Anya, nàng thợ săn thiện chiến từ một bộ lạc cổ xưa, có cuộc
⭐ 0.0👁 0 lượt đọc📖 16 chương✍️ Admin TruyệnAI
📖 Chương 1 — Mũi Tên Vượt Thời Gian — Đọc thử miễn phí
Tiếng gió rít qua tai Anya không phải là tiếng gió bình thường, mà là khúc ca của sự sống và cái chết, bản giao hưởng của mũi tên xé gió, xuyên qua từng thớ thịt. Cô nín thở, cơ bắp cuộn chặt như dây cung, cảm nhận từng rung động nhỏ nhất dưới lòng bàn chân trần. Đất dưới chân là nền đá xám thô ráp, lởm chởm rêu phong và những thân cây cổ thụ với lớp vỏ nứt nẻ, mục ruỗng, tỏa ra mùi ẩm mục lẫn vị đất tươi nồng. Mùi hăng nồng của lá mục, mùi ngai ngái của rêu phong, và trên hết, mùi máu tươi tanh tưởi vương trong không khí mỏng manh. Nó len lỏi vào từng tế bào khứu giác, đánh thức bản năng nguyên thủy đã khắc sâu trong gene của cô từ ngàn đời. Đã ba ngày rồi, bộ lạc của cô chưa có một bữa ăn ra hồn. Cơn đói cào xé dạ dày không chỉ của riêng cô, mà của từng đứa trẻ, từng người già, và những chiến binh đang mỏi mệt. Mưa đá đã phá hủy mùa màng non nớt, lũ sông đã cuốn trôi lưới cá. Chỉ còn cánh rừng già này, nguồn sống cuối cùng.
Anya khẽ nhếch môi, đôi mắt xanh thẳm sắc lạnh như băng, nhưng lại lấp lánh ánh lửa quyết tâm. Cô đã đi sâu hơn mọi khi, vượt qua “Biên Giới Cấm” mà các trưởng lão đã cảnh báo, nơi những cái cây già nhất vươn nhánh chạm mây, nơi những truyền thuyết đáng sợ nhất được kể bên bếp lửa đêm đêm. Nơi đó, không ai dám đặt chân đến. Nhưng cô, Anya – Nữ Thợ Săn của bộ lạc Lửa Xanh – không cho phép mình lùi bước. Cô nâng cây cung gỗ mun lên, căng sợi dây gân cứng cáp. Đầu mũi tên được tẩm độc cây Phi Long, một loại độc kịch phát nhưng không làm hỏng thịt, chỉ khiến con mồi tê liệt tức thì. Mồ hôi lấm tấm trên trán, chảy dọc sống lưng, nhưng cô không hề phân tâm. Giờ phút này, cả thế giới thu nhỏ lại thành một điểm duy nhất: con mồi.
Con Lộc Sừng Đen to lớn, với bộ lông nâu bóng mượt, đang gặm cỏ non mơn mởn cách cô khoảng năm mươi bước. Nó trông thật hiền lành, nhưng đôi mắt cảnh giác luôn đảo qua đảo lại, đôi tai vểnh lên nghe ngóng. Anya biết, chỉ một cử động nhỏ, một tiếng động lạ, nó sẽ biến mất vào bóng tối của rừng sâu. Cô nhớ lời dạy của cha: "Mũi tên không chỉ là vật vô tri, con gái. Nó là ý chí của con, là hơi thở của con. Nó phải thành một với con, thì mới có thể xuyên thủng màn đêm, tìm đến trái tim kẻ địch." Cô nhắm mắt, hít một hơi thật sâu, cảm nhận lồng ngực mình căng tràn khí lạnh của rừng. Mùi cỏ mục, mùi lá tươi, mùi gỗ mục, và mùi hoang dã của con vật đang chờ đợi. Khi mở mắt ra, đôi mắt cô rực sáng.
*Nội tâm: "Trời ơi, đói quá! Săn không được con này chắc tôi thành 'đồ ăn' của mấy con sói luôn quá. Cố lên Anya, vì nồi lẩu lộc sừng đen tối nay!"*
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
Cánh tay cô chắc khỏe, từng múi cơ hiện rõ dưới lớp da rám nắng. Cô buông tay.
