đệ lạnh lẽo này, cũng là một nha hoàn cấp thấp.
"Thị Nương..." Mộ Phàm thều thào, giọng nói khản đặc, còn Thị Nương thì giật mình, vội vàng đặt bát súp xuống và chạy đến bên giường.
"Thanh Loan tỷ tỷ, tỷ sốt cao lắm, ta đã trộm được ít thuốc hạ sốt từ nhà bếp, tỷ uống đi." Thị Nương nói, ánh mắt đầy xót xa. "Tỷ tỷ đừng lo, ta sẽ chăm sóc tỷ." Cô bé dìu Mộ Phàm dậy, cẩn thận đút từng muỗng súp cho cô. Mùi súp rau củ thanh đạm, hơi hăng của gừng và một chút ngọt của thịt gà vụn. Tuy không phải sơn hào hải vị, nhưng hương vị ấm nóng này đã giúp Mộ Phàm lấy lại chút sức lực.
Nội tâm Mộ Phàm thầm đánh giá: "Cái con bé này, trong cái phủ này mà còn dám trộm thuốc, đúng là gan lớn. Nhưng cũng rất tốt bụng. Ít ra, mình không phải hoàn toàn đơn độc." Cô nhìn Thị Nương, cố gắng nở một nụ cười yếu ớt. "Cảm ơn muội."
"Tỷ tỷ đừng nói vậy. Tỷ tỷ là người tốt, sẽ không sao đâu." Thị Nương vội xua tay, ánh mắt lấp lánh như muốn khóc.
Trong lúc đó, Mộ Phàm quan sát căn phòng. Nó là một nhà kho cũ, bừa bộn và đầy bụi bặm. Có lẽ đây là nơi giam lỏng cô, tránh tai mắt thiên hạ. Một ý nghĩ lóe lên trong đầu cô. "Nếu mình muốn sống sót, mình phải hiểu rõ luật chơi ở đây. Cái phủ này không phải khách sạn, càng không phải là cái bếp an toàn của mình trước kia."
Đột nhiên, tiếng giày da bước lộp cộp bên ngoài cửa, dứt khoát và mạnh mẽ. Thị Nương giật mình, vội vàng thu dọn bát đũa. "Là ai vậy?" Mộ Phàm hỏi khẽ, cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.
"Là... là quản sự Chu Phúc." Thị Nương run rẩy đáp, "Hắn ta... hắn ta là tay sai của Lãnh phu nhân, người muốn tiễn tỷ tỷ đi càng sớm càng tốt."
Cánh cửa gỗ mục nát bị đẩy mạnh, phát ra tiếng cọt kẹt ghê tai. Một gã đàn ông trung niên béo phì, khuôn mặt dữ tợn với bộ ria mép tỉa tót cẩn thận, mặc bộ y phục bằng gấm lụa sang trọng, bước vào. Ánh mắt hắn ta quét qua căn phòng dột nát, rồi dừng lại trên người Mộ Phàm với vẻ khinh bỉ.
"Ồ, con tiện tì này còn chưa chết ư?" Chu Phúc cất giọng khàn khàn, đầy vẻ giễu cợt. "Ta cứ tưởng ngươi đã đi gặp Diêm Vương rồi chứ. May mắn ghê." Hắn ta nhếch mép, cười một cách ghê tởm. "Lãnh phu nhân đã hạ lệnh. Ngươi, nha hoàn Thanh Loan, đã mạo phạm Lãnh gia, có ý đồ bất chính với Tứ công tử. Sáng mai, sẽ đưa ngươi ra khỏi phủ, giao cho quan phủ xử lý tội mạo danh tiểu thư, làm nhục gia phong."
Nội tâm Mộ Phàm: "Mạo danh? Cô gái này chỉ là kẻ bị lợi dụng thôi mà! Hơn nữa, làm nhục gia phong gì chứ, cái tên Lãnh Tứ kia mới là kẻ vũ phu!" Mộ Phàm cảm thấy một cơn tức giận bốc lên, nhưng cô vẫn giữ vẻ mặt yếu ớt của Thanh Loan, đôi mắt mở to ngây dại.
