Thứ tình yêu nào mới thật sự "sai trái"?
Nàng, một cô gái
⭐ 0.0👁 0 lượt đọc📖 20 chương✍️ Admin TruyệnAI
📖 Chương 1 — Hợp Đồng Cấm Kỵ — Đọc thử miễn phí
Khoảnh khắc ánh mắt anh lướt qua, trái tim Như Ý như bị một bàn tay vô hình siết chặt, cảm giác khó thở ập đến dù cô đang đứng giữa không gian rộng lớn của buổi dạ tiệc. Ánh đèn chùm pha lê rải xuống vầng sáng lung linh trên những chiếc váy dạ hội đắt tiền, nhưng tất cả đều trở nên lu mờ khi gương mặt anh xuất hiện, giữa đám đông những người đàn ông mặc suit đen lịch lãm, anh nổi bật một cách lạ lùng. Anh không cười, đôi mắt sâu thẳm đen như mặt hồ không đáy phản chiếu ánh đèn vàng vọt, khóe môi mỏng khẽ nhếch lên một đường cong gần như vô hình, nhưng đủ để khiến cô cảm thấy một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng. Cô siết chặt ly champagne trong tay, cảm nhận sự lạnh lẽo từ lớp kính truyền vào lòng bàn tay đã lấm tấm mồ hôi. Bình tĩnh nào Như Ý, cô tự nhủ, mày đã sống sót qua kỳ thi CPA, mày sẽ sống sót được qua cái ánh mắt này thôi. Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng trong quán cà phê rooftop lọt vào tai cô, từng nốt trầm bổng dường như cũng đang trêu ngươi, kéo dài sự căng thẳng đến vô tận. Cô cố gắng lờ đi, quay sang trò chuyện xã giao với một đối tác bất động sản nào đó, nhưng mọi từ ngữ đều trở nên vô nghĩa, như thể một tấm màn vô hình đã che mờ tất cả, chỉ còn lại hình bóng anh đứng đó, sừng sững, đe dọa. Hơi thở cô khẽ gấp gáp, vị rượu vang khô đọng lại trên đầu lưỡi giờ đây mang theo chút vị chát đắng.
“Như Ý, mày sao thế?” Giọng Mây, bạn thân cô, vang lên bên tai, pha chút lo lắng xen lẫn vẻ càu nhàu thường thấy. “Mặt mày trắng bệch ra kìa, có phải lại bị say nắng anh nào rồi không? Trời ơi, bao nhiêu người đàn ông ưu tú ở đây, sao lúc nào mày cũng chọn mấy cục đá tảng khó nhằn vậy?” Mây dí nhẹ cùi chỏ vào eo cô, mùi nước hoa hồng nhạt từ người bạn phảng phất, mang theo chút quen thuộc và an ủi. Như Ý cố gắng nặn ra một nụ cười, nhưng khóe môi cô cứng đờ, không thể cong lên tự nhiên được. Cô khẽ lắc đầu, ánh mắt vô thức lại lướt qua nơi anh đứng, nhưng anh đã không còn ở đó. Một cảm giác hẫng hụt kỳ lạ xâm chiếm cô, như thể một sợi dây vô hình vừa bị cắt đứt. “Không có gì,” cô nói, giọng khẽ khàng hơn cô mong muốn. “Chỉ là hơi ngột ngạt thôi. Đông người quá.” Mây nhướn mày, đôi mắt tinh quái lướt nhanh quanh căn phòng. “Mày gạt ai chứ gạt tao hả bà? Bộ mày nghĩ tao không nhìn thấy cái ánh mắt mày vừa liếc trộm tên Khải kia à? Thôi đi má, mày đã định kết hôn với Tấn rồi mà còn tơ tưởng gì nữa.” Mây nói thẳng toẹt ra, khiến Như Ý giật mình, vội vàng bịt miệng bạn lại, nhưng đã muộn. Một vài ánh mắt hiếu kỳ đã đổ dồn về phía họ.
