Cô là quản lý cá nhân của một ảnh đế nổi tiếng, người luôn giữ hình tượng hoàn hảo trước công chúng. Nhưng đằng sau ánh hào quang, cô và anh lại có một mối quan hệ "người tình bí mật", không thể công khai. Cô yêu anh sâu sắc, nhưng luôn phải che giấu cảm xúc thật. Liệu tình yêu cấm kỵ này có thể tìm được ánh sáng, hay sẽ mãi mãi chìm trong bóng tối của sự nghiệp và những lời đồn thổi?
⭐ 0.0👁 0 lượt đọc📖 20 chương✍️ Admin TruyệnAI
📖 Chương 1 — Hơi Thở Ngăn Đôi — Đọc thử miễn phí
Khoảnh khắc bàn tay anh siết nhẹ cổ tay cô dưới gầm bàn hội nghị, trái tim Như Ý như bị một luồng điện giật ngang, co thắt lại. Bên ngoài, cô vẫn giữ nụ cười chuyên nghiệp đến hoàn hảo, đôi mắt lướt qua màn hình chiếu tổng kết doanh thu quảng cáo mà không chút xao động, nhưng bên trong, từng tế bào thần kinh như muốn bùng nổ. Mùi hương gỗ đàn hương đặc trưng trên áo vest anh, thứ mùi đã quá quen thuộc đến mức in sâu vào ký ức cô, chợt trở nên nồng nặc hơn trong không gian ngột ngạt của phòng họp kính trên tầng 30. Tiếng điều hòa phả hơi lạnh vẫn đều đều, tiếng bút máy gõ nhẹ lên mặt giấy của vị giám đốc marketing ngồi đối diện cũng chẳng thể át đi âm thanh dồn dập trong lồng ngực cô. Cô cảm nhận rõ từng vân da nơi ngón tay anh chạm vào mình, một cái chạm đủ nhẹ để không ai thấy, nhưng đủ mạnh để đánh thức mọi giác quan đang ngủ yên trong cô, nhắc nhở cô về ranh giới mỏng manh giữa công việc và bí mật cấm kỵ. Đầu ngón tay cô run nhẹ, cố gắng giấu chúng sau lưng ghế, tự nhủ phải bình tĩnh, phải bình tĩnh, đây là công ty, có hàng chục con mắt đang đổ dồn vào ảnh đế Kiến Phong và cô, quản lý của anh.
"Kiến Phong, về hợp đồng phim mới của đạo diễn Hùng, anh thấy thế nào?" Giọng đạo diễn Hoàng vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ hỗn loạn của Như Ý. Anh buông tay, động tác dứt khoát như chưa từng có gì xảy ra, khiến một khoảng trống lạnh lẽo đột ngột ập đến nơi cổ tay cô. Mắt anh vẫn nhìn thẳng về phía màn hình, khóe môi cong lên một đường cong tinh tế, khó hiểu, đúng chuẩn hình tượng "Ảnh đế lạnh lùng, bí ẩn" mà công chúng vẫn say mê. "Tạm được," anh nói, âm điệu trầm ổn, không một gợn sóng, "nhưng tôi cần xem lại kịch bản chi tiết, đặc biệt là đoạn kết." Như Ý hít sâu một hơi, cố gắng đẩy vị cà phê đắng ngắt vừa uống buổi sáng xuống cổ họng, cảm giác như nó cũng đang nghẹn lại. Cô liếc nhanh qua anh, chỉ thấy ánh mắt sắc lẹm đó đang phân tích từng câu chữ trên màn hình, như thể hoàn toàn không liên quan gì đến cái chạm tay vừa rồi. Cô biết, anh luôn là một diễn viên chuyên nghiệp đến đáng sợ, có thể điều khiển từng hơi thở, từng nhịp đập của bản thân. Điều đó vừa khiến cô ngưỡng mộ, lại vừa khiến cô rùng mình.