"Vút!"
Tiếng mũi tên bay vút đi, xé tan sự tĩnh lặng của khu rừng. Con Lộc Sừng Đen giật mình, nhưng đã quá muộn. Mũi tên găm thẳng vào bả vai nó, sâu và chính xác. Nó không kịp kêu một tiếng, chỉ khụy xuống, run rẩy vài cái rồi nằm im. Anya đứng thẳng dậy, buông cung, thở phào một hơi. Mùi máu tươi trở nên nồng nặc hơn, lẫn vào mùi đất ẩm và hơi sương sớm.
Đúng lúc đó, một thứ ánh sáng xanh lờ mờ, yếu ớt bắt đầu xuất hiện sau những thân cây cổ thụ phía xa, nơi cô vừa bắn con lộc. Cô đã nghe những lời đồn đại. Ánh sáng ấy đã xuất hiện ba tháng nay, ban đầu chỉ là những đốm sáng nhỏ như đom đóm, sau đó lớn dần lên, như một vệt mờ ảo trên bầu trời đêm. Các trưởng lão nói đó là "Cổng Mây," dẫn đến thế giới của thần linh, hoặc là nơi quỷ dữ trú ngụ. Họ cấm mọi người đến gần. Nhưng hôm nay, nó lại xuất hiện ngay trước mắt cô, khi cô vừa hoàn thành công việc.
Cái ánh sáng xanh ấy, ban đầu chỉ là một vệt khói mờ ảo lượn lờ giữa những tán cây, giờ đây bỗng nhiên bùng lên, lan rộng ra. Nó bắt đầu xoáy tròn, tạo thành một cơn lốc ánh sáng màu ngọc bích, hút vào những chiếc lá khô, những cành cây mục rỗng. Tiếng "vù vù" trầm đục bắt đầu vang lên, như tiếng hàng ngàn ong vỡ tổ, nhưng lại mang theo âm hưởng kim loại lạ lẫm. Cả khu rừng rung chuyển. Những con chim hoảng loạn bay toán loạn lên không trung, tiếng kêu chói tai. Mùi ozon hăng nồng, cùng với mùi đất bị đốt cháy, xộc thẳng vào mũi cô.
Anya cứng người. Toàn thân cô như bị một lực vô hình nào đó kéo về phía ánh sáng. Cô cố gắng bám chặt vào một thân cây, nhưng lớp vỏ cây mục ruỗng tuột khỏi tay cô. Cây cung gỗ mun rơi xuống đất, mũi tên còn lại trong bao tên va vào nhau lách cách. Mùi hương của nhựa cây và đất ẩm, cùng với sự sợ hãi tột độ, khiến cô cảm thấy choáng váng. Tiếng gió gào thét quanh tai giờ đây đã biến thành tiếng rống của một quái vật vô hình. Mặt đất dưới chân cô nứt nẻ, những hòn đá nhỏ bắn tung tóe.
*Nội tâm: "Đệt! Cái quái gì đang xảy ra vậy? Cái vụ cổng mây này là thật à? Không, không thể nào! Khoa học đâu? Giải thích đi chứ! Hay là mình vừa ăn phải nấm độc rồi mơ?"*
Lực hút ngày càng mạnh, như một bàn tay khổng lồ vô hình đang nắm lấy cô. Cả người Anya bỗng nhiên nhẹ bẫng, rồi bị nhấc bổng lên không trung. Cô la lên một tiếng, nhưng âm thanh đã bị nuốt chửng bởi tiếng gào thét của cơn lốc ánh sáng. Mắt cô hoa lên, mọi thứ xung quanh biến thành một vệt dài xanh thẫm, xanh ngọc bích, xanh lá cây, rồi hòa vào một màu trắng xóa chói lòa. Cô cảm thấy như mình đang bị xé vụn ra thành từng mảnh nhỏ, rồi lại được gắn kết lại một cách đau đớn. Mùi ozon, mùi đất, mùi máu tươi, mọi thứ đều biến mất, thay vào đó là một mùi hương kim loại gỉ sét, cay xè, khó chịu.
Sau một khoảnh khắc kinh hoàng tưởng chừng như vô tận, mọi thứ bỗng chốc dừng lại.
