📖 Chương 1 — Hợp Đồng Định Mệnh — Đọc thử miễn phí
Thang máy VIP mở ra, ánh sáng trắng lạnh hắt lên gương mặt Như Ý, để lộ vết nhợt nhạt dưới lớp phấn mỏng, và một bóng hình quen thuộc đứng quay lưng bên cửa sổ kính, cao lớn và vững chãi đến đáng sợ. Tim cô co thắt một cái, như ai đó vừa vắt khô nó ra khỏi lồng ngực, cảm giác ghê tởm xen lẫn nỗi sợ hãi chực chờ bóp nghẹt mọi hơi thở. "Bình tĩnh đi Như Ý," cô tự nhủ, giọng nói bên trong đầu nghe thật yếu ớt, "mày đã sống sót qua kỳ thi CPA khắc nghiệt, mày sống sót được qua bữa tối gia đình tuần trước, mày sẽ sống sót được qua bữa gặp mặt này." Mùi da mới của chiếc ghế sofa bọc da Ý đắt tiền và mùi hương gỗ đàn hương thoang thoảng từ vest của người đàn ông kia hòa quyện vào không khí, tạo nên một thứ hỗn hợp khiến dạ dày cô cuộn lên. Cả một không gian rộng lớn, sang trọng, nơi từng là biểu tượng cho quyền lực và sự thống trị của gia đình cô, giờ đây thuộc về anh ta, kẻ đã dìm họ xuống vực thẳm. Mỗi bước chân cô đặt xuống sàn đá cẩm thạch bóng loáng đều vang lên một tiếng rỗng tuếch, như tiếng trống báo hiệu một đoạn kết.
Anh không quay lại ngay. Chỉ có bóng lưng cao ngạo ấy, sừng sững như một ngọn núi chắn ngang tầm nhìn ra toàn cảnh Sài Gòn sôi động bên dưới, lặng lẽ ngắm nhìn thành phố. Như Ý cảm giác anh đang cố tình tra tấn cô bằng sự im lặng này, để những lo lắng và căm phẫn trong cô dần dần lên đến đỉnh điểm. Cô khẽ cắn môi, vị máu tanh nhẹ nhàng lan ra trên đầu lưỡi, một cách để giữ mình tỉnh táo. "Anh Khắc Dũng," cô cất tiếng, giọng nói khô khốc hơn cô mong đợi, "anh tìm tôi có việc gì?" Cô không dùng bất kỳ kính ngữ nào, không "Giám đốc Khắc Dũng," không "Tổng Giám đốc," chỉ là tên gọi thẳng thừng như một lời thách thức. Đầu ngón tay cô run nhẹ, cô giấu bàn tay phải sau lưng, móng tay cào vào lòng bàn tay để kiềm chế bản thân. Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng trong quán cà phê rooftop gần đó vọng lên tới tận đây, càng làm không khí thêm phần châm biếm, như thể một bản nhạc nền cho vở kịch bi kịch của chính cô. Anh ta xoay người, chậm rãi, như thể cố ý kéo dài từng giây phút trước khi đối mặt với cô. Ánh đèn vàng hắt xuống mặt anh, tạo ra những mảng sáng tối trên gò má cao, và trong khoảnh khắc đó, cô nghĩ đây có lẽ là khuôn mặt đẹp nhất cô từng thấy ngoài đời thật, và cũng là gương mặt tàn nhẫn nhất.
