Linh hồn hiện đại của một thiên tài y học, Tô Mộc, xuyên không vào thế
⭐ 0.0👁 0 lượt đọc📖 19 chương✍️ Admin TruyệnAI
📖 Chương 1 — Phế Vật Tỉnh Giấc Dưới Lãnh Viện — Đọc thử miễn phí
Tiếng chuông báo động réo rắt bên tai, pha lẫn mùi thuốc sát trùng và máu tanh nồng đặc trưng của phòng mổ. "Bíp... bíp... bíp..." nhịp tim bệnh nhân trên màn hình phẳng dần trở nên yếu ớt, rồi đột ngột tắt lịm. Tô Mộc, thiên tài y học trẻ nhất viện, ngẩng đầu lên, đôi mắt mệt mỏi qua lớp kính bảo hộ vẫn sắc lạnh đầy kiên định. Cô vừa thực hiện thành công một ca ghép tim phức tạp kéo dài mười hai tiếng đồng hồ, nhưng dường như, số phận lại có một giao kèo khác với cô. Một cơn choáng váng ập đến, dữ dội hơn bất kỳ ca trực đêm nào. Đồng tử giãn ra, thế giới quay cuồng, cô nghe tiếng đồng nghiệp kinh hoàng gọi tên mình, rồi mọi thứ chìm vào màn đêm vô tận, lạnh lẽo hơn cả tử khí.
Khi ý thức quay trở lại, điều đầu tiên cô cảm nhận được không phải sàn phòng mổ lạnh lẽo hay bàn tay vội vã của y tá, mà là một cơn đau nhức nhối thấu xương, chạy dọc từ đỉnh đầu xuống tận gót chân. Mùi ẩm mốc xộc thẳng vào khoang mũi, hòa lẫn với hương trầm hương héo tàn và một chút mùi tanh của máu khô. Mí mắt nặng trĩu, cố sức mở ra, thế giới trước mắt cô mờ nhòe như được nhìn qua một tấm lụa cũ sờn. Trần nhà. Không phải trần thạch cao trắng bóng của bệnh viện, mà là những thanh gỗ lim đen sẫm, cũ kỹ, một vài chỗ đã mối mọt, lủng lẳng mạng nhện giăng mắc.
*Chuyện quái gì đang xảy ra vậy?* Tô Mộc cố gắng nhấc tay, nhưng một cơn đau buốt xé rách vai khiến cô phải hít hà. Khung cảnh dần trở nên rõ nét hơn. Cô đang nằm trên một tấm phản gỗ lạnh lẽo, trải độc một lớp chiếu cói đã ngả vàng, cứng như đá. Xung quanh là bức tường đất loang lổ, tróc vữa, chỉ có một khung cửa sổ nhỏ xíu không chấn song, hé lộ một khoảng trời xám xịt bên ngoài. Ánh sáng lọt qua kẽ hở hẹp hòi chỉ đủ để cô thấy rõ những hạt bụi lờ lững nhảy múa trong không khí ẩm ướt, mục ruỗng.
"Đây là đâu?" Giọng nói bật ra khô khốc, khàn đặc, không phải là âm vực trong trẻo thường ngày của cô. Cô ho sù sụ, cổ họng rát bỏng như vừa nuốt than hồng.
Một luồng ký ức khổng lồ, hỗn loạn và đau đớn, đột ngột đổ ập vào tâm trí Tô Mộc như một cơn lũ quét. Những hình ảnh chớp nhoáng, âm thanh hỗn tạp, cảm xúc tủi nhục, uất hận, tuyệt vọng cuộn trào, nhấn chìm cô vào một xoáy nước xiết. Tên của cô vẫn là Tô Mộc, nhưng đây là Tô Mộc của Đại Hạ vương triều, con gái thứ xuất của Tể tướng Tô Mạn Thành. Một cô nương yếu đuối, nhút nhát, có tiếng là phế vật ở Tô phủ, bị chị kế Tô Tú Nga và mẹ kế Lãnh phu nhân chèn ép đến thê thảm. Nàng bị hãm hại, bị đánh đập, bị vứt bỏ vào cái Lãnh Viện này để chờ chết, sau khi bị ép uống một chén thuốc độc tẩm hương liệu lạ. Chén thuốc đó không giết nàng ngay lập tức, mà khiến nàng rơi vào hôn mê sâu, cơ thể suy kiệt, nội tạng tổn thương nghiêm trọng, và cuối cùng, linh hồn nàng rời khỏi thể xác, nhường chỗ cho Tô Mộc của thế kỷ 21.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
*WTF?! Xuyên không?! Cái mô típ cẩu huyết này mà cũng xảy ra thật sao?* Tô Mộc thầm mắng. *Tôi vừa cứu một mạng người đấy, Thần Chết không có mắt hay sao mà lại bắt tôi đi một cách lãng xẹt như vậy? Rồi bây giờ còn cho tôi nhập vào cái thân xác bèo nhèo này? Đúng là nghiệp quật không trượt phát nào!*
Cô cố gắng hít thở sâu, tập trung vào những ký ức rời rạc. Tô Mộc của thế giới này, năm nay mười sáu tuổi, dung mạo thanh tú nhưng tiều tụy vì thiếu dinh dưỡng và những trận đòn roi. Thân phận con thứ, mẹ đẻ là một tỳ thiếp đã qua đời sớm, không có chỗ dựa. Tể tướng Tô Mạn Thành, cha nàng, là một người cha lạnh lùng, chỉ quan tâm đến danh tiếng và quyền lực, hoàn toàn phớt lờ sự tồn tại của con gái út yếu đuối này.
