Mặt trời dần lặn xuống, nhuộm vàng cả bầu trời. Ánh sáng ấm áp ngập tràn trong căn phòng nhỏ của Hạ Lam. Căn phòng được trang trí đơn giản, nhưng những nốt nhạc treo trên tường như kể lại những ước mơ chưa thành hình. Hạ Lam, một nhạc công tài năng nhưng lại sống trong cảnh túng quẫn, đang mải miết luyện đàn. Chiếc đàn bầu cũ kỹ là một phần không thể thiếu trong cuộc sống của cô. Âm thanh từ nó như cuốn cô vào một thế giới khác, nơi không có nỗi lo cơm áo gạo tiền.
Mỗi lần ngón tay cô chạm vào dây đàn, những ký ức mơ hồ từ kiếp trước lại ùa về. Cô thấy mình trong những buổi hòa nhạc lừng lẫy, ánh đèn rực rỡ, những tràng pháo tay vang dội. Nhưng rồi, thực tại đã kéo cô về với hiện tại. Hạ Lam thở dài, kìm nén nỗi uất ức trong lòng. Tại sao số phận lại trêu đùa cô như vậy? Có phải cô sẽ mãi mãi là một nhạc công vô danh hay không?
Khi gác đàn xuống, cô ngồi một mình bên cửa sổ, nhìn ra khoảng trời xa thẳm, nơi những vì sao bắt đầu xuất hiện. Một cảm giác mãnh liệt xâm chiếm lòng cô. "Nếu mình có thể trở về thời kỳ mà âm nhạc thật sự được tôn vinh…" – cô thì thầm.
Ngay lúc đó, bất ngờ, một luồng gió mạnh thổi qua, cuốn lấy Hạ Lam. Cô không kịp phản ứng, chỉ kịp thốt lên: "Không thể nào!" Giây phút tiếp theo, mọi thứ xung quanh cô biến mất trong một cơn lốc xoáy ánh sáng.
Khi Hạ Lam mở mắt, cô không còn ở trong phòng nhỏ bé của mình nữa. Bốn bề là những tòa nhà nguy nga, ánh đèn lung linh, tiếng nhạc du dương văng vẳng khắp nơi. Thoáng chốc, cảm giác lạc lõng chuyển thành sự ngỡ ngàng. Cô đang ở đâu? Hạ Lam đứng dậy, nhìn xung quanh. Người qua lại ăn mặc lối cổ, những chiếc xe ngựa chạy bon bon trên đường.
“Chẳng lẽ… mình đã xuyên không?” – cô thầm nghĩ, lòng dâng lên một cảm xúc mới lạ. Có phải đây chính là thời kỳ vàng son của âm nhạc mà cô luôn mơ ước?
Điện lấp lánh ánh đèn, âm thanh từ những buổi hòa nhạc vang vọng, tạo nên một bầu không khí sống động. Hạ Lam không khỏi khó tin vào mắt mình. Cô bước đi, để cho những âm thanh ấy dẫn lối. Càng đi, lòng cô càng hồi hộp. Liệu đây có phải cơ hội để cô thực hiện ước mơ, hay lại là một trò đùa mà số phận giành cho cô?
Hạ Lam tìm đến một quán trà nhỏ bên đường, nơi áp lạnh vào buổi tối se lạnh. Ngồi xuống một góc, cô cố gắng chọn một vị trà quen thuộc để làm dịu đi nỗi hồi hộp trong lòng. Mọi người quanh cô vẫn đang bàn tán về những buổi biểu diễn, những nghệ sĩ nổi tiếng, và những tác phẩm âm nhạc gây bão. Trong lòng Hạ Lam chợt gợn lên nỗi chua xót. Cô hiểu, nếu không tận dụng cơ hội này, có thể sẽ đánh mất cuộc đời của mình thêm một lần nữa.