Một tiếng "RẦM!" khô khốc vang lên, toàn thân Anya đau điếng. Cô ngã dúi dụi xuống một mặt phẳng cứng ngắc, xiên vẹo. Mùi hương lạ lẫm xộc vào mũi cô, không còn là mùi rừng già hay đất ẩm. Đó là mùi của nước hoa nồng nặc, mùi hương liệu ngọt gắt, và thoang thoảng mùi gỗ trầm hương đắt tiền. Tiếng động xung quanh không còn là tiếng gió rít hay tiếng chim kêu, mà là tiếng lụa là xào xạc, tiếng bước chân vội vã, và tiếng nói chuyện nhỏ to, lí nhí.
Cô cố gắng mở mắt. Ánh sáng chói chang khiến cô phải nheo mắt lại. Thứ đầu tiên cô nhìn thấy là một trần nhà cao vút, được chạm khắc tinh xảo bằng gỗ tối màu, trên đó vẽ những bức tranh rồng phượng uốn lượn. Xung quanh cô là một khu vườn xa lạ, không phải rừng già của cô. Đây là một nơi được sắp đặt một cách hoàn hảo, từng bụi hoa, từng hòn non bộ, từng con đường đá cuội đều nằm đúng vị trí. Những cây anh đào cổ thụ đang nở rộ, cánh hoa hồng nhạt như tuyết rơi lả tả trên thảm cỏ xanh mướt. Gió thổi nhẹ, mang theo mùi hoa trà thanh khiết và hoa nhài dịu dàng.
Anya cố ngồi dậy, toàn thân đau nhức ê ẩm, đặc biệt là hông và cánh tay. Cô cảm thấy một dòng chất lỏng ấm nóng chảy ra từ phía sau đầu. Chắc chắn là máu. Cô rờ tay lên tóc, chạm vào một búi tóc mềm mại, mượt mà… Nhưng đây không phải là mái tóc thô ráp, được tết gọn gàng của cô. Đây là một mái tóc dài, đen nhánh, được búi cao, cài trâm ngọc bích. Cô ngẩng đầu nhìn xuống, quần áo của cô cũng không phải là bộ da thú quen thuộc. Cô đang mặc một bộ xiêm y bằng lụa mỏng màu xanh nhạt, thêu hoa văn tinh xảo, mềm mại và trơn tuột trên da thịt. Cổ áo rộng, để lộ xương quai xanh mảnh mai. Đôi bàn tay cô, trước kia chai sạn vì cầm cung, nay lại mềm mại, trắng nõn, không một vết chai.
*Nội tâm: "What the f***? Mình bị biến thành hot girl nhà giàu phiên bản cổ đại à? Hay là đây là bệnh viện thẩm mỹ của người ngoài hành tinh? Trâm ngọc bích? Lụa là? Khoan đã, tôi là Anya, là thợ săn! Chuyện quái quỷ gì đang diễn ra vậy?!"*
Một tiếng động khẽ vang lên. Tiếng giày bước trên đá cuội. Cô lập tức bật dậy, dù cơ thể vẫn còn đau nhức. Bản năng của thợ săn mách bảo cô phải tìm kiếm nơi ẩn nấp, phải đánh giá tình hình. Cô nhìn quanh. Một bức tường thành cao lớn bao quanh khu vườn, những mái ngói cong vút ẩn hiện sau những tán cây xanh. Đây không phải bộ lạc của cô, không phải khu rừng cô từng biết. Đây là... một phủ đệ? Hay là cung điện?
Một người phụ nữ mặc váy áo lụa là màu tím nhạt, mái tóc đen búi cao, cài một chiếc trâm bạc hình chim phượng, đang đi về phía cô. Nàng ta có vẻ đẹp khuynh thành, đôi mắt phượng dài, môi son đỏ mọng, nhưng gương mặt lại lạnh lùng và đầy vẻ khinh bỉ. Đi theo nàng là hai tỳ nữ, khuôn mặt tái mét vì sợ hãi. Người phụ nữ dừng lại cách Anya vài bước, đôi mắt sắc như dao găm quét qua người Anya. Mùi hương nước hoa của nàng ta sực nức, khiến Anya hơi khó chịu.