Nàng bị gán tội ăn cắp ngọc bội quý giá của Tô Tú Nga, bị đánh ba mươi trượng, rồi bị tống vào Lãnh Viện này. Lãnh Viện, đúng như tên gọi, là một góc khuất bỏ hoang của Tô phủ, nơi giam cầm những người hầu mắc lỗi nặng hoặc những tiểu thư, phu nhân thất sủng. Nơi đây lạnh lẽo quanh năm, không có người hầu hạ tử tế, chỉ có một lão bà đã già yếu lén lút mang chút cơm thừa canh cặn đến mỗi ngày, cũng chẳng dám hó hé nhiều.
Tô Mộc cắn răng, cố gắng gượng ngồi dậy. Cơn đau như xé toạc từng thớ thịt. Cô khẽ rên lên. Mái tóc dài đen nhánh, rối bời, bết dính mồ hôi và bụi bẩn, lòa xòa che gần hết khuôn mặt. Cô đưa tay chạm lên gò má. Sưng húp, nóng ran, có lẽ là do sốt cao. Môi nứt nẻ, khô khốc. Một bàn tay gầy gò, xanh xao, run rẩy, những ngón tay thon dài nhưng không còn sự mềm mại của một tiểu thư. Đây không phải bàn tay đã từng cầm dao mổ, thực hiện hàng ngàn ca phẫu thuật phức tạp.
*Thật là thê thảm! Một thiên tài y học như mình lại phải xuyên vào thân xác của một "phế vật" bị hắt hủi đến chết đói chết khát trong cái xó xỉnh này ư?* Tô Mộc vừa châm biếm chính mình, vừa bắt đầu tự chẩn đoán.
Cô kiểm tra mạch đập ở cổ tay. Yếu ớt, nhanh và không đều. Đồng tử giãn nhẹ. Lưỡi trắng bệch, có rêu. Sốt cao, mất nước nghiêm trọng, chấn thương phần mềm khắp cơ thể, có dấu hiệu nhiễm trùng vết thương hở. Nguy hiểm hơn, nội tạng bên trong bị ảnh hưởng bởi thứ thuốc độc kia. Ký ức cho thấy nàng bị ép uống một chén nước màu đen sẫm, vị đắng chát kèm theo một hương thơm nồng nặc khiến nàng choáng váng. Rõ ràng không phải độc dược thông thường, mà là một loại hợp chất tinh vi, được điều chế để hành hạ từ từ, rút cạn sinh lực.
*Thâm độc thật! Trả thù kiểu này còn ác hơn giết người ngay lập tức.* Tô Mộc khẽ nhếch môi, một nụ cười lạnh lẽo hiếm thấy trên khuôn mặt yếu ớt kia. *Không sao. Tôi là Tô Mộc, y sĩ thiên tài. Kẻ chết đi là Tô Mộc của thế giới này. Còn tôi, tôi sẽ sống. Và những kẻ đã đẩy tôi vào bước đường này, chuẩn bị mà hối hận đi.*
Cô quét mắt một lượt quanh căn phòng nhỏ bé. Ngoài tấm phản gỗ, còn có một chiếc bàn nhỏ phủ đầy bụi và một chiếc ghế ba chân lung lay. Góc phòng là một vại nước sứt mẻ và một cái chậu đất nung bám đầy rêu xanh. Tuyệt vời, không có lấy một dụng cụ y tế nào. Ngay cả một con dao mổ cũng không có. Cô cần nước. Dù chỉ là nước lã.
