Nàng từng là phế vật bị ruồng bỏ, là thế nữ yếu đuối cam chịu
⭐ 0.0👁 0 lượt đọc📖 20 chương✍️ Admin TruyệnAI
📖 Chương 1 — Linh Hồn Thức Tỉnh — Đọc thử miễn phí
Linh hồn ta bị xé nát, cảm giác như hàng ngàn mũi kim châm cùng lúc xuyên qua từng thớ thịt, rồi đột ngột bị ném vào một vực thẳm lạnh lẽo, tối tăm. Khi ý thức dần quay trở lại, thứ đầu tiên ta cảm nhận là sự ẩm ướt, nhớp nháp dưới lưng và mùi mốc meo, mục ruỗng xộc thẳng vào mũi, hít thở một hơi thôi cũng thấy phổi mình như muốn hóa đá. Mắt vẫn nhắm nghiền, nhưng đầu óc thì loạn như cào cào. Ta nhớ mình là An Nhiên, bác sĩ phẫu thuật chính của khoa cấp cứu, vừa hoàn thành ca mổ xuyên đêm cho một nạn nhân tai nạn giao thông nghiêm trọng. Giờ này đáng lẽ ta phải đang gục mặt trên bàn làm việc, nhâm nhi cốc cà phê đá và mơ về một giấc ngủ dài miên man. Chứ không phải là cảm giác như vừa chết đi sống lại thế này.
Bàn tay phải khẽ cử động, chạm phải một thứ gì đó thô ráp, cứng như rơm khô. Mở mắt ra. Khung cảnh trước mặt khiến ta giật nảy mình. Một màn đêm đặc quánh, chỉ có ánh trăng lọt qua khung cửa sổ phủ đầy bụi bặm, chiếu xuống sàn nhà lát gạch ẩm ướt, loang lổ rêu phong. Tường nhà tróc lở từng mảng, nhện giăng tơ chằng chịt như mạng nhện khổng lồ. Gió rít qua khe cửa mục nát, mang theo hơi lạnh buốt thấu xương. Tiếng côn trùng rỉ rả vang vọng trong không gian tĩnh mịch đến đáng sợ.
Nội tâm: "What the actual hell? Mình đang ở đâu? Đây là set quay phim cổ trang à? Không lẽ mình bị bắt cóc?"
Ta cố gắng ngồi dậy, nhưng toàn thân đau nhức rã rời, đầu óc quay cuồng. Một cơn choáng váng ập đến, kèm theo cảm giác buồn nôn dữ dội. Miệng đắng chát, vị tanh của máu và mùi thuốc bắc thoang thoảng. Đây không phải cơ thể của ta. Bàn tay ta nhỏ hơn, trắng bệch và gầy gò đến đáng sợ, những khớp xương nổi rõ. Giọng nói yếu ớt, khàn đặc phát ra từ cổ họng ta khi ta cố gắng nói điều gì đó, nhưng chỉ có một tiếng "ưm" nho nhỏ.
Ký ức ùa về như một cơn thủy triều, nhưng không phải của ta. Đó là ký ức của một cô gái khác. Liễu Nhược Lan. Thế nữ của Tướng phủ. Một "phế vật" nổi tiếng yếu đuối, nhút nhát, cam chịu. Bị cha ghẻ lạnh, mẹ ruột mất sớm, dì ghẻ độc ác, thứ muội (em gái cùng cha khác mẹ) kiêu căng. Cả cuộc đời nàng là chuỗi ngày sống trong khinh miệt và bỏ bê. Hôn phu, một vị Thế tử nào đó, còn chưa gặp mặt đã tuyên bố chán ghét. Cả phủ đều coi nàng là gánh nặng, là vết nhơ.
Nội tâm: "Trời ơi, xuyên không thật sao? Mà còn xuyên vào một nhân vật phụ có số phận bi thảm đến vậy? Liễu Nhược Lan? Tên nghe đã thấy mùi bi kịch rồi. Phế vật á? Tôi thi đậu thủ khoa trường y đấy, sao lại là phế vật được!"
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
Những mảnh ký ức cuối cùng của Nhược Lan hiện rõ mồn một. Nàng đã bị ai đó đẩy xuống hồ nước lạnh buốt trong đêm trăng tròn, đúng ngày giỗ mẫu thân. Nàng cố gắng vùng vẫy nhưng thân thể vốn yếu ớt lại bị dìm xuống không thương tiếc. Hơi thở cuối cùng tan vào làn nước lạnh, và rồi... ta đến.
Ta là An Nhiên, nhưng giờ ta là Liễu Nhược Lan.