Cái tên Khải bật ra từ miệng Mây như một nhát dao sắc lẻm cứa vào không khí, cắt đứt sự bình yên giả tạo mà Như Ý cố gắng duy trì. Cô lườm bạn, ngón tay cấu nhẹ vào cánh tay Mây qua lớp áo lụa mỏng. “Mày nói nhỏ thôi, người ta nghe thấy hết bây giờ!” Cô rít lên, trong lòng vừa xấu hổ vừa tức giận. Mây bĩu môi, gạt tay cô ra. “Thì có sao đâu? Chuyện mày và Tấn đã đính ước, ai mà không biết. Với lại, tên Khải đó là người của Hắc Ưng Group, đối thủ của công ty mày mà. Mày nhìn xem, ánh mắt hắn ta nhìn mày cứ như muốn nuốt chửng ấy. Thôi đi Như Ý, đừng có tự rước họa vào thân.” Mây vừa nói vừa đưa ly rượu lên môi, ánh mắt vẫn không rời khỏi bóng lưng Khải đang lùi dần về phía một nhóm người mặc vest đen khác. Như Ý quay đầu lại, kịp nhìn thấy vạt áo vest đen tuyền của anh khuất sau một cột trụ đá hoa cương. Mùi đàn hương nhè nhẹ, đặc trưng của anh, dường như vẫn còn vương vấn trong không khí, như một lời nhắc nhở dai dẳng về sự hiện diện không thể phớt lờ của anh. Nụ cười trên môi cô đông cứng lại, vẫn giữ nguyên vẻ lịch sự, nhưng đôi mắt cô không còn cười nữa, chỉ còn lại một sự trống rỗng và một nỗi lo lắng mơ hồ.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
“Mây, mày đừng nói nữa.” Như Ý hạ giọng, cố gắng kiểm soát hơi thở đang dần trở nên nặng nề. Đầu ngón tay cô run nhẹ, cô giấu tay sau lưng, siết chặt lấy nhau, móng tay hằn sâu vào da thịt. Ánh đèn vàng hắt bóng lên gò má cô, tạo ra những mảng sáng tối mơ hồ, khiến gương mặt cô trông càng thêm mệt mỏi. “Tao biết rồi. Tao và Tấn… sẽ ổn thôi.” Cô nói ra những lời đó, nghe như đang tự trấn an chính mình hơn là thuyết phục Mây. Giữa họ là một hợp đồng, một sự sắp đặt, một tương lai được vẽ sẵn, an toàn và ổn định. Nhưng sự an toàn đó bỗng chốc trở nên ngột ngạt khi cô nhìn thấy Khải. Anh là một cơn bão, một ngọn lửa, một điều gì đó hoàn toàn đối lập với tất cả những gì cô đang có. Mây thở dài, đặt tay lên vai cô. “Tao biết mày chịu áp lực nhiều. Nhưng Như Ý à, có những thứ không nên động vào. Tên Khải đó… nghe đồn hắn là người rất khó lường, và còn có liên quan đến một vài vụ việc không trong sạch lắm của tập đoàn hắn ta. Mày là kiến trúc sư, một cô gái thanh cao, đừng dính dáng gì đến mấy thứ đen tối đó.” Mùi khói thuốc nhẹ từ phía góc phòng lướt qua mũi cô, gợi lên một hình ảnh quen thuộc đến đáng sợ. Khải, hắn ta luôn mang theo mùi đó, mùi của sự nguy hiểm và bí ẩn.