Đôi mắt anh, đen hun hút như hố sâu không đáy, quét qua cô một lượt, dừng lại ở khóe môi cô, nơi cô vừa vô thức cắn. Một nụ cười nhẹ, chỉ 2 milimet, xuất hiện trên khóe môi Khắc Dũng, lạnh lẽo đến mức khiến Như Ý rùng mình. Không có một lời chào hỏi xã giao nào, anh trực tiếp đi thẳng vào vấn đề. "Cô Như Ý, cô có biết mục đích của cuộc gặp này không?" Giọng anh trầm ấm, nhẹ nhàng như gió thoảng, nhưng mỗi từ phát ra đều mang một sức nặng không thể chối cãi, một sự đè nén khiến không khí trong phòng trở nên loãng đi. Cô siết chặt tay, cảm giác như có hàng ngàn mũi kim châm vào lòng bàn tay. "Tôi nghĩ nó liên quan đến tập đoàn Lục Thị của gia đình tôi," cô đáp, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào anh, không muốn tỏ ra yếu đuối. "Hay đúng hơn là liên quan đến phần còn lại của nó, sau khi đã bị các anh 'thâu tóm' sạch sẽ." Từ "thâu tóm" được cô nhấn mạnh, mang theo một sự chua chát không thể che giấu, như vị cà phê đắng ngắt mà cô đã uống sáng nay. Anh không đáp lại, chỉ nhướn mày, như thể câu nói của cô chỉ là một sự thật hiển nhiên không cần tranh cãi. Sự thờ ơ đó còn đáng sợ hơn bất kỳ lời nói châm chọc nào.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
Khắc Dũng đưa tay chỉ về phía chiếc ghế đối diện anh, ra hiệu cho cô ngồi xuống, nhưng bản thân anh vẫn đứng đó, biến cô thành người phải ngước nhìn. Như Ý do dự vài giây, rồi khẽ hất cằm, chậm rãi tiến lại chiếc ghế bành da màu kem. Cô ngồi xuống, lưng thẳng tắp, hai tay đặt trên đùi, hoàn toàn đối diện với anh, như một nữ tướng ra trận dù biết mình đang ở thế yếu. Mùi gỗ đàn hương trên áo vest anh giờ đã gần hơn, nồng hơn, quấn lấy từng giác quan của cô. Khắc Dũng di chuyển đến bàn làm việc bằng kính lớn, nơi đặt một tập tài liệu dày cộp. Tiếng lật giấy sột soạt trong căn phòng im ắng nghe rõ mồn một. "Gia đình cô đã từ chối mọi đề nghị mua lại thiện chí từ phía chúng tôi trong nhiều năm. Họ chọn con đường đối đầu và tự hủy hoại mình." Anh nói, mắt vẫn dán vào tập tài liệu, không nhìn cô, như đang đọc lại một bản cáo trạng không thể chối cãi. "Giờ đây, khi Lục Thị đã hoàn toàn phá sản, món nợ khổng lồ mà tập đoàn đã vay từ các ngân hàng đối tác, phần lớn được bảo lãnh bằng tài sản cá nhân của ông Lục..." Anh ngừng lại, cuối cùng cũng ngước lên, đôi mắt đen láy găm chặt vào cô, như thể muốn xuyên thủng lớp phòng vệ cuối cùng.
Cổ họng Như Ý khô khốc. Cô biết điều này sẽ đến. Cô đã chuẩn bị tinh thần cho nó. Nhưng khi anh nhắc đến tên bố cô, và cái gánh nặng tài chính khổng lồ ấy, cảm giác bất lực vẫn như một dòng nước lạnh buốt chạy dọc sống lưng. "Nó không liên quan đến tôi," cô thốt lên, giọng nói kiên quyết, dù ngón tay cái cô đang miết mạnh vào mu bàn tay trái, muốn xua đi sự run rẩy. "Tôi đã tách khỏi công ty từ năm năm trước, ngay khi tôi tốt nghiệp đại học. Tôi không có bất kỳ quyền hạn hay nghĩa vụ pháp lý nào với Lục Thị." Anh cười khẽ, lần này không phải nụ cười lạnh 2 milimet, mà là một tiếng cười nhỏ thoát ra từ cổ họng, nghe như tiếng nhạc không lời trầm bổng trong quán cà phê đang được phát trên loa ẩn đâu đó. "Pháp lý thì không," anh thừa nhận, rồi gõ nhẹ ngón tay trỏ lên tập tài liệu, "nhưng về mặt đạo đức... Cô nghĩ sao, cô Như Ý? Cô có thể yên ổn sống cuộc đời của một kiểm toán viên giỏi giang, trong khi cha mẹ cô và em trai cô phải đối mặt với nguy cơ trắng tay, thậm chí là tù tội vì những khoản nợ họ không thể chi trả?" Tim cô thắt lại đau đớn, như thể anh vừa thọc tay vào lồng ngực cô mà vò nát nó. Đúng là một đòn chí mạng. Mùi cà phê đắng nghét lúc sáng dường như vẫn đọng lại trên đầu lưỡi, giờ đây còn đắng chát hơn cả nước mắt.