"Quản sự đại nhân, xin người tha cho Thanh Loan tỷ tỷ!" Thị Nương quỳ sụp xuống, van xin tha thiết. "Tỷ ấy không cố ý, tỷ ấy chỉ là bị ép buộc thôi!"
Chu Phúc hừ lạnh một tiếng, đá nhẹ vào người Thị Nương. "Câm miệng! Ngươi là thứ nha hoàn thấp kém, dám xen vào chuyện của chủ nhân sao? Hay là ngươi cũng muốn bị xử tội đồng lõa?"
Thị Nương ôm lấy cánh tay bị đá, nhưng vẫn cố ngẩng đầu lên. "Thanh Loan tỷ tỷ sắp chết rồi, người không thể..."
"Chết? Chết thì tốt! Tiết kiệm cho Lãnh gia một khoản chi phí." Chu Phúc nói, giọng điệu tàn nhẫn đến đáng sợ. "Sáng mai, sẽ có người đưa ngươi đi. Chuẩn bị tinh thần đi." Hắn ta quay lưng bước đi, tiếng giày da lại vang lên đều đặn, xa dần.
Căn phòng lại chìm vào im lặng chết chóc, chỉ còn tiếng nấc nghẹn của Thị Nương và tiếng tim đập thình thịch của Mộ Phàm.
"Đi giao cho quan phủ xử lý?" Nội tâm Mộ Phàm lập tức phân tích. "Ở cái thời này, tội mạo danh, làm nhục gia phong mà còn bị gia đình quyền quý như Lãnh gia kiện thì khả năng cao là bị chém đầu, hoặc tệ hơn là bị sung vào làm nô tỳ mua vui, rồi cũng chết trong tủi nhục. Không được, tuyệt đối không thể để điều đó xảy ra!"
Mộ Phàm từ từ ngồi thẳng dậy, ánh mắt đã không còn vẻ yếu ớt, ngây dại của Thanh Loan nữa. Thay vào đó là sự lạnh lùng, sắc bén của một người từng trải qua hàng trăm trận chiến thương trường, từng đứng trên đỉnh cao quyền lực. Đôi mắt ấy không chỉ thấy được cái chết, mà còn nhìn thấy một tia hy vọng, một cơ hội để lật ngược thế cờ.
"Thị Nương," cô gọi khẽ, giọng nói đã lấy lại chút sức lực.
Thị Nương ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe. "Thanh Loan tỷ tỷ...?"
"Muội hãy nghe ta nói." Mộ Phàm nắm lấy tay Thị Nương, bàn tay lạnh buốt của cô truyền một luồng điện bất ngờ cho cô bé. "Ta cần muội giúp ta một việc."
Thị Nương ngơ ngác nhìn Mộ Phàm. Có gì đó đã thay đổi trong ánh mắt của Thanh Loan tỷ tỷ. Không còn vẻ sợ hãi, mà là một ý chí kiên định lạ thường.
"Sáng mai, ta sẽ không chết." Mộ Phàm nói, giọng nói tuy nhỏ nhưng đầy kiên quyết. "Và ta sẽ không để bất kỳ ai làm hại muội nữa."
Nội tâm Mộ Phàm: "Lãnh phu nhân, Lãnh Tứ công tử, Chu Phúc... các người nghĩ tôi là con cừu non dễ xẻ thịt sao? Kiếp trước tôi sống trên bàn tiệc, kiếp này, tôi sẽ biến cả cái phủ này thành bàn tiệc của riêng mình. Chỉ có điều, tôi là đầu bếp, còn các người... sẽ là nguyên liệu." Một nụ cười lạnh lùng, bí ẩn thoáng qua trên môi cô.
"Nhưng... nhưng tỷ tỷ phải làm sao?" Thị Nương lo lắng hỏi.
