Trong khu phố cổ yên bình, cô là nàng thợ bánh với tiệm nhỏ ấm cúng, nổi tiếng với những chiếc bánh ngọt mang hương vị của hạnh phúc. Một ngày, một "công tước" bí ẩn của thành phố, một người đàn ông lịch lãm nhưng lạnh lùng, bước vào tiệm của cô. Anh ta chỉ ăn một loại bánh duy nhất, và dần dần, hương vị của chiếc bánh ấy đã kết nối hai trái tim tưởng chừng như không thuộc về nhau.
⭐ 0.0👁 0 lượt đọc📖 20 chương✍️ Admin TruyệnAI
📖 Chương 1 — Chiếc Bánh Của Kẻ Lạ Mặt — Đọc thử miễn phí
Cánh cửa gỗ sồi cũ kỹ khẽ ken két mở, và một làn gió lạnh lẽo bất ngờ lùa vào, mang theo cả mùi hương lạ lẫm của đàn hương quyện với chút khói xe thoảng qua – đủ sức khiến Như Ý, đang cúi mình trang trí chiếc bánh mousse trà xanh, phải giật mình ngẩng đầu. Ánh nắng chiều cuối thu lọt qua khung cửa kính, hắt lên bóng dáng một người đàn ông cao lớn đang đứng lặng lẽ ở ngưỡng cửa, tạo thành một vầng sáng mờ ảo quanh vai anh ta. Tiếng chuông gió treo trên cánh cửa vẫn còn rung leng keng như lời cảnh báo, nhưng người đàn ông không hề lên tiếng, chỉ đứng đó, sự im lặng của anh ta nặng trịch hơn cả tiếng ồn ào của con phố cổ bên ngoài. Như Ý cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng, không phải sợ hãi, mà là một cảm giác bất an khó tả, như thể một vật thể lạ vừa rơi vào quỹ đạo quen thuộc của tiệm bánh "Hạnh Phúc Nhỏ" của cô. Cô đặt chiếc dao bào chocolate xuống, lòng bàn tay hơi ướt mồ hôi. Khuôn mặt cô vẫn giữ nụ cười chuyên nghiệp, nhưng sâu bên trong, trái tim cô thắt lại một cái, như ai đó vừa vặn khô nó ra, một phản ứng hoàn toàn không tự chủ trước sự xuất hiện đột ngột này. Người đàn ông không có vẻ gì là một khách quen của khu phố này; ánh mắt anh ta lướt qua những chiếc bánh đầy màu sắc trên tủ kính, chậm rãi, gần như không cảm xúc, rồi dừng lại ở một góc khuất. "Một chiếc bánh kem phô mai." Giọng nói trầm thấp, như tiếng đá lăn trên mặt đất lạnh, nhưng lại không kém phần uy lực, khiến từng sợi lông tơ trên cánh tay Như Ý dựng đứng. Anh ta không hỏi giá, không hỏi thành phần, chỉ định danh một món duy nhất, món mà cô luôn cảm thấy chứa đựng một sự mâu thuẫn ngọt ngào và mạnh mẽ. Ánh mắt anh ta vẫn không rời khỏi chiếc bánh, một sự tập trung mãnh liệt đến kỳ lạ. Cô khẽ gật đầu, đưa tay với lấy chiếc bánh phô mai nhỏ xinh đã được đặt riêng trong hộp giấy trắng. Chiếc bánh ấy, với lớp kem phô mai vàng óng ánh trên đế bánh quy giòn tan, luôn là niềm tự hào của cô, là biểu tượng cho sự dung hòa giữa nét cổ điển và hiện đại mà cô theo đuổi. Nhưng trong mắt người đàn ông này, nó dường như chỉ là một vật vô tri, một món hàng để tiêu thụ. Anh ta rút từ ví ra một vài tờ tiền, đặt gọn gàng lên quầy mà không cần chờ cô nói giá, động tác dứt khoát và lạnh lùng. "Cảm ơn quý khách." Như Ý nói, giọng cô khẽ run lên một chút, không hiểu sao lại có cảm giác như mình vừa phục vụ một vị vua không ngai. Anh ta cầm lấy hộp bánh, ngón tay anh ta khẽ chạm vào mu bàn tay cô khi cô trao đi, một cái chạm thoáng qua nhưng lại khiến cô rụt tay lại như bị bỏng. Mùi đàn hương trên áo vest anh ta phảng phất, lưu lại trong không khí khi anh ta quay người, cánh cửa lại ken két khép lại, để lại Như Ý đứng đó, nhìn chằm chằm vào khoảng không nơi anh ta vừa đứng, tự hỏi liệu mình có vừa trải qua một giấc mơ kỳ lạ nào không, hay đây chỉ là khởi đầu của một điều gì đó còn khó hiểu hơn rất nhiều.