Đúng lúc đó, một giọng nói trầm ấm vang lên ngay phía sau lưng Như Ý, khiến cô giật mình. “Xin lỗi, cô có thể cho tôi mượn em gái cô một lát được không?” Giọng nói của Tấn, vị hôn phu của cô, ngọt ngào và lịch thiệp như mọi khi. Anh đặt tay lên eo Như Ý một cách tự nhiên, ngón tay cái khẽ xoa nhẹ lên lớp vải lụa mỏng, như một cách tuyên bố chủ quyền. Mùi nước hoa của Tấn, thứ mùi hương gỗ ấm áp, quen thuộc và an toàn, bỗng chốc trở nên xa lạ đến khó hiểu. Như Ý cố gắng nở một nụ cười rạng rỡ, quay người lại đối mặt với anh. “Tấn,” cô nói, giọng cố gắng giữ sự bình tĩnh, nhưng trong lòng lại dậy sóng. Tấn nhìn cô, đôi mắt anh dịu dàng và đầy quan tâm. “Em ổn chứ? Trông em hơi xanh xao. Có vẻ như em cần ra ngoài hít thở một chút.” Anh đưa tay vuốt nhẹ một sợi tóc vướng vào khóe môi cô, hành động đó ấm áp, nhưng lại khiến cô cảm thấy lạnh lẽo một cách khó hiểu. Mây gật đầu lia lịa. “Đúng đó Tấn, Như Ý nhà em dạo này hay nghĩ ngợi linh tinh. Anh đưa nó đi đâu đó khuây khỏa đi.”
Tấn mỉm cười với Mây, nụ cười lịch thiệp và hoàn hảo như được đúc khuôn. “Được thôi. Anh xin phép đưa Như Ý ra ngoài một lát.” Anh siết nhẹ eo cô, dẫn cô đi qua đám đông đang xôn xao. Như Ý bước đi một cách vô thức, cảm giác ngột ngạt vẫn không tan biến. Cô cảm nhận được ánh mắt của Tấn trên mình, nhưng tâm trí cô lại đang bận rộn tái hiện lại ánh mắt lạnh lùng của Khải. Nó ẩn chứa điều gì? Một sự dò xét, một sự khinh thường, hay một điều gì đó sâu sắc hơn, khó gọi tên? Bước chân Tấn dừng lại ở ban công tầng 30, nơi gió từ cửa sổ xe mát lạnh đang thổi nhẹ vào, xoa dịu những sợi tóc mái lòa xòa của cô. Từ đây, cô có thể nhìn thấy toàn cảnh Sài Gòn về đêm, những ánh đèn đủ màu sắc lấp lánh như những viên kim cương vỡ vụn, tạo nên một bức tranh rực rỡ và choáng ngợp. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng đẩy đi những cảm xúc hỗn loạn đang khuấy động bên trong. Không khí trong lành, mát lạnh xoa dịu làn da, nhưng không thể xoa dịu sự bồn chồn trong tâm hồn.
“Em đang nghĩ gì vậy, Như Ý?” Tấn hỏi, giọng anh nhẹ nhàng và đầy kiên nhẫn. Anh đứng cạnh cô, tựa người vào lan can kính, ánh mắt anh nhìn ra xa xăm. Dáng người anh cao ráo, thanh lịch, luôn mang lại cho cô cảm giác an toàn. Nhưng liệu sự an toàn đó có đủ để lấp đầy khoảng trống trong lòng cô? Như Ý nhìn anh, ánh đèn đường hắt xuống mặt anh, tạo ra những mảng sáng tối trên gò má cao, và trong khoảnh khắc đó, cô nghĩ đây có lẽ là khuôn mặt đẹp nhất cô từng thấy ngoài đời thật. Không, cô không nên nghĩ vậy. Tấn là một người đàn ông hoàn hảo, một người bạn đời lý tưởng theo mọi tiêu chuẩn. “Em… chỉ là hơi mệt chút thôi,” cô trả lời, giọng cô nghe nhỏ hơn nhiều so với dự kiến. Cô cảm thấy mệt mỏi với chính mình, với những suy nghĩ không đâu đang bám riết lấy cô. Cô muốn thoát khỏi mớ bòng bong này, muốn đơn giản hóa mọi chuyện, nhưng dường như càng cố gắng, mọi thứ lại càng trở nên phức tạp.