"Ngươi... vẫn còn sống sao?" Người phụ nữ cất giọng, âm sắc lạnh lùng như băng, không che giấu vẻ thất vọng. "Thật là một mạng lớn. Uổng công ta đã chuẩn bị chu đáo như vậy."
Anya nhìn chằm chằm vào người phụ nữ. Cô không hiểu rõ ý nghĩa của những lời đó, nhưng giọng điệu và ánh mắt của nàng ta đã nói lên tất cả: thù địch, căm ghét. Mùi nguy hiểm tỏa ra từ nàng ta còn nồng nặc hơn mùi máu tươi của con lộc sừng đen. Não cô bắt đầu hoạt động với tốc độ kinh hoàng. Thợ săn không sợ hãi, thợ săn đánh giá tình hình, thợ săn tìm cách sống sót.
*Nội tâm: "Ủa, mình vừa xuyên không cái là có ngay drama à? Vừa tỉnh dậy đã bị bà chị nào đó ghét ra mặt rồi. Chuẩn bị chu đáo là chuẩn bị cho tôi chết đó hả? Cái vụ té lầu này không phải tai nạn mà là âm mưu à? Hay lắm, Tần Giản ơi, cô không làm tôi thất vọng!"*
Anya không trả lời. Cô chỉ dùng ánh mắt sắc lạnh của thợ săn quét qua người phụ nữ và hai tỳ nữ phía sau. Cô cố gắng nắm bắt từng chi tiết nhỏ: độ run rẩy của tỳ nữ, cái nhếch môi khinh bỉ của người phụ nữ, mùi hương liệu nồng nặc, và trên hết, ý định giết chóc ẩn giấu dưới lớp lụa là cao sang.
"Sao, câm rồi sao?" Người phụ nữ tiếp tục, giọng điệu châm chọc. "Hay là ngã đến mức mất trí nhớ rồi? Cũng tốt thôi. Dù sao thì, cũng không ai quan tâm ngươi còn nhớ gì hay không." Nàng ta bước thêm một bước, đưa tay lên che miệng khẽ cười, nhưng ánh mắt vẫn lạnh lẽo như sương giá. "Dù ngươi còn sống, ta cũng sẽ có cách khiến ngươi hối hận vì đã dám đoạt lấy vị trí của ta. Chuẩn bị mà chịu đựng đi, Vệ Nguyệt Nhi."
Vệ Nguyệt Nhi? Đây là tên của cô gái mà cô đang "ở tạm" trong cơ thể này sao? Đoạt lấy vị trí của nàng ta? Nghe có vẻ giống một cuộc chiến thừa kế hay cung đấu gì đó. Anya cảm thấy một cơn đau nhói ở thái dương, những hình ảnh chớp nhoáng xẹt qua đầu cô: một căn phòng xa hoa, một gương mặt nam nhân tuấn tú nhưng lạnh lùng, và một cảm giác tủi nhục tột cùng.
Người phụ nữ quay lưng lại, dáng vẻ cao ngạo. "Mang nàng ta về tịnh thất cho ta. Nhốt lại cẩn thận. Trước khi ta tìm ra cách xử lý nàng ta cho gọn gàng, đừng để nàng ta bén mảng đến gần điện của Bổn vương gia." Nàng ta nhấn mạnh từ "Bổn vương gia" như một lời cảnh cáo.
Hai tỳ nữ lập tức lao đến, mỗi người một bên, kéo tay Anya. Cơ thể cô vẫn còn yếu ớt, choáng váng vì cú ngã và những gì vừa xảy ra. Cô chống cự một cách yếu ớt, nhưng bản năng mách bảo cô: chưa phải lúc. Cô cần thông tin. Cô cần một kế hoạch.
Anya bị kéo đi, cảm nhận sự đau đớn từ cánh tay bị tóm chặt. Ánh mắt cô vẫn dõi theo bóng lưng người phụ nữ kia, khắc sâu vào tâm trí nàng ta, cùng với những lời cảnh báo đầy ẩn ý.
