Trong một đêm trăng tròn, ánh sáng dịu dàng như tơ vàng trải dài trên mặt hồ, phủ lên cảnh vật bên huyền thoại một lớp sương mờ ảo. Một nơi từng là trung tâm của những cuộc chiến tranh vĩ đại, nơi mà sức mạnh của các vị thần đã chảy qua như dòng suối, giờ đây chỉ còn là ký ức. Nhưng những ký ức đó chưa bao giờ thực sự tắt lịm. Một linh hồn mạnh mẽ, bị phong ấn trong bóng tối suốt trăm năm, đã bừng tỉnh.
“Ta là Lưu Ly, vị thần của ánh sáng và hy vọng.” Từ nơi bóng tối, một giọng nói vang lên, mang theo sức mạnh của hàng triệu ngôi sao. Giây phút sau, một vầng sáng rực rỡ xuất hiện, chiếu sáng cả không gian, và từ đó, một hình hài nữ giới dần hiện ra. Cô gái có làn da trắng ngần, mái tóc dài như thác nước mượt mà, ánh mắt rực rỡ như những vì tinh tú trên bầu trời đêm. Nhưng, sự lấp lánh đó chỉ làm nổi bật những mảng tối trong tâm hồn cô, những ký ức đau thương đã từng vây bọc cô trong quá khứ.
“Thực tại này là gì?” Lưu Ly nhìn quanh, cảm thấy bản thân đang ở một nơi hoàn toàn xa lạ. Kí ức của cô ngổn ngang, như những mảnh ghép rời rạc trong một bức tranh lớn. Cô nhớ rõ những trận chiến, những lời nguyện, nhưng cũng nhớ đau đớn cả sự phản bội và nỗi cô đơn kéo dài.
Cô lùi lại một bước, đôi chân chạm vào mặt đất tươi mát. Một cảm giác mới lạ len lỏi trong lòng. Đây không chỉ là một kiếp mới. Đây là cơ hội để cô thay đổi vận mệnh, để đối mặt với những kẻ thù cũ, và quan trọng hơn cả, để hiểu được sức mạnh của chính mình.
“Làm sao ta có thể trở lại?” Lưu Ly thầm nghĩ, giọng nói đầy kiên quyết. "Ta không thể để bất cứ ai, đặc biệt là những kẻ đã phản bội ta, chiếm đoạt cuộc sống này một lần nữa."
Cô gái đứng lên, nhìn về phía xa xăm, nơi ánh sáng mặt trời đang dần nhô lên, tạo nên một bức tranh diễm lệ của ánh sáng và bóng tối. Lưu Ly biết rằng để làm chủ vận mệnh của mình, cô phải khám phá từng ngóc ngách của thế giới này. Liệu đây có phải là cơ hội để tìm lại sức mạnh, hay chỉ là một cái bẫy của những kẻ thù cũ?
Khi Lưu Ly bước ra khỏi khu rừng rậm rạp, cô thấy một ngôi làng nhỏ bé nằm nép mình bên dòng sông trong xanh. Những ngôi nhà bằng gỗ đơn sơ, khói bếp bốc lên, và tiếng cười của trẻ thơ vang vọng trong không khí trong lành. “Có vẻ như đây là một nơi yên bình,” cô thầm nghĩ. “Nhưng yên bình này sẽ không kéo dài lâu đâu.”