Buổi họp kéo dài thêm hai tiếng đồng hồ nữa, mỗi phút trôi qua là một cuộc vật lộn nội tâm của Như Ý. Cô phải ghi chú, phải đưa ra ý kiến, phải bảo vệ quyền lợi của Kiến Phong, tất cả trong khi cố gắng phớt lờ sự hiện diện quá đỗi mãnh liệt của anh ngay bên cạnh. Mùi nước hoa của anh, thứ cô đã dùng để nhận diện anh từ phía sau hàng ngàn người hâm mộ cuồng nhiệt, giờ đây lại trở thành một thứ tra tấn ngọt ngào. Cô nhớ lại cái đêm mưa tầm tã tuần trước, khi anh ôm cô thật chặt trên ban công căn hộ của anh ở tầng 40, mùi hương ấy hòa quyện với mùi ẩm của mưa trên bê tông, hằn sâu vào da thịt cô. "Anh chỉ là của em, Như Ý," anh thì thầm, giọng khàn đặc, mỗi chữ như một lời thề thốt được khắc sâu vào bóng đêm. Giờ đây, những lời nói đó cứ quay cuồng trong đầu cô, đối chọi với vẻ mặt xa cách, lạnh lùng của anh. Cô chợt thấy đầu ngón tay mình tê rần, như thể vẫn còn lưu lại dư vị ấm nóng từ hơi thở anh, và một nỗi sợ hãi mơ hồ chợt dâng lên. Liệu có bao nhiêu lời nói chân thật của anh được phép tồn tại ngoài bóng tối của căn hộ riêng tư?
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
Khi cuộc họp kết thúc, Kiến Phong đứng dậy, chiếc ghế da khẽ kêu cót két. Anh lịch thiệp bắt tay từng người, nụ cười nhẹ nhàng, đúng mực. "Cảm ơn mọi người," anh nói, giọng vẫn trầm ấm, "tôi rất mong chờ dự án này." Như Ý đứng phía sau anh, thu dọn tài liệu, cố gắng giữ khoảng cách an toàn. Cô cảm nhận ánh mắt của mọi người đổ dồn về phía anh, về phía ngôi sao đang lên rực rỡ nhất của showbiz Việt, người mà bất kỳ hành động nhỏ nào cũng có thể trở thành chủ đề nóng hổi trên mạng xã hội. Bỗng, anh quay đầu lại, đôi mắt đen sâu thẳm lướt qua cô nhanh như chớp, mang theo một tia sáng khó nắm bắt, rồi nhanh chóng ẩn đi dưới hàng mi dài. Anh đưa tay ra, nhẹ nhàng lấy tập kịch bản từ tay cô, đầu ngón tay anh lướt qua mu bàn tay cô một thoáng. Một cái chạm vô tình, hay cố ý? Hơi thở của cô như nghẹn lại, một làn sóng nhiệt dâng lên từ nơi chạm, lan tỏa khắp cánh tay. Cô nhìn xuống đôi giày cao gót của mình, giả vờ như có một vết bẩn nào đó cần chú ý, để tránh đối diện với ánh mắt ấy, ánh mắt có thể đọc được hết thảy những bí mật sâu kín nhất của cô.
Trở về văn phòng riêng, Như Ý ném mình xuống chiếc ghế xoay, thở phào một hơi dài. Cả cơ thể cô như rũ ra, mệt mỏi không phải vì công việc, mà vì màn kịch vô hình. Tiếng chuông điện thoại chợt vang lên, là Quỳnh Anh, cô bạn thân kiêm chuyên gia trang điểm của Kiến Phong. "Trời ơi mày ơi, mày có biết cái tin nóng hổi gì không?" Quỳnh Anh réo rít qua điện thoại, giọng the thé như sắp vỡ. "Cái con bé diễn viên hot TikTok đó, nó đăng status ẩn ý gì đó về Kiến Phong nhà mình đó! Đám fan lại đang điên cuồng đẩy thuyền, hashtag 'PhongHương' lại lên top trending rồi!" Như Ý day thái dương, cảm nhận một cơn đau âm ỉ đang kéo đến. Cô đã quá quen với những tin đồn kiểu này, nhưng mỗi lần nghe, trái tim cô lại co thắt một cái, như ai đó đang vặn chặt nó. "Nó lại kiếm fame thôi," Như Ý cố gắng giữ giọng bình tĩnh, nhưng môi cô đã hơi khô khốc. "Kệ nó đi, đừng để ý." Cô đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn xuống thành phố Sài Gòn đang rực rỡ trong nắng chiều. Mùi khói bụi và tiếng còi xe từ xa vọng lên, như tiếng vọng của một thế giới mà cô và Kiến Phong mãi mãi không thể công khai.
