Tiếng còi xe xé toạc màng nhĩ, chói chang như hàng ngàn mũi kim đâm vào tâm trí nàng. Thanh Nhã lảo đảo giữa dòng người vội vã, bộ váy lụa trắng tinh khiết giờ đã dính đầy bụi bẩn và những vết bẩn lạ lùng, tương phản gay gắt với ánh đèn neon rực rỡ đang nhấp nháy khắp con phố Sài Gòn xa lạ. Mùi khói xe nồng gắt lẫn với hương cà phê sữa đá thoang thoảng từ một gánh hàng rong ven đường, tạo thành một hỗn hợp khó chịu khiến nàng muốn nôn thốc nôn tháo. Tim nàng co thắt một cái, như ai vắt khô nó ra, cảm giác như những nhịp đập cuối cùng đang cố níu giữ nàng khỏi vực sâu của sự hoảng loạn. Đầu ngón tay run nhẹ, nàng giấu tay sau lưng, đôi mắt trong veo như sương sớm chớp liên hồi, cố gắng ghi nhận mọi thứ nhưng mọi thứ lại quá nhanh, quá ồn ào. Nàng nghe tiếng giày da gõ trên sàn đá hoa của một người đàn ông lướt qua, tiếng cười khe khẽ trong điện thoại của một cô gái trẻ. Ánh đèn vàng hắt bóng lên gò má nàng, tạo thành một vệt sáng mờ ảo giữa màn đêm đầy hỗn loạn này. Nàng đã ở đâu? Nàng là ai? Mọi ký ức đều vụn vỡ như những mảnh kính vỡ, chỉ còn lại sự trống rỗng và nỗi sợ hãi xâm chiếm. Bỗng, một bóng đen cao lớn đổ ập xuống, bao trùm lấy nàng trong sự u tối đến nghẹt thở.
Hắc Phong dừng bước, đôi giày da đen bóng gõ một nhịp khô khốc trên nền gạch vỉa hè. Mắt anh tối hơn trong bóng đêm, quét qua người phụ nữ trước mặt với vẻ thờ ơ, lạnh lùng như đang nhìn một chướng ngại vật vô tri. Mùi đàn hương nhè nhẹ từ chiếc áo vest đen đắt tiền của anh lướt qua mũi nàng, lạnh lẽo và xa cách, nhưng lại có một sức hút kỳ lạ, đối lập hoàn toàn với sự hỗn loạn của phố thị. Thanh Nhã ngẩng đầu, đôi mắt ngọc bích chạm phải ánh nhìn sắc như dao của anh, và trong khoảnh khắc đó, một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng nàng, không phải vì sợ hãi, mà là một cảm giác nhận biết mơ hồ, như thể linh hồn nàng đã từng biết đến ánh mắt này từ rất lâu rồi. Cổ họng nàng khô khốc, muốn nói gì đó nhưng âm thanh như mắc kẹt. "Cô đứng chắn đường," giọng anh trầm ấm, mang theo sự lạnh lẽo như băng giá, "Làm sao tôi có thể đi qua đây?" Một câu nói đơn giản, nhưng lại đầy uy quyền, khiến nàng cảm thấy mình thật nhỏ bé và lạc lõng. Nàng lùi lại một bước, sợi tóc vừa gội mùi bưởi vương nhẹ vào khóe môi, cố gắng tìm lời đáp. Tiếng nhạc jazz nhẹ trong quán cà phê đối diện vang vọng, lạc điệu giữa sự căng thẳng giữa hai người. Anh không chờ đợi câu trả lời, chỉ nhếch mép 2 milimet, rồi một bàn tay mạnh mẽ vươn ra, nắm lấy cổ tay nàng, nhiệt độ ấm nóng từ bàn tay anh truyền thẳng vào mạch máu, đốt cháy da thịt nàng một cách khó hiểu.
Sức mạnh từ bàn tay anh không phải là giam cầm, mà là một sự kéo đi đầy dứt khoát, khiến Thanh Nhã mất thăng bằng, lao theo bước chân anh vào một chiếc xe hơi đen bóng đang đỗ sát lề đường. Cảm giác từ chiếc ghế da bọc trong xe mát lạnh, sợi tóc dài của nàng vô tình vướng vào nút áo sơ mi của anh, vải áo mỏng dưới đầu ngón tay nàng cảm nhận được sự săn chắc của cơ bắp. Mùi da thuộc mới xen lẫn với hương gỗ tuyết tùng phảng phất trong không gian kín, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt nhưng cũng đầy quyến rũ. "Đi đâu?" nàng hỏi, giọng nói vẫn còn run rẩy, đôi mắt vẫn chưa hết bàng hoàng. Hắc Phong không trả lời, chỉ ra hiệu cho tài xế. Tiếng động cơ gầm nhẹ, rồi chiếc xe lao đi như một mũi tên xé gió, bỏ lại sau lưng ánh đèn lấp lánh và dòng người như mắc cửi của Sài Gòn. Nàng tựa lưng vào ghế, tim vẫn đập liên hồi, như một con chim non bị nhốt vào lồng. Cô muốn nói gì đó, nhưng cổ họng nàng vẫn như bị chặn lại bởi một vật vô hình. Ánh đèn đường hắt xuống mặt anh, tạo ra những mảng sáng tối trên gò má cao, và trong khoảnh khắc đó, nàng nghĩ đây có lẽ là khuôn mặt đẹp nhất nàng từng thấy ngoài đời thật, dù nó mang theo một vẻ tàn nhẫn khó tả. Nàng nhìn ra ngoài cửa kính, cố gắng tìm kiếm một dấu hiệu quen thuộc, nhưng chỉ thấy những tòa nhà chọc trời vút thẳng lên không trung, những tấm biển quảng cáo rực rỡ và những dòng xe nối đuôi nhau bất tận. Nàng không biết mình đang đi đâu, cũng không biết số phận mình sẽ về đâu, chỉ cảm nhận được một sự thật đáng sợ: nàng đã hoàn toàn bị kéo vào thế giới của người đàn ông này. Chiếc xe lướt qua một con hẻm nhỏ quen thuộc, nơi những quán ăn vỉa hè vẫn sáng đèn, mùi phở sáng thơm lừng như đang chế giễu sự lạc lõng của nàng. Chẳng mấy chốc, nó đã dừng lại trước một tòa nhà chung cư cao cấp, sừng sững như một khối băng giữa lòng thành phố nhộn nhịp.