Cố gắng ổn định lại hơi thở, ta tập trung vào cảm giác của cơ thể. Tay trái đau nhói, cổ chân sưng tấy. Có lẽ là do ngã hoặc bị thương khi bị dìm xuống nước. Môi nứt nẻ, cổ họng khô rát như sa mạc. Bụng đói cồn cào. Nhìn quanh căn phòng, không một bóng người. Đây là Lãnh Uyển, nơi giam cầm nàng, cách biệt hoàn toàn với sự phồn hoa của Tướng phủ. Ngay cả gió lạnh bên ngoài cũng mang theo chút hương hoa quế thoang thoảng từ nơi ở của Đại phu nhân, một lời nhắc nhở cay đắng về khoảng cách thân phận.
Bỗng, tiếng bước chân khẽ khàng nhưng đầy chủ ý vang lên bên ngoài. Cánh cửa gỗ ọp ẹp chậm rãi mở ra, đẩy vào một luồng ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn lồng dầu treo lủng lẳng. Một nữ nhân vận y phục màu xanh lam nhạt, gương mặt thanh tú nhưng đôi mắt sắc lạnh, bước vào. Nàng ta tên là Tú Cẩm, nha hoàn cấp cao hầu hạ Đại phu nhân, cũng là người chuyên được sai vặt đến đây để "chăm sóc" Nhược Lan.
Tú Cẩm nhìn ta với ánh mắt nửa khinh miệt nửa khó chịu, trên tay bưng một bát cháo loãng. Mùi cháo nấu với gạo cũ và chút rau dại thoang thoảng trong không khí, càng khiến bụng ta réo lên thảm thiết.
"Thế nữ, người đã tỉnh rồi sao?" Tú Cẩm nói, ngữ điệu dù cố giữ vẻ cung kính nhưng không giấu nổi sự mỉa mai. "Phu nhân đã lo lắng đến mất ăn mất ngủ khi nghe tin người ngã bệnh. Nô tỳ vội vàng mang cháo đến cho người dùng. Kẻo đói bụng lại càng suy yếu."
Nội tâm: "Lo lắng đến mất ăn mất ngủ? Bà thím này nói dối không chớp mắt. Nghe qua là biết đang xỉa xói rồi. Mà cái bát cháo kia… nhìn như nước rửa bát vậy. Cháo loãng thế này mà gọi là 'chăm sóc' à?"
Ta không vội vàng đáp lời, chỉ lặng lẽ quan sát. Tú Cẩm hôm nay mặc một bộ y phục mới, tơ lụa mềm mại, màu sắc tươi tắn, khác hẳn những bộ quần áo cũ kỹ mà cô ta thường mặc khi đến đây. Trên búi tóc còn cài một cây trâm bạc chạm khắc tinh xảo hình chim phượng. Chiếc trâm này... có chút quen mắt. Hình như trong ký ức của Liễu Nhược Lan, nó là món đồ mà thứ muội Liễu Nhược Tuyết rất thích.
"Tú Cẩm cô nương thật chu đáo," ta khẽ nói, giọng vẫn khàn đặc nhưng không còn run rẩy như trước. Ta cố gắng kìm nén sự khó chịu, đưa mắt nhìn thẳng vào Tú Cẩm. "Chỉ là... đầu óc ta có chút không rõ ràng. Có thể nào nhắc lại cho thiếp thân biết đã xảy ra chuyện gì không? Ta đã hôn mê bao lâu rồi?"
Ánh mắt Tú Cẩm thoáng chút kinh ngạc, rồi nhanh chóng che giấu. Nàng ta có vẻ không ngờ "phế vật" này lại có thể nói chuyện rành mạch như vậy sau một trận ốm tưởng chừng chết đi sống lại. Chiếc trâm bạc trên tóc cô ta chợt lấp lánh dưới ánh đèn, vô tình phản chiếu vào mắt ta một tia sáng lạnh lẽo.
"Thế nữ hẳn là còn sốt cao, nói linh tinh rồi." Tú Cẩm nhếch mép, giọng điệu càng thêm phần khinh miệt. "Người đã hôn mê suốt ba ngày ba đêm đó! Phu nhân cùng nhị tiểu thư vì lo lắng cho người mà đêm nào cũng cầu Phật. Nào có chuyện gì to tát, chẳng qua là Thế nữ tự mình không cẩn thận, trượt chân ngã vào hồ trong hoa viên thôi. Cũng may là có người đi ngang qua phát hiện, bằng không..." Nàng ta bỏ lửng câu nói, ánh mắt lộ rõ vẻ ác ý.