"Kệ cái gì mà kệ? Mày ngây thơ quá Như Ý! Người ta là muốn đạp đổ hình tượng 'Ảnh đế trong sạch' của Kiến Phong đó. Lỡ mà cái status đó bị đào sâu ra, liên quan đến chuyện tình cảm bí mật gì đó thì sao?" Quỳnh Anh vẫn không ngừng la lối, nhưng giọng điệu đã nhỏ lại, có vẻ cô cũng ý thức được sự nhạy cảm của vấn đề. Như Ý nhắm mắt lại. "Thì sao?" cô thì thầm, không phải với Quỳnh Anh, mà với chính bản thân mình. "Thì mày cứ yên tâm, không có chuyện gì đâu." Một cảm giác chua chát dâng lên trong miệng, như vị chanh muối cô vừa pha sáng nay, nhưng lại mặn chát như nước mắt. Cô đã quen với việc sống trong bóng tối, quen với việc giấu đi cảm xúc thật của mình. Sáu năm, sáu năm trời cô đã ở bên Kiến Phong, từ khi anh còn là một diễn viên phụ ít tên tuổi đến khi trở thành ảnh đế vạn người mê. Tình yêu của cô cũng lớn dần theo thời gian, âm thầm, lặng lẽ, như một cái cây mọc rễ sâu trong lòng đất, không ai thấy được hoa trái.
Đêm đó, Như Ý ở lại văn phòng muộn hơn thường lệ, cố gắng giải quyết một núi công việc liên quan đến lịch trình dày đặc của Kiến Phong. Tiếng gõ lạch cạch trên bàn phím máy tính là âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng của căn phòng. Ánh đèn vàng hắt bóng cô lên tường, tạo thành một cái bóng đơn độc. Cô đang soạn email cho đội ngũ truyền thông, dặn dò họ phải xử lý khéo léo tin đồn "PhongHương", tuyệt đối không được để nó ảnh hưởng đến hình tượng của anh. Ngón tay cô gõ nhanh thoăn thoắt, nhưng đầu óc lại không ngừng nghĩ về anh. Bỗng, điện thoại cô rung lên. Là một tin nhắn từ số lạ. Như Ý nhíu mày, mở ra. Bên trong là một tấm ảnh chụp mờ, có vẻ được chụp lén từ rất xa. Trong ảnh, Kiến Phong đang đứng bên một cô gái lạ mặt, cả hai đang cười nói rất vui vẻ ở một quán cà phê vỉa hè nào đó, dưới ánh đèn đường mờ ảo. Tim Như Ý như ngừng đập một nhịp, lồng ngực cô bỗng trở nên trống rỗng, lạnh lẽo.
Cô phóng to bức ảnh, cố gắng nhận diện cô gái. Mái tóc dài xoăn nhẹ, dáng người nhỏ nhắn, không phải người trong showbiz mà cô biết. Nhưng nụ cười của Kiến Phong, nụ cười mà anh hiếm khi để lộ trước công chúng, nụ cười mà chỉ cô mới có đặc quyền được ngắm nhìn trong những khoảnh khắc riêng tư nhất của họ, lại đang nở rộ trên môi anh. Một cơn gió lạnh từ cửa sổ mở hé lùa vào, thổi tung những sợi tóc mái vương trên trán cô, nhưng Như Ý không cảm thấy lạnh. Toàn thân cô như đóng băng. Cô nhớ đến lần cuối cùng anh cười với cô như thế, là khi cô nấu món phở bò anh thích và anh bất ngờ ôm cô từ phía sau, mùi nước hoa trộn lẫn mùi quế hồi của phở làm cô ngây ngất. "Em nấu ngon hơn cả đầu bếp 5 sao," anh thì thầm vào tai cô, và nụ cười ấy đã khiến cô tin rằng mình là người duy nhất có thể chạm đến trái tim anh. Giờ đây, nụ cười đó lại đang dành cho một người khác.
Một cảm giác đau nhói đến tận xương tủy chạy dọc sống lưng cô, khiến cô không tài nào thở nổi. Tay cô run rẩy, làm rơi chiếc điện thoại xuống bàn, tạo nên một tiếng động khô khốc trong không gian im lặng. Cô nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính, nơi dòng email dở dang về việc bảo vệ hình tượng Kiến Phong vẫn đang hiển thị. Những lời dặn dò, những kế hoạch cô đã dày công xây dựng để giữ vững vị trí của anh, giờ đây lại trở thành những mũi dao cứa vào chính cô. Cô muốn hét lên, muốn khóc thật to, nhưng cổ họng cô như bị chặn lại bởi một khối u vô hình. Cà phê đắng trong miệng cô giờ đây đã biến thành vị của sự phản bội, và nước mắt mặn chát bắt đầu trào ra, chảy xuống khóe miệng. Cô không thể hiểu nổi, ai đã gửi bức ảnh này? Và tại sao ngay lúc này?