Thân thể đau nhức như bị xé làm đôi, nhưng ý chí sống sót của Tô Mộc mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cô lê lết, từng chút một, kéo thân mình về phía vại nước. Từng cử động đều là một sự tra tấn. Mồ hôi vã ra như tắm, ướt đẫm tấm y phục thô mộc. Cuối cùng, cô cũng chạm được vào vại nước. Mùi ẩm mốc từ nước bốc lên, trên mặt nước còn lợn cợn vài sợi rêu xanh. Bằng kinh nghiệm của một bác sĩ, cô biết nước này bẩn, có thể gây tiêu chảy hoặc các bệnh nhiễm trùng đường ruột khác. Nhưng trong tình thế này, có còn hơn không.
Cô múc một chén nước bằng tay không, run rẩy đưa lên môi. Nước lạnh lẽo, tanh ngòm. Tô Mộc nhắm mắt, cắn răng uống một hơi. Cổ họng khô rát như được tưới mát chút ít, nhưng vị tanh nồng khiến cô suýt nôn ra.
*Đây đúng là địa ngục trần gian. Không có y tá, không có thuốc men, không có máy móc, thậm chí còn không có nước sạch. Xem ra, trước khi tính đến chuyện trả thù, tôi phải lo mạng sống của mình trước đã.*
Ký ức về loại thuốc độc kia lại hiện về. Nó không gây chết người ngay lập tức, mà tác động từ từ lên hệ thần kinh và nội tạng, khiến nạn nhân suy kiệt, ho ra máu và chết dần chết mòn trong đau đớn. Tô Mộc bắt đầu lướt qua những kiến thức y học cổ truyền trong ký ức của "Tô Mộc cũ" – à không, những kiến thức mà cô đã từng đọc qua trong các sách cổ điển và nghiên cứu về y học dân gian. May mắn thay, dù không phải chuyên môn, cô vẫn có một cái nhìn tổng quan.
Trong Lãnh Viện này, muốn có được nguyên liệu thì chỉ có thể tự tìm. Ngẩng đầu nhìn qua ô cửa sổ nhỏ, cô thấy một vài cây dại mọc lúp xúp bên bức tường đá đổ nát. Một cây bồ công anh, một bụi cỏ mực, và xa hơn một chút là một thân cây trúc.
*Bồ công anh, giải độc, tiêu viêm. Cỏ mực, cầm máu, bổ huyết. Trúc, thanh nhiệt, lợi tiểu. Hừm, không tệ. Cả ba đều có tác dụng nhất định với tình trạng của mình.* Cô thầm đánh giá. *Nhưng để ra ngoài thì sao? Cánh cửa này khóa từ bên ngoài. Và với cái thân thể này, tôi có thể đi được bao xa chứ?*
Một tiếng động khẽ khàng vang lên từ bên ngoài, phá vỡ sự tĩnh lặng chết chóc của Lãnh Viện. Tiếng lạch cạch của chìa khóa. Cánh cửa gỗ ọp ẹp chậm rãi mở ra, để lộ một bà lão tóc bạc phơ, lưng còng, tay run rẩy cầm một cái chén sứt mẻ. Đó là lão ma ma A Quý, người duy nhất còn quan tâm đến "phế vật tiểu thư" này.
"Tiểu thư... người tỉnh rồi sao?" Giọng lão ma ma run rẩy, đôi mắt đã mờ đục chứa đựng sự xót xa không nói thành lời. "May quá, may quá... lão nô tưởng người... tưởng người..."
Bà không nói hết câu, chỉ đặt chén cháo loãng xuống chiếc bàn bụi bặm, rồi nhanh chóng đến bên giường, dùng tay già nua run rẩy sờ lên trán Tô Mộc. "Nóng quá... Sốt còn chưa thuyên giảm..."
Tô Mộc nhìn bà lão, trong lòng dâng lên chút ấm áp hiếm hoi. Đây là người duy nhất thể hiện chút nhân tính với "Tô Mộc cũ". *Được rồi, ít nhất mình không hoàn toàn đơn độc.*
"Ma ma, người đừng lo. Thiếp không sao." Tô Mộc cố gắng nói, giọng vẫn khàn đặc nhưng đã cố giữ vẻ bình tĩnh. "Trong người thiếp có chút khó chịu. Ma ma có thể giúp thiếp tìm một ít lá bồ công anh, cỏ mực và vài ngọn trúc non ở ngoài kia không?" Cô chỉ tay về phía ô cửa sổ.