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
Anh ta lại đến, đúng một tuần sau đó, vào cùng một thời điểm: hoàng hôn buông xuống, khi những ánh đèn đường bắt đầu thắp sáng và không khí trong tiệm bánh Hạnh Phúc Nhỏ đã dịu đi sau một ngày dài. Lần này, Như Ý đã chuẩn bị sẵn tinh thần, nhưng trái tim cô vẫn đập thình thịch mỗi khi nghe thấy tiếng chuông gió quen thuộc. Mùi đàn hương lại phảng phất, báo hiệu sự hiện diện của anh ta trước cả khi cô kịp nhìn thấy. "Một chiếc bánh kem phô mai." Giọng nói vẫn trầm thấp, nhưng lần này Như Ý nhận ra một chút độ khàn nhẹ, như thể anh ta vừa trải qua một ngày dài mệt mỏi. Cô không hỏi, cũng không thắc mắc, chỉ im lặng lấy ra chiếc bánh phô mai cuối cùng trong tủ kính, gói ghém cẩn thận. Ngón tay cô run nhẹ khi đặt chiếc hộp vào túi giấy, và cô giấu bàn tay sau lưng, giả vờ chỉnh lại mái tóc đang vương trên trán. Anh ta vẫn đặt tiền lên quầy mà không nói một lời, cử chỉ gọn gàng, dứt khoát đến mức gần như vô cảm. Như Ý ngẩng đầu, mắt cô lướt qua anh nhanh như chớp – rồi nhìn xuống đôi giày của anh ta, giả vờ có gì đó thú vị dưới đế, né tránh ánh mắt anh ta. Cô không muốn anh ta thấy sự tò mò không kìm nén được đang dâng lên trong mình, không muốn anh ta biết rằng mỗi lần anh ta xuất hiện, thế giới nhỏ bé của cô lại bị xáo trộn. "Chiếc bánh này... là món ăn yêu thích của quý khách sao?" Cô buột miệng hỏi, hối hận ngay lập tức khi từ ngữ vừa rời khỏi môi. Anh ta dừng lại, động tác chuẩn bị rời đi khựng lại giữa chừng. Quay đầu. Đôi mắt đen nhìn thẳng vào cô, sâu hun hút như vực thẳm không đáy, không một tia sáng nào lọt vào. Như Ý cảm thấy cổ họng mình khô khốc, như thể vừa nuốt phải một viên đá lạnh buốt. Anh ta không trả lời, chỉ nheo mắt lại một chút, một động tác nhỏ nhưng lại khiến cô cảm thấy như mình vừa chạm vào một tấm băng vĩnh cửu. Sau một khoảnh khắc im lặng kéo dài đến vô tận, anh ta khẽ gật đầu, một cái gật đầu nhẹ đến mức cô gần như không nhận ra. Rồi anh ta quay lưng, bước đi, chiếc túi giấy khẽ đung đưa theo nhịp chân đều đặn. Tiếng giày da gõ trên sàn đá hoa lát gạch cổ kính vọng lại, rồi tắt hẳn. Như Ý thở phào nhẹ nhõm, tựa người vào quầy, cảm giác như vừa trải qua một trận đấu trí căng thẳng. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh đèn vàng hắt bóng lên gò má cao của anh ta khi anh ta rẽ vào con hẻm nhỏ quen thuộc. Vị đắng của cà phê phin còn đọng trên môi cô, hòa với chút vị ngọt của kem phô mai vừa nếm thử, tạo thành một hỗn hợp kỳ lạ, giống như cảm xúc hỗn độn đang cồn cào trong lòng cô lúc này.