Cánh cửa văn phòng bật mở đột ngột, khiến Như Ý giật mình, vội vàng lau đi những giọt nước mắt còn vương trên má. Kiến Phong đứng đó, tựa người vào khung cửa, ánh đèn hành lang hắt lên vầng trán cao và đôi mắt đen sâu thẳm của anh. Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn cô, ánh mắt như xuyên thấu mọi phòng tuyến cô dày công dựng nên. Mùi gỗ đàn hương quen thuộc lại ùa vào, nhưng lần này, nó không còn là sự ngọt ngào mà trở thành một lời nhắc nhở phũ phàng về sự thật trần trụi. Áo sơ mi trắng của anh hơi nhăn nhúm, vẻ mệt mỏi hiện rõ trên khuôn mặt sau một ngày dài làm việc, nhưng điều đó không làm giảm đi khí chất ngôi sao của anh. Cô có thể nghe thấy tiếng tim mình đập dồn dập trong lồng ngực, tiếng đập như muốn vỡ tung.
"Em còn ở đây à?" Anh lên tiếng, giọng trầm thấp, khiến cả căn phòng như rung động. Không có bất kỳ sự ngạc nhiên nào trong giọng điệu của anh, chỉ là một câu hỏi đơn thuần. Như Ý cố gắng lấy lại bình tĩnh, hít thở thật sâu để ổn định lại nhịp tim đang loạn xạ. Cô gật đầu, không dám nhìn thẳng vào mắt anh. "Vâng, em còn một số việc cần giải quyết." Cô đưa tay với lấy chiếc điện thoại đang nằm úp trên bàn, hy vọng anh không để ý. Nhưng rồi cô nhận ra, có điều gì đó không đúng. Ánh mắt anh vẫn dán chặt vào cô, không phải ánh mắt dò xét, mà là một sự tĩnh lặng đến đáng sợ, như thể anh đã biết tất cả. Một sợi tóc vướng vào khóe môi cô, cô khẽ đưa tay vén nó sang một bên, động tác nhỏ nhặt nhưng đủ để che giấu sự run rẩy.
"Em không về sao?" Anh lại hỏi, bước vào phòng, cánh cửa từ từ khép lại sau lưng anh, cắt đứt mọi kết nối với thế giới bên ngoài. Lúc này, chỉ còn lại hai người họ trong không gian im ắng. Cô ngẩng đầu lên, ánh mắt chạm phải ánh mắt anh. Một khoảnh khắc, cô thấy sự dịu dàng quen thuộc trong đôi mắt ấy, thứ dịu dàng chỉ dành cho riêng cô. Nhưng rồi, nó lại nhanh chóng bị che lấp bởi một lớp băng giá, một khoảng cách vô hình mà anh luôn tạo ra giữa họ mỗi khi không ở trong không gian riêng tư. Cô muốn hỏi anh về bức ảnh, muốn biết cô gái đó là ai, muốn nghe một lời giải thích, nhưng cổ họng cô khô khốc, không tài nào thốt ra được. Vị chocolate tan trên đầu lưỡi cô lúc chiều nay, thứ cô đã ăn để lấy lại năng lượng, giờ đây chỉ còn lại vị đắng chát.
"Em... em sắp về rồi." Cô lắp bắp, giọng nói nhỏ xíu, như thể sợ làm vỡ tan bầu không khí căng thẳng đang bao trùm. Cô cúi đầu xuống, ánh mắt lướt qua chiếc điện thoại vẫn nằm úp trên bàn, một nỗi sợ hãi bất ngờ dâng lên. Nếu anh thấy bức ảnh thì sao? Anh sẽ giải thích thế nào? Hay anh sẽ im lặng? Anh đã từng bao nhiêu lần im lặng trước những câu hỏi của cô, để cô tự mình gặm nhấm sự nghi ngờ? Cô chợt nhớ đến lời Quỳnh Anh: "Người ta là muốn đạp đổ hình tượng 'Ảnh đế trong sạch' của Kiến Phong đó. Lỡ mà cái status đó bị đào sâu ra, liên quan đến chuyện tình cảm bí mật gì đó thì sao?" Nỗi lo lắng cho sự nghiệp của anh lại trỗi dậy mạnh mẽ hơn cả nỗi đau của chính cô.