*Nội tâm: "Bổn vương gia? Tịnh thất? Cung đấu? Chơi lớn vậy luôn hả trời? Kiếp trước tôi săn lộc sừng đen, kiếp này chắc phải săn... vương gia quá. Cái thân thể này yếu quá, nhưng mà cái đầu tôi thì không đâu. Vệ Nguyệt Nhi à, không biết cô là ai, nhưng cô yên tâm, tôi sẽ không để cho bất kỳ ai làm hại cô lần nữa đâu. À không, là làm hại *tôi* lần nữa đâu."*
Cô bị kéo xuyên qua một hành lang dài lát đá, qua những cánh cửa gỗ chạm trổ tinh xảo, rồi bị đẩy mạnh vào một căn phòng nhỏ hẹp, thiếu ánh sáng. Căn phòng có mùi ẩm mốc và bụi bặm. Một cái giường gỗ đơn sơ, một cái bàn nhỏ và một cái ghế là tất cả nội thất. Cánh cửa đóng sập lại, tiếng khóa kêu "cạch" khô khốc.
Trong bóng tối mờ ảo của căn phòng, Anya từ từ ngồi xuống, tựa lưng vào bức tường lạnh lẽo. Cô thở một hơi thật dài, cảm nhận dòng máu vẫn còn rỉ ra từ vết thương trên đầu. Mùi tanh của máu vẫn còn vương trong không khí. Cô sờ tay lên búi tóc, chiếc trâm ngọc bích vẫn còn đó. Đó là thứ duy nhất gợi nhắc cô về thân phận mới, lạ lẫm và đầy rẫy hiểm nguy.
Trước mắt cô, một cuộc chiến sinh tồn hoàn toàn mới đang mở ra. Không có rừng sâu, không có thú dữ. Chỉ có những con người mang gương mặt thiên thần nhưng tâm địa rắn rết, những lời nói ngọt ngào ẩn chứa nọc độc chết người.
Anya khẽ nhắm mắt, môi mấp máy. "Vệ Nguyệt Nhi..." Cô lẩm bẩm cái tên xa lạ đó, cảm nhận một làn sóng ký ức mơ hồ, hỗn độn đang trỗi dậy trong tâm trí cô. Một khuôn mặt nam nhân lãnh đạm, một đôi mắt phượng đầy khinh bỉ, một nỗi đau thấu tim gan...
Cô biết, cuộc đời thợ săn của cô đã kết thúc. Một cuộc đời mới, đầy rẫy mưu toan và hiểm ác, đang bắt đầu. Và cô, Anya, sẽ không để mình bị săn lùng. Cô sẽ là kẻ đi săn.
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
[thuận theo 🛡️]
An toàn
🔥
[kiến thức hiện đại 🔥]
Táo bạo
✨
[mưu lược ✨]
Bất ngờ
7
Thân Phận Mới, Lời Nguyền Cũ
10,935 từ
🔒 Đăng nhập
9
Lời Nguyền Và Phượng Ấn
10,413 từ
🔒 Đăng nhập
11
Phượng Ấn Khát Máu
11,838 từ
🔒 Đăng nhập
12
Màn Kịch Lạnh Lùng Nơi Hậu Cung
11,251 từ
🔒 Đăng nhập
13
Dưới Ánh Mắt Phượng Hoàng
9,710 từ
🔒 Đăng nhập
14
Trận Cờ Tẩm Cung Vĩnh Thụy
11,273 từ
🔒 Đăng nhập
15
Nước Cờ Sinh Tử
9,545 từ
🔒 Đăng nhập
16
Một Lời Đoán, Vạn Kiếp Luân Hồi
12,549 từ
🔒 Đăng nhập
17
Khói Trầm, Lời Đoán và Dao Giấu Nụ Cười
7,975 từ
🔒 Đăng nhập
18
Lời Đoán Thần Nữ và Kẻ Săn Mồi Giấu Mặt
14,785 từ
🔒 Đăng nhập
20
Chân Trời Mới, Cố Nhân Xưa
11,733 từ
🔒 Đăng nhập
⚔️
Cuộc Sống Điền Văn Của Tình Nhi
** Một cô gái hiện đại bất ngờ xuyên không về cổ đại và trở thành Tình Nhi, một tiểu thư sống trong một gia đình điền viên. Với tính cách hài hước và những suy nghĩ "điên rồ", cô phải đối mặt với những tình huống dở khóc dở cười để tồn tại trong thế giới xa lạ này, nhưng sự bình yên lại không dễ dàn