A Quý ma ma ngẩn người. "Lá... lá cây sao, tiểu thư? Để làm gì chứ? Người... người không nên ăn mấy thứ đó, sẽ đau bụng mất." Bà lão lo lắng, tưởng Tô Mộc bị sốt đến nói nhảm.
Tô Mộc biết mình phải giải thích một cách hợp lý, không thể lộ ra quá nhiều điều dị thường. "Thiếp... thiếp mơ thấy một vị tiên nhân, chỉ cho thiếp rằng những loại lá cây đó có thể giúp thiếp giải độc, hạ sốt. Dù sao thì, cũng không còn cách nào khác rồi, đúng không, ma ma?" Cô nở một nụ cười nhợt nhạt, nhưng ánh mắt lại vô cùng kiên định.
A Quý ma ma bán tín bán nghi. Nhưng nhìn ánh mắt kiên cường của tiểu thư, bà lại không đành lòng từ chối. "Được rồi... được rồi... lão nô đi tìm cho tiểu thư." Bà lão lẩm bẩm, rồi khập khiễng ra khỏi phòng, cẩn thận khóa cửa lại.
Tô Mộc thở phào. Bước đầu đã thành công.
Cô nhìn chén cháo loãng trên bàn. Một thứ nước gạo đục ngầu, gần như không có chất dinh dưỡng, nhưng lại là nguồn sống duy nhất. Cô múc từng thìa nhỏ, cố gắng nuốt xuống. Vị nhạt nhẽo, nhưng sau khi uống chén nước kia, nó giúp cổ họng cô dịu đi phần nào.
Trong lúc chờ đợi A Quý ma ma, Tô Mộc tiếp tục sắp xếp lại mớ ký ức hỗn độn. Tô phủ, tể tướng, Lãnh phu nhân, Tô Tú Nga. Một gia đình điển hình của tầng lớp quyền quý cổ đại, nơi những âm mưu và toan tính giấu mình dưới lớp vỏ bọc lễ nghi và gia giáo. Tô Tú Nga là con gái của Lãnh phu nhân, được nuông chiều từ nhỏ, có danh tiếng hiền thục nhưng thực chất là một rắn rết độc ác, luôn ghen ghét đố kỵ với bất kỳ ai có chút nổi bật hơn mình. "Tô Mộc cũ" vốn dĩ cũng không được dung túng, nhưng sự xuất hiện của một vị hôn phu quyền quý đã khiến Tô Tú Nga không thể ngồi yên.
Vị hôn phu đó là... Tề Vương gia, Tiêu Cảnh Ly. Một cái tên vang vọng trong ký ức của Tô Mộc, mang theo cả sự ngưỡng mộ, kinh sợ và một chút tình cảm non nớt. Tề Vương gia là em trai của Hoàng đế, văn võ song toàn, dung mạo phi phàm, lại nắm trong tay binh quyền, là một trong những hoàng tử được yêu mến nhất. Hôn ước này được định từ nhỏ bởi trưởng bối, nhưng Tề Vương gia chưa bao giờ thực sự để ý đến "phế vật tiểu thư" Tô Mộc. Và chính hôn ước này đã trở thành cái cớ để Tô Tú Nga hãm hại nàng.
*Tề Vương gia sao? Nghe danh hiệu đã thấy "main nam" rồi. Nhưng cái tên này nghe quen quen... hình như tôi đã đọc ở đâu đó rồi.* Tô Mộc nhíu mày. *Đợi đã! "Tề Vương gia" Tiêu Cảnh Ly... "phế vật tiểu thư Tô Mộc"... Chẳng lẽ nào... Đây chính là cái tiểu thuyết cung đấu mà con bạn thân mê mẩn, từng ép tôi đọc qua vài đoạn?! "Phượng Hoàng Trùng Sinh: Vương Phi Quyền Khuynh Thiên Hạ"?!*
Nội tâm Tô Mộc gào thét. *Trời đất ơi, không thể nào! Tôi xuyên vào thế giới của một cuốn tiểu thuyết ư? Mà còn là cái vai phụ xui xẻo nhất, chết ngay từ chương đầu để làm nền cho nữ chính Tô Tú Nga và Tề Vương gia à?*
Trong cuốn tiểu thuyết đó, "Tô Mộc cũ" là một cô gái yếu đuối, bị Tô Tú Nga ghen ghét vì hôn ước với Tề Vương gia. Tô Tú Nga đã bày kế hãm hại, vu oan, đẩy "Tô Mộc cũ" vào Lãnh Viện chờ chết. Sau đó, Tô Tú Nga giả vờ hiền lành, nhân nghĩa, lợi dụng sự thương hại của Tề Vương gia để chiếm lấy vị trí Vương phi, và cùng Tề Vương gia trải qua bao sóng gió, cuối cùng trở thành Hoàng hậu quyền khuynh thiên hạ. Còn "Tô Mộc cũ" thì chết thảm trong Lãnh Viện, không ai hay biết.
