Cái lạnh của đêm mùa thu thấm vào xương, khiến Phương Nhi shiver nhẹ. Cô vừa thoát khỏi một cuộc họp căng thẳng tại công ty, nơi mà những ý tưởng của mình đã bị xô đẩy bởi những người chỉ biết đến quyền lực và danh vọng. Những dòng code, những thuật toán phức tạp đã không đủ để cô bảo vệ bản thân khỏi một thế giới đầy rẫy sự toan tính. Cô hít một hơi thật sâu, gương mặt thanh tú của cô phản chiếu trong màn hình máy tính, bên dưới dòng chữ “Kết thúc”. Chỉ một giây sau, ánh sáng lóe lên chói mắt, và mọi thứ xung quanh cô biến mất.
Khi Phương Nhi mở mắt, cô thấy mình đang nằm giữa một khu vườn hoa nở rộ, không khí trong lành với hương thơm ngào ngạt của hoa nhài. Bất ngờ, một cơn gió nhẹ lướt qua, làm những cánh hoa bay lả tả, như những dải lụa màu trắng bay bổng giữa không gian. "Mình đâu rồi?" cô thầm nghĩ, vẫn chưa thể tin vào điều mình đang thấy.
Cô chóng mặt đứng dậy, và khi nhìn xung quanh, hình ảnh cổ kính với những ngôi nhà tranh, cột gỗ vững vàng hiện ra. Nghe thấy tiếng nói cười và tiếng đàn hát từ xa, cô cảm nhận được sự sống tràn ngập xung quanh. "Chẳng lẽ mình đã xuyên không vào thế giới cổ đại?" Cô tự hỏi, nhưng lại phải nhanh chóng gạt bỏ suy nghĩ kỳ quái ấy. "Chắc chắn không thể nào! Mình chỉ là một kỹ sư IT, không phải nhân vật trong tiểu thuyết cổ trang."
Khi cô đi sâu vào trong khu vườn, hình ảnh một người phụ nữ mặc áo lụa lấp lánh xuất hiện trước mắt, đang ra sức thu xếp những bó hoa. "Tiểu thư, người đã tỉnh lại rồi!" người phụ nữ đó hớn hở chào.
"Tiểu thư?" Phương Nhi ngẩn ngơ. "Tôi là ai ở đây?"
"Người là Phương Nhi, con gái của Tướng quân Phương." Người phụ nữ cung kính nói, lòng đầy tôn kính. "Hôm nay người sẽ được gả cho Vương gia!"
Phương Nhi chợt thấy lòng mình trĩu nặng. "Gả cho Vương gia? Vương gia nào? Tôi không thể, tôi không thể làm điều đó!" Cô lại một lần nữa, cảm giác như mình đang ở trong một trò chơi sinh tồn nào đó. Từng mảnh ký ức trong đầu cô bắt đầu quay về, một người Vương gia tàn nhẫn, người đã khiến nhiều người phải sống trong sợ hãi và áp bức.
"Tiểu thư, không thể từ chối. Đây là lựa chọn của phụ thân." Người phụ nữ nhấn mạnh, ánh mắt tràn đầy âu lo. "Người cần phải chuẩn bị trang phục."