"Trời ơi mày ơi, mày có chắc là anh ta không phải là ma cà rồng không đó?" Tiếng Thảo oang oang trong điện thoại, khiến Như Ý giật mình, suýt làm rơi chiếc thìa đang khuấy ly cà phê sữa đá. Cô đang ngồi ở quán cà phê vỉa hè quen thuộc gần Hồ Gươm, ngắm nhìn những chiếc lá bàng đỏ úa rụng đầy đường. Gió từ mặt hồ thổi vào mát lạnh, nhưng không làm dịu đi sự bứt rứt trong lòng cô. "Thôi đi bà nội, người ta chỉ là khách hàng thôi mà." Như Ý lẩm bẩm, cố gắng giữ giọng bình tĩnh, nhưng đầu ngón tay cô vẫn gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ đã bạc màu. "Khách hàng gì mà một tuần một lần, đúng một loại bánh, không bao giờ nói thêm nửa lời, mà nhìn cứ như tài tử điện ảnh vậy? Mày kể nghe mà tao cứ thấy rợn người. Chắc chắn là có vấn đề!" Thảo hào hứng phân tích, tiếng cười khe khẽ của cô bạn thân vọng qua điện thoại, như thể đây là một bộ phim trinh thám hơn là câu chuyện về một khách hàng đặc biệt. Như Ý khẽ nhấp một ngụm cà phê, vị đắng chát lan tỏa trong miệng. "Mày nghĩ nhiều rồi. Chắc là do người ta thích cái bánh đó thật thôi." Cô nói, nhưng chính cô cũng không tin vào lời mình. Mấy ngày nay, cô cứ nghĩ mãi về chiếc bánh kem phô mai, món bánh mà cô đã dành cả tâm huyết để tạo ra, để nó mang hương vị của hạnh phúc và sự an ủi. Nó là một sự kết hợp hoàn hảo giữa vị béo ngậy của kem phô mai New York và chút chua nhẹ của chanh dây, trên nền đế bánh quy bơ giòn tan. Vậy mà anh ta, cái người đàn ông lạnh lùng ấy, lại chọn nó. Như Ý vuốt nhẹ sợi tóc vừa vướng vào khóe môi, đôi mắt dõi theo những gợn sóng lăn tăn trên mặt hồ. "Nhưng mà, mỗi lần anh ta đến, tao lại thấy... kỳ lạ lắm. Cứ như có một bí mật gì đó quanh anh ta vậy." Cô cuối cùng cũng thừa nhận, giọng nói nhỏ dần. "Thôi đi bà. Trực giác phụ nữ là không bao giờ sai đâu. Này, hay là lần tới anh ta đến, mày thử hỏi thẳng xem? Hỏi xem sao anh ta lại chỉ ăn mỗi bánh đó, hay anh ta có câu chuyện gì đằng sau không?" Thảo đưa ra một đề nghị táo bạo, khiến Như Ý suýt sặc. "Mày điên à? Tự nhiên hỏi người ta mấy cái đó, người ta lại tưởng tao có ý đồ gì. Lần trước hỏi một câu thôi mà ánh mắt anh ta nhìn tao cứ như muốn đóng băng." Cô rùng mình nhớ lại. "Thế thì... mày cứ tiếp tục phục vụ "công tước" của mày đi. Nhưng nhớ nhé, có gì lạ là phải báo tao ngay. Biết đâu mày lại là nữ chính trong bộ phim ngôn tình "Nàng Thợ Bánh Của Vị Công Tước" thì sao!" Thảo cười phá lên, rồi cúp máy. Như Ý nhìn màn hình điện thoại tối đen, lòng cô nặng trĩu. Nàng thợ bánh của vị công tước? Cái ý nghĩ đó vừa buồn cười vừa khiến cô cảm thấy một sự gai người. Nhưng có một điều cô không thể phủ nhận: kể từ khi người đàn ông đó bước vào tiệm của cô, cuộc sống bình lặng của Như Ý đã không còn như trước nữa.