Nội tâm: "Ba ngày ba đêm? Một cú ngã mà bất tỉnh nhân sự ba ngày? Lại còn 'tự mình không cẩn thận' nữa chứ? Cái lý do nghe đã thấy bốc mùi rồi. Rõ ràng là bị dìm chết còn gì. Mà cái 'người đi ngang qua' đó là ai? Sao trong ký ức của Nhược Lan không có đoạn này?"
Ta vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, không để lộ cảm xúc. "Thì ra là vậy... Ta thật là bất cẩn." Ta khẽ ho khan một tiếng, che đi cái nhếch môi khó nhận thấy. "Phiền cô nương rồi. Bát cháo này... mong cô nương hãy để ở đây. Thiếp thân có lẽ chưa thể dùng được ngay. Thân thể này vẫn còn quá suy yếu."
Tú Cẩm cau mày. Nàng ta có vẻ bực bội vì ta không lập tức tỏ ra biết ơn hay vội vàng ăn uống. Đối với nàng ta, Liễu Nhược Lan luôn là kẻ yếu đuối, dễ bị thao túng.
"Thế nữ dù sao cũng là chủ tử, nô tỳ nào dám phiền." Tú Cẩm đặt mạnh bát cháo xuống chiếc bàn gỗ mục nát bên cạnh giường, khiến tiếng va chạm khô khốc vang lên. Một ít cháo loãng sóng sánh đổ ra ngoài. "Phu nhân còn đang chờ tin tức từ nô tỳ. Nếu người đã tỉnh rồi, nô tỳ xin cáo lui trước." Nói rồi, nàng ta vội vã quay người, bước đi nhanh chóng, dường như muốn thoát khỏi căn phòng u ám này càng sớm càng tốt. Tiếng bước chân của nàng ta nhỏ dần rồi mất hút.
Căn phòng lại chìm vào tĩnh lặng. Ta thở phào một hơi, nhắm mắt lại. Vị đắng trong miệng càng rõ rệt. Không chỉ là vị tanh của máu hay mùi thuốc bắc. Có một vị ngọt lợ, kèm theo chút tê dại ở đầu lưỡi. Đây là... độc?
Nội tâm: "Đúng rồi! Mình là bác sĩ mà, sao lại quên kiểm tra cơ thể mình kỹ hơn chứ! Cái vị này... là độc Tê Miên Thảo ư? Một loại độc làm suy yếu thần kinh, gây hôn mê kéo dài, nhưng không chết người ngay lập tức. Mục đích là để người trúng độc từ từ suy kiệt mà chết, hoặc để bỏ lỡ một sự kiện quan trọng nào đó."
Một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Không phải là ngã, cũng không phải là ốm. Liễu Nhược Lan đã bị mưu sát. Và nàng ta đã thành công trong việc giết chết "phế vật" đó. Còn ta... ta là một An Nhiên mới mẻ trong thân xác này, mang theo ký ức và trí tuệ của thế kỷ 21.
Ta đưa mắt nhìn bát cháo nguội ngắt trên bàn. Chắc chắn không thể ăn được. Ngay cả nếu không có độc, nó cũng chẳng có chất dinh dưỡng gì đáng kể. Cơn đói cồn cào lại dâng lên, nhưng lý trí mách bảo phải cẩn trọng.
Ta chống tay xuống giường, từ từ ngồi dậy. Cảm giác đau nhức ở tay và chân vẫn còn, nhưng không quá dữ dội. Bằng kiến thức y học của mình, ta biết rằng cơ thể này dù yếu ớt nhưng vẫn còn sức sống. Cái chết của Nhược Lan đã được dàn xếp rất tinh vi.
Ta vịn vào tường, tập tễnh bước xuống. Nền nhà lạnh lẽo, ẩm ướt khiến ta rùng mình. Ánh trăng chiếu qua cửa sổ, xuyên qua lớp bụi mờ, vẽ nên những vệt sáng leo lét trên sàn. Ta dò dẫm từng bước, cố gắng thích nghi với thân thể lạ lẫm này. Đầu óc ta như một cỗ máy đang hoạt động hết công suất, sắp xếp lại các mảnh ký ức vụn vặt của Liễu Nhược Lan, phân tích những manh mối nhỏ nhặt.
Hôn sự? Liễu Nhược Tuyết đã nhắc đến nó một cách đầy ẩn ý. Hôn sự gì mà quan trọng đến mức phải ra tay tàn độc với một "phế vật" như Liễu Nhược Lan? Trong ký ức hỗn loạn của nàng, có nhắc đến một lời hứa hôn từ nhỏ với... Thái tử.