Kiến Phong tiến lại gần bàn làm việc, ánh mắt anh vẫn không rời khỏi Như Ý. Anh dừng lại ngay trước mặt cô, gần đến mức cô có thể ngửi thấy rõ ràng mùi hương gỗ đàn hương từ anh, mùi của sự thân thuộc, của những đêm dài họ đã chia sẻ. Anh không nói gì, chỉ đưa tay lên, nhẹ nhàng chạm vào gò má cô. Ngón tay anh lạnh buốt, nhưng lại mang đến một cảm giác bỏng rát. Như Ý nhắm mắt lại, cảm nhận cái chạm của anh, một cái chạm đầy ẩn ý, đầy phức tạp. Cô muốn né tránh, muốn chạy trốn khỏi sự gần gũi này, nhưng cơ thể cô lại không nghe lời, hoàn toàn bất động. Cô cảm thấy một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, hòa vào cái lạnh của ngón tay anh.
"Em khóc à?" Giọng anh nhẹ nhàng, nhưng lại vang dội như tiếng sấm trong tai cô. Anh vuốt nhẹ khóe mắt cô, động tác dịu dàng đến mức khiến cô muốn tan chảy. Như Ý lắc đầu, cố gắng nén lại tiếng nấc đang chực trào ra. "Không... không có gì." Cô nói dối, nhưng giọng cô đã run rẩy. Cô không muốn anh thấy mình yếu đuối, không muốn anh nghĩ rằng cô đang ghen tuông hay đòi hỏi. Cô luôn là người mạnh mẽ, là chỗ dựa vững chắc cho anh trong mọi công việc, mọi sóng gió của showbiz. Cô không thể để bản thân mình trở thành một gánh nặng, một mối nguy hiểm cho sự nghiệp anh. Nhưng chính khoảnh khắc này, cô lại thấy mình yếu đuối hơn bao giờ hết, chỉ muốn gục vào lòng anh và khóc thật to.
Anh cúi thấp người xuống, ánh mắt đen sâu thẳm nhìn thẳng vào cô, như thể muốn đọc hết mọi suy nghĩ đang ẩn giấu trong tâm hồn cô. Cô có thể cảm nhận hơi thở ấm nóng của anh phả vào mặt mình, mùi bạc hà thoang thoảng từ hơi thở anh. "Đừng nói dối anh," anh thì thầm, giọng nói trầm khàn, mang theo một chút đau đớn. "Em biết là anh sẽ nhận ra mà." Như Ý mở mắt ra, nhìn vào đôi mắt anh, và trong khoảnh khắc đó, cô thấy một sự bất lực
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Tiếp tục quan sát
An toàn
🔥
Hành động ngay
Táo bạo
✨
Tìm cách khác
Bất ngờ
Bão Tố Trong Lặng Yên
6,713 từ
🔒 Đăng nhập
7
Lời Ký Giữa Màn Đêm
12,963 từ
🔒 Đăng nhập
8
Giới Hạn Của Bí Mật
12,764 từ
🔒 Đăng nhập
9
Lời Nói Phong Ấn
9,823 từ
🔒 Đăng nhập
10
Vết Rạn Đầu Tiên
10,481 từ
🔒 Đăng nhập
11
Lằn Ranh Mỏng Manh
9,049 từ
🔒 Đăng nhập
12
Mật Ngọt Độc Dược
12,701 từ
🔒 Đăng nhập
13
Đối Diện Hổ Mang
12,415 từ
🔒 Đăng nhập
14
Bức Màn Hé Mở
12,985 từ
🔒 Đăng nhập
15
Giới Hạn Vỡ Vụn
12,570 từ
🔒 Đăng nhập
16
Khi Mọi Ghi Chép Đều Đổ Vỡ
8,881 từ
🔒 Đăng nhập
17
Khi Màn Che Bị Xé Toạc
6,555 từ
🔒 Đăng nhập
18
Giữa Tâm Bão
7,014 từ
🔒 Đăng nhập
19
Lằn Ranh Định Mệnh
12,146 từ
🔒 Đăng nhập
20
Chân Trời Mới
8,388 từ
🔒 Đăng nhập
Tình yêu sâu đậm nhưng đầy đau khổ, câu hỏi muôn thuở: mãi mãi thực sự là bao xa?