*Ha ha ha! Vừa mới xuyên không đã nhận được kịch bản 'phản diện chết yểu' rồi đây. Không, là 'vật hy sinh' mới đúng. Phế vật? Chết thảm? Để tôi xem, ai mới là phế vật thật sự!* Một luồng khí lạnh lẽo dâng lên trong lòng Tô Mộc, không phải từ cái lạnh của Lãnh Viện, mà là từ chính ý chí sắt đá của cô. *Tôi sẽ không lặp lại sai lầm của kẻ đã chết. Tôi sẽ không làm nền cho bất kỳ ai.*
Tiếng kẽo kẹt của cánh cửa lại vang lên. A Quý ma ma quay lại, trong tay là một nắm lá cây xanh tươi và vài ngọn trúc non mơn mởn. "Tiểu thư, lão nô đã tìm được đây. Nhưng... người định làm gì với chúng?"
Tô Mộc nở một nụ cười, nụ cười đầu tiên sau khi xuyên không, nhưng nó lại mang một vẻ sắc sảo lạ thường, khiến A Quý ma ma giật mình. "Ma ma, người hãy giúp thiếp giã nát những thứ này. Rồi vắt lấy nước, hòa với một chút nước sôi để nguội. Còn bã thì đắp lên những vết thương trên người thiếp."
A Quý ma ma tuy không hiểu, nhưng vẫn răm rắp làm theo. Bà lão dùng một viên đá cuội và chiếc chén sứt để giã nát lá cây. Mùi ngai ngái của thảo mộc tươi lan tỏa trong không khí ẩm mốc. Tô Mộc quan sát cẩn thận, chỉ đạo bà lão từng chút một. Kiến thức y học hiện đại của cô kết hợp với nguyên liệu cổ đại, đây là bước đầu tiên để giành lại sự sống.
Sau một lúc, A Quý ma ma đã vắt được một chén nước xanh nhạt. Tô Mộc ngửi thử. Mùi nồng của bồ công anh, vị thanh mát của trúc. Cô cẩn thận uống từng ngụm nhỏ. Vị đắng chát lan tỏa trong khoang miệng, nhưng cô biết đây là liều thuốc cứu
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Tiếp tục quan sát
An toàn
🔥
Hành động ngay
Táo bạo
✨
Tìm cách khác
Bất ngờ
6
Rắc Rối Mang Hương Thơm
10,696 từ
🔒 Đăng nhập
7
Hương Thảo Đổi Đời
11,690 từ
🔒 Đăng nhập
8
Khi Tuyết Tan, Mầm Độc Nở
9,371 từ
🔒 Đăng nhập
9
Nụ Cười Che Giấu Dao
12,015 từ
🔒 Đăng nhập
10
Lời Hứa Giữa Lãnh Cung
12,403 từ
🔒 Đăng nhập
11
Hương Cam Thảo Độc Dược
12,211 từ
🔒 Đăng nhập
12
Ám Hương Cam Thảo
11,138 từ
🔒 Đăng nhập
13
Bản Án Thư Của Quá Khứ
7,997 từ
🔒 Đăng nhập
14
Bàn Cờ Lật Ngược
3,994 từ
🔒 Đăng nhập
15
Ám Hương Lộ Tẩy
11,636 từ
🔒 Đăng nhập
16
Ám Hương Lộ Tẩy: Hồi Kế
7,011 từ
🔒 Đăng nhập
17
Giữa Dòng Nguy Nan
6,997 từ
🔒 Đăng nhập
18
Canh Bạc Sinh Tử
15,076 từ
🔒 Đăng nhập
20
Bình Minh Rực Rỡ Sau Bão Tố
12,670 từ
🔒 Đăng nhập
⚔️
Cuộc Sống Điền Văn Của Tình Nhi
** Một cô gái hiện đại bất ngờ xuyên không về cổ đại và trở thành Tình Nhi, một tiểu thư sống trong một gia đình điền viên. Với tính cách hài hước và những suy nghĩ "điên rồ", cô phải đối mặt với những tình huống dở khóc dở cười để tồn tại trong thế giới xa lạ này, nhưng sự bình yên lại không dễ dàn