Trong một ngày nắng chói chang, khi mặt trời lặn xuống phía chân trời, người ta thường nói rằng ánh sáng vàng rực rỡ sẽ làm cho những điều bình thường trở nên huyền diệu. Nhưng đối với Lê Kiều, một cô gái hiện đại tuổi đôi mươi, những điều kỳ diệu lần này lại mang một ý nghĩa hoàn toàn khác.
"Cái gì? Tôi đang ở đâu thế này?" Kiều vừa mở mắt ra, cảm giác choáng váng như vừa trải qua một giấc mơ dài. Cô nằm trên một chiếc giường lớn với gấm thêu hoa văn, xung quanh là những bức tường được trang trí bằng những bức tranh cổ xưa. "Mình không bị đụng đầu chứ?" Cô nghĩ thầm, tay sờ lên mái tóc dài mượt mà — không phải tóc ngắn lộn xộn như thường ngày.
Đẩy chăn ra, Kiều đứng dậy, cố gắng tìm hiểu xung quanh. "Phòng này quá lãng mạn cho một người độc thân như mình," Kiều lẩm bẩm với giọng châm biếm. "Chả nhẽ mình vừa xuyên không về thời cổ đại và trở thành một tiểu thư? Vậy thì không biết vụ việc bên ngoài này sẽ ra sao?"
Bước ra khỏi phòng, Kiều bị choáng ngợp bởi vẻ đẹp của khu vườn rộng lớn. Cành cây đổ bóng trên mặt đất như một bức tranh lụa. Nhưng không chỉ hoa cỏ khiến cô ngây ngất, mà là những người hầu đang bận rộn trong vườn. Họ mặc những trang phục truyền thống với nét mặt nghiêm nghị. "Chết tiệt, đừng nói là mình lại rơi vào một thế giới tăm tối nào đó nhé," cô tự nhủ.
"Tiểu thư! Tiểu thư!" Giọng nói như tiếng chuông vang lên, làm cho Kiều giật mình. Một cô hầu gái trẻ tuổi, má phấn môi son, chạy tới. "Tiểu thư, người đã dậy rồi ạ!" Nữ hầu cúi đầu, nét mặt lo lắng.
"Chờ một chút," Kiều xua tay, cố gắng lấy lại bình tĩnh. "Tôi là ai? Tôi có phải là tiểu thư mà cô đang nói không?" Nỗi lo sợ bắt đầu len lỏi trong lòng. Cô không thể nào nhớ nổi chuyện gì đã xảy ra trước đó.
"Cô là Lê tiểu thư, tiểu thư của phủ Lê quốc công," cô hầu gái nhẹ nhàng đáp, đôi mắt to tròn nhìn Kiều với vẻ ngưỡng mộ. "Người đang chờ người ở đại sảnh."
"Chờ? Chờ ai?" Kiều nhíu mày. "Chẳng lẽ là một vị hôn phu? Hay là một người nào đó muốn tặng quà?" Cô không giấu được sự hài hước trong giọng nói, mặc dù lòng đã hồi hộp đến tim đập thình thịch.
"Đó là... phu quân của tiểu thư," cô hầu gái lắp bắp. "Người đến từ triều đình!"