Sáng hôm sau, khi Như Ý đang cọt kẹt lau chùi tủ kính, mùi bánh mì mới nướng thơm lừng khắp căn phòng, cánh cửa lại mở ra. Nhưng lần này, không phải là anh ta. Là một người phụ nữ. Cô ấy vận một chiếc đầm đen sang trọng, tóc búi cao gọn gàng, khuôn mặt trang điểm tinh xảo nhưng ánh mắt lại sắc lạnh như dao, không hề có vẻ gì là khách quen của tiệm bánh ngọt. "Cô là chủ tiệm này?" Giọng nói của người phụ nữ vang lên, không hề có một chút chào hỏi lịch sự nào. Như Ý khẽ gật đầu, nụ cười trên môi đông cứng – vẫn cười, nhưng mắt không cười nữa. Cô cảm nhận được một luồng khí lạnh lẽo tỏa ra từ người phụ nữ này, còn lạnh hơn cả sự lạnh lùng của "công tước" kia. "Tôi muốn cô ngừng bán bánh kem phô mai cho Khải Nguyên." Người phụ nữ nói thẳng thừng, không vòng vo. Câu nói như một lưỡi dao sắc bén đâm thẳng vào tai Như Ý, khiến cô đứng sững tại chỗ, mọi âm thanh xung quanh như bị hút đi, chỉ còn lại tiếng ù ù trong đầu. Khải Nguyên? Vậy ra đó là tên của anh ta. Nhưng tại sao lại phải ngừng bán bánh? "Tôi... tôi không hiểu." Như Ý lắp bắp, cố gắng tìm lại giọng nói của mình. "Cô không cần hiểu. Chỉ cần làm theo lời tôi. Anh ấy không được phép ăn món đó." Người phụ nữ tiến lại gần, mùi nước hoa hồng nhạt sang trọng giờ đây lại khiến Như Ý thấy ngột ngạt. "Nếu cô tiếp tục bán, cô sẽ phải hối hận." Ánh mắt cô ta quét qua tiệm bánh nhỏ của Như Ý, đầy vẻ khinh miệt, như thể tiệm bánh này là một ổ chuột bẩn thỉu. Như Ý cảm thấy một sự giận dữ dâng lên trong lòng, nhưng cô cố gắng kiềm chế, ngón tay cô siết chặt lấy chiếc khăn lau. Cô không thể hiểu nổi lý do, nhưng cái thái độ hống hách này khiến máu cô sôi lên. "Tôi không thể làm thế. Khách hàng có quyền chọn món họ thích." Cô nói
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Tiếp tục quan sát
An toàn
🔥
Hành động ngay
Táo bạo
✨
Tìm cách khác
Bất ngờ
6
Mùi Hương Quá Khứ
9,597 từ
🔒 Đăng nhập
7
Nắng Sài Gòn Định Mệnh
8,721 từ
🔒 Đăng nhập
8
Bóng Đêm Giữa Hạnh Phúc
12,287 từ
🔒 Đăng nhập
9
Bóng Đổ Đêm Sâu
12,437 từ
🔒 Đăng nhập
10
Hương Vị Của Một Ký Ức Đau Thương
11,139 từ
🔒 Đăng nhập
11
Nút Thắt Thời Gian
11,329 từ
🔒 Đăng nhập
12
Bóng Ma Quá Khứ
8,002 từ
🔒 Đăng nhập
13
Phần 13
7,600 từ
🔒 Đăng nhập
14
Hương Vị Của Đắng Cay
8,204 từ
🔒 Đăng nhập
15
Án Tích Dưới Ánh Nến
11,972 từ
🔒 Đăng nhập
16
Vết Cắt Định Mệnh
11,506 từ
🔒 Đăng nhập
17
Bóng Đêm Thức Tỉnh
3,976 từ
🔒 Đăng nhập
18
Lời Thú Nhận Xé Lòng
10,220 từ
🔒 Đăng nhập
19
Hương Vị Của Một Lời Hứa
7,648 từ
🔒 Đăng nhập
20
Hương Vị Của Một Lời Hứa
13,015 từ
🔒 Đăng nhập
Tình yêu sâu đậm nhưng đầy đau khổ, câu hỏi muôn thuở: mãi mãi thực sự là bao xa?