Mộ Phàm nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng đang leo lét chiếu vào, một làn gió lạnh luồn qua khe hở, mang theo mùi của đất ẩm và cây cỏ dại. Trong cái phủ đệ xa hoa nhưng đầy rẫy hiểm nguy này, cô chỉ còn một đêm.
"Ta cần muội đi lấy cho ta một số thứ..." Mộ Phàm bắt đầu, đôi mắt lóe lên những tính toán sắc bén. "Ở phòng bếp của Lãnh gia, có những loại rau củ nào? Có gia vị gì đặc biệt? Và quan trọng nhất... có gừng tươi không?"
Thị Nương tròn mắt kinh ngạc. Trong tình cảnh thập tử nhất sinh, Thanh Loan tỷ tỷ lại hỏi về rau củ, gia vị?
"Hãy tin ta," Mộ Phàm nói, ánh mắt kiên định. "Trước khi bị giao cho quan phủ, ta sẽ cho bọn họ thấy... thế nào là món ăn cuối cùng của một 'kẻ chết.'"
Thị Nương vẫn còn hoang mang, nhưng ánh mắt kiên định của Mộ Phàm đã phần nào trấn an cô bé.
"Và muội còn nhớ những gì ta đã dạy muội về cách nhận biết thảo mộc dại trong vườn không?" Mộ Phàm hỏi, như thể họ đang nói về một công thức nấu ăn bí mật nào đó, chứ không phải chuyện sinh tử.
Thị Nương gật đầu lia lịa, cố gắng nhớ lại những lần Thanh Loan lén lút chỉ cho cô bé những cây cỏ dại có thể dùng làm thuốc hoặc làm rau ăn khi bị đói.
"Tốt lắm," Mộ Phàm thì thầm. "Đêm nay, chúng ta sẽ bắt đầu trò chơi của mình." Cô nhìn ra màn đêm đen đặc bao phủ Lãnh gia, một nụ cười nửa miệng đầy tự tin và nguy hiểm.
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
[an toàn 🛡️]
An toàn
🔥
[táo bạo 🔥]
Táo bạo
✨
[bất ngờ ✨]
Bất ngờ
8
Vị Đắng Của Âm Mưu
11,949 từ
🔒 Đăng nhập
9
Chân Dung Kẻ Thù Thầm Lặng
11,077 từ
🔒 Đăng nhập
10
Lưỡi Dao Giấu Trong Gấm
11,652 từ
🔒 Đăng nhập
11
Hương Đắng Nơi Cung Cấm
13,530 từ
🔒 Đăng nhập
12
Độc Dược Ngọt Ngào, Mưu Kế Đằng Sau
14,077 từ
🔒 Đăng nhập
13
Độc Ngọt Rắn Mờ, Mưu Kế Đổi Thay
12,012 từ
🔒 Đăng nhập
14
Độc Xà Phản Phệ, Lưới Giăng Khắp Cung
10,676 từ
🔒 Đăng nhập
15
Lưỡi Đao Trong Lụa Là
11,607 từ
🔒 Đăng nhập
17
Hơi Thở Thập Tử Nhất Sinh
11,196 từ
🔒 Đăng nhập
18
Lưỡi Hái Tử Thần Vọng Về
13,921 từ
🔒 Đăng nhập
19
Hơi Thở Thập Tử Nhất Sinh
12,398 từ
🔒 Đăng nhập
20
Hương Vị Vĩnh Hằng Của Phượng Hoàng
12,650 từ
🔒 Đăng nhập
⚔️
Cuộc Sống Điền Văn Của Tình Nhi
** Một cô gái hiện đại bất ngờ xuyên không về cổ đại và trở thành Tình Nhi, một tiểu thư sống trong một gia đình điền viên. Với tính cách hài hước và những suy nghĩ "điên rồ", cô phải đối mặt với những tình huống dở khóc dở cười để tồn tại trong thế giới xa lạ này, nhưng sự bình yên lại không dễ dàn