Nội tâm: "Thái tử?! Không phải chứ? Cái Thái tử nào mà lại có hôn ước với một 'phế vật' nổi tiếng như vậy? Chắc chắn có uẩn khúc gì đây. Và nếu hôn ước là thật, thì việc mình bị hạ độc và suýt chết ba ngày trước... chính là để hủy bỏ hôn ước đó!"
Ta đi đến cạnh bàn, đưa tay chạm vào bát cháo. Một mảnh giấy nhỏ gấp lại cẩn thận nằm dưới đáy bát, bị nước cháo làm nhòe một phần. Dường như Tú Cẩm đã cố tình làm đổ cháo để che đi nó, nhưng lại không đủ cẩn thận để mảnh giấy hoàn toàn biến mất.
Ta run rẩy nhặt mảnh giấy lên. Nét chữ viết vội vàng, nhưng vẫn rõ ràng.
*“Lan nhi, cẩn thận. Phu nhân và Nhược Tuyết đã bàn tính... Hoàng thượng chỉ định hôn sự với Thế tử Liệt Vương. Con không được xuất hiện trong lễ sắc phong Thái tử phi ba ngày sau. Nếu không... tính mạng khó giữ.”*
Liệt Vương? Không phải Thái tử? Và lễ sắc phong Thái tử phi? Ba ngày sau?
Nội tâm: "Thái tử phi? Liệt Vương? Gì đây? Cái kịch bản nó khác hoàn toàn với những gì mình nghĩ. Liệt Vương là ai? Hoàng thượng chỉ định hôn sự? Vậy ra, hôn ước của mình không phải với Thái tử, mà là với Liệt Vương. Và cái lễ sắc phong kia... không phải cho mình! Chắc chắn là cho Nhược Tuyết. Chúng nó muốn mình mất tích hoặc chết đi trước khi lễ sắc phong diễn ra, để Nhược Tuyết có thể đường đường chính chính thay thế mình làm Thái tử phi!"
Đột nhiên, một tiếng ho khan dữ dội bùng lên trong cổ họng ta. Một dòng máu đỏ thẫm trào ra, vương trên mảnh giấy, che khuất những dòng chữ cuối cùng. Cổ họng ta nóng rát, lồng ngực đau nhói. Độc tố Tê Miên Thảo đã bắt đầu phát tác mạnh hơn, không chỉ khiến ta suy yếu mà còn đang hủy hoại nội tạng. Ba ngày. Ba ngày nữa là lễ sắc phong Thái tử phi
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Tiếp tục quan sát
An toàn
🔥
Hành động ngay
Táo bạo
✨
Tìm cách khác
Bất ngờ
6
Thức Tỉnh Giữa Phế Viên
14,479 từ
🔒 Đăng nhập
7
Biến Cố Trong Phế Viên
12,526 từ
🔒 Đăng nhập
8
Ánh Sáng Từ Đáy Phế Viên
11,451 từ
🔒 Đăng nhập
9
Lưỡi Đao Trong Nụ Cười
10,992 từ
🔒 Đăng nhập
10
Tiếng Chuông Gió Khẽ Động
12,034 từ
🔒 Đăng nhập
11
Tiệc Trà Đoạt Mệnh, Hôn Ước Giáng Trần
9,033 từ
🔒 Đăng nhập
12
Mặt Nạ Lật Bài: Huyết Án Lục Công Chúa
6,190 từ
🔒 Đăng nhập
13
Ván Cờ Máu: Huyết Án Trong Phủ
13,115 từ
🔒 Đăng nhập
14
Huyết Án Trà Độc
12,497 từ
🔒 Đăng nhập
15
Trà Độc Lộ Hình
5,768 từ
🔒 Đăng nhập
16
Bộc Lộ Chân Tướng
10,597 từ
🔒 Đăng nhập
17
Phán Quyết Giữa Đại Sảnh
11,671 từ
🔒 Đăng nhập
18
Khi Màn Kịch Sụp Đổ
5,926 từ
🔒 Đăng nhập
19
Vỡ Kịch, Phơi Bày Chân Tướng
10,452 từ
🔒 Đăng nhập
20
Hạ Màn Kịch Cũ
13,358 từ
🔒 Đăng nhập
⚔️
Cuộc Sống Điền Văn Của Tình Nhi
** Một cô gái hiện đại bất ngờ xuyên không về cổ đại và trở thành Tình Nhi, một tiểu thư sống trong một gia đình điền viên. Với tính cách hài hước và những suy nghĩ "điên rồ", cô phải đối mặt với những tình huống dở khóc dở cười để tồn tại trong thế giới xa lạ này, nhưng sự bình yên lại không dễ dàn