Tấn quay sang nhìn cô, ánh mắt anh sâu hơn, như muốn xuyên thấu tâm can cô. “Em không cần phải che giấu anh đâu, Như Ý. Anh biết em đang bận tâm điều gì.” Anh nói, giọng anh trầm xuống, mang theo một chút thấu hiểu khiến cô giật mình. Cô ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt anh. Cô muốn hỏi anh biết gì, nhưng cổ họng cô như bị chặn lại bởi một khối u vô hình. Cà phê đắng cô uống sáng nay dường như vẫn còn đọng lại trên môi, giờ hòa cùng vị mặn chát của một cảm xúc khó gọi tên. Cô cảm thấy mình như một cuốn sách đang mở, tất cả những suy nghĩ, những lo lắng đều hiện rõ mồn một trước mặt anh. “Em…” cô bắt đầu, nhưng lại không biết phải nói gì tiếp theo. Cô không thể nói với anh về ánh mắt của Khải, về cảm giác rung động kỳ lạ khi nhìn thấy anh ta, về cái tên “Khải” mà Mây đã vô tình thốt ra. Cô không thể nói với anh về sự dao động của chính mình, về sự nghi ngờ về tương lai đã được định sẵn.
Tấn đưa tay, nhẹ nhàng vuốt ve má cô. Da thịt cô run nhẹ dưới xúc giác của anh. “Anh biết, em đang lo lắng về hợp đồng của dự án ‘Tầm Nhìn Xanh’, đúng không? Anh nghe nói bên Hắc Ưng Group cũng đang rất muốn giành được nó. Và… người đứng đầu dự án bên phía họ, là Khải.” Tấn nói, giọng anh không còn vẻ ấm áp như trước, mà thay vào đó là một sự lạnh lùng khó nhận thấy. Ánh mắt anh không còn dịu dàng, mà sắc bén như lưỡi dao, xuyên thẳng vào cô. Như Ý sững sờ. Cô biết Khải là đối thủ, nhưng cô không ngờ anh ta lại là *người đứng đầu* trực tiếp. Tim cô co thắt một cái, như ai vắt khô nó ra, không còn chút hơi ấm nào. Cảm giác như bị lừa dối, như một con cờ trong một ván cờ lớn hơn, không chỉ là công việc mà còn là cả cuộc đời cô. Giờ đây, mọi thứ đều trở nên rõ ràng một cách tàn nhẫn. Tình yêu sai trái này không chỉ là một sự rung động nhất thời, mà là một mối hiểm nguy tiềm tàng, một chướng ngại vật khổng lồ đứng chắn ngang con đường mà cô đã chọn, hay đúng hơn, đã bị chọn cho cô.
Môi cô khô khốc, vị mặn của nước mắt chực trào lên, nhưng cô cố gắng nuốt xuống. “Anh… anh biết?” Cô thì thầm, giọng khẽ đến mức gần như không nghe thấy. Tấn gật đầu, môi anh mím lại thành một đường thẳng tắp. “Anh biết. Và anh cũng biết rằng, việc em gặp gỡ Khải trong buổi tối hôm nay, không phải là một sự tình cờ.” Anh nói, từng chữ như đập vào màng nhĩ cô, vang vọng trong không gian tĩnh lặng của ban công. Từ vị giác đắng chát trong miệng đến xúc giác lạnh lẽo trên làn da, mọi giác quan của cô đều căng lên tột độ. Anh nhìn cô, ánh mắt chứa đựng sự thất vọng và một chút gì đó giống như sự phản bội. Cả một Sài Gòn rực rỡ dưới chân cô bỗng chốc trở nên tối sầm lại. Tất cả đã được sắp đặt. Anh ta đã biết từ trước. Và cô… đã rơi vào cái bẫy này từ lúc nào? Một sợi tóc vướng vào khóe môi cô, cô run rẩy đưa tay gỡ nó ra, nhưng bàn tay lại không nghe lời, chỉ khẽ chạm vào rồi rụt lại. Cô như một con chim non bị nhốt trong lồng, không lối thoát, và kẻ bẫy mồi lại chính là người cô tin tưởng nhất. Tiếng nhạc jazz vẫn vọng lại từ xa, giờ nghe như một bản nhạc ai oán, não nề.
“Cái hợp đồng này,” Tấn nói tiếp, phá vỡ sự im lặng căng thẳng. Anh lùi lại một bước, tạo ra một khoảng cách vô hình giữa hai người. Giọng anh vẫn bình thản, nhưng cái vẻ bình thản ấy lại khiến Như Ý lạnh lẽo hơn gấp bội. “Không chỉ là dự án của công ty em. Nó còn là chìa khóa cho mối quan hệ của chúng ta, Như Ý.” Anh dừng lại. Quay đầu. Đôi mắt đen nhìn thẳng vào cô, không còn chút ấm áp nào, chỉ còn lại sự tính toán và lạnh lùng. Như Ý cảm thấy như mình đang đứng trên bờ vực của một vực sâu thăm thẳm, một bước nữa thôi là có thể rơi xuống, tan xương nát thịt. Cô chưa bao giờ cảm thấy mình yếu đuối và bế tắc đến vậy. Từng lời Tấn nói như một cái đinh đóng thẳng vào trái tim cô, nhắc nhở cô về vai trò, về trách nhiệm, về cái giá của sự lựa chọn. Mùi cà phê sữa đá buổi sáng cô uống, cái mùi vị thân thuộc ấy, giờ đây bỗng trở thành một nỗi ám ảnh, một ký ức xa xăm về những ngày vô tư, chưa bị ràng buộc bởi những hợp đồng và những mối quan hệ phức tạp như thế này. Cô chỉ muốn bỏ chạy, chạy thật xa khỏi tất cả những điều này, nhưng đôi chân cô như bị đóng chặt xuống sàn. Cô biết rõ, mình không thể làm vậy.
“Em phải làm gì?” Như Ý khẽ hỏi, giọng cô như thì thầm trong gió, một tiếng kêu cứu vô vọng. Cô nhìn Tấn, ánh mắt cầu xin, tìm kiếm một câu trả lời, một lối thoát. Nhưng anh chỉ đáp lại bằng một nụ cười nhạt, một nụ cười không hề chạm tới đáy mắt. Nó giống như một lời tuyên án hơn là một sự trấn an. Cô muốn nói rằng cô không muốn trở thành một phần của trò chơi quyền lực này, rằng cô chỉ muốn một cuộc sống bình thường, được làm những gì cô yêu thích. Nhưng cô biết, những lời đó sẽ vô nghĩa. Tấn không nhìn cô nữa, anh lại quay ra nhìn xuống thành phố. Gió đêm lướt qua vai cô, lạnh lẽo, mang theo chút mùi mưa trên bê tông nóng, một mùi vị đặc trưng của Sài Gòn sau cơn mưa bất chợt. Mắt anh tối hơn trong bóng đêm, ẩn
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Tiếp tục quan sát
An toàn
🔥
Hành động ngay
Táo bạo
✨
Tìm cách khác
Bất ngờ
Định Mệnh Trớ Trêu
12,730 từ
🔒 Đăng nhập
7
Đường Nghẽn Tình Yêu
7,061 từ
🔒 Đăng nhập
8
Sự Thật Đắng Lòng
7,487 từ
🔒 Đăng nhập
9
Bức Màn Hé Mở
6,021 từ
🔒 Đăng nhập
10
Bức Màn Hé Mở
9,761 từ
🔒 Đăng nhập
11
Lời Hứa Lẩn Khuất Dưới Làn Hương Cũ
10,695 từ
🔒 Đăng nhập
12
Bí Mật Dưới Làn Hương
12,346 từ
🔒 Đăng nhập
13
Sự Thật Vỡ Tan
12,681 từ
🔒 Đăng nhập
14
Vết Cắt Ngang Tim
12,867 từ
🔒 Đăng nhập
15
Cái Giá Của Tình Yêu
13,482 từ
🔒 Đăng nhập
16
Mùi Vị Của Sự Thật Cay Đắng
4,752 từ
🔒 Đăng nhập
17
Lưỡi Hái Định Mệnh
11,763 từ
🔒 Đăng nhập
18
Vòng Vây Tử Thần
9,388 từ
🔒 Đăng nhập
19
Lằn Ranh Sinh Tử
12,252 từ
🔒 Đăng nhập
20
Ánh Sáng Từ Vực Sâu
12,755 từ
🔒 Đăng nhập
Tình yêu sâu đậm nhưng đầy đau khổ, câu hỏi muôn thuở: mãi mãi thực sự là bao xa?