Anh tiếp tục, không cho cô cơ hội phản bác. "Tài sản cá nhân của gia đình cô đã được thế chấp. Biệt thự, xe cộ, thậm chí cả những bộ sưu tập nghệ thuật đắt giá... Tất cả sẽ bị tịch biên trong vòng ba tháng tới. Với số tiền đó, cũng chỉ đủ trả một phần nhỏ trong tổng số nợ." Khắc Dũng lấy ra một cây bút máy ánh bạc từ túi áo vest, xoay xoay giữa các ngón tay thon dài. "Nhưng... tôi có một đề nghị khác." Như Ý ngẩng đầu, ánh mắt cảnh giác nhìn thẳng vào anh. Đề nghị từ kẻ thù. Cô biết rõ, không có bữa trưa miễn phí nào trên đời này. Đặc biệt là từ một người như Khắc Dũng. Anh là người đã gián tiếp đẩy Lục Thị vào tình cảnh này, không ngừng mua chuộc cổ đông, thao túng thị trường, và cuối cùng là nuốt trọn tập đoàn từng là niềm tự hào của cô. "Đề nghị gì?" Cô hỏi cộc lốc, không chút kiên nhẫn. Tiếng gõ nhẹ của chiếc bút trên mặt bàn kính lạnh lẽo nghe như một khúc nhạc chờ đợi, kéo dài vô tận trong tâm trí cô.
Khắc Dũng đặt cây bút xuống, trượt tập tài liệu về phía cô. "Tôi muốn cô làm việc cho tập đoàn của tôi." Câu nói của anh như một tiếng sét đánh ngang tai, khiến Như Ý sững sờ. Cô nhìn anh, rồi nhìn tập tài liệu, rồi lại nhìn anh, khuôn mặt không giấu nổi sự kinh ngạc pha lẫn phẫn nộ. "Anh đang đùa à?" cô bật thốt, nụ cười trên môi đông cứng, vẫn cười nhưng mắt không cười nữa. "Anh muốn tôi làm việc cho anh? Cho người đã... đã phá hoại gia đình tôi?" Cô muốn nói nhiều hơn, muốn xé nát cái ý tưởng hoang đường này, nhưng cổ họng cô như bị chặn lại bởi một cục nghẹn đắng. Mùi hương đàn hương từ áo anh, giờ đây không còn quyến rũ nữa, mà như một thứ xiềng xích vô hình quấn lấy cô. Giọng anh vẫn bình thản, "Cô Như Ý, tôi không phá hoại gia đình cô. Họ tự phá hoại mình. Tôi chỉ là người dọn dẹp đống đổ nát đó. Và giờ, tôi đang đưa ra một con đường thoát cho cô và gia đình cô." Anh ngả người ra sau ghế, hai tay đan vào nhau, ánh mắt sắc bén dò xét từng phản ứng nhỏ nhất trên gương mặt cô.
"Con đường thoát?" Như Ý đứng bật dậy, tiếng ghế cọ xát trên sàn đá vang lên chói tai. "Đây là một cái bẫy!" Cô chỉ tay vào tập tài liệu, "Anh nghĩ tôi sẽ chấp nhận làm nô lệ cho kẻ thù của mình ư? Để anh có thể cười nhạo tôi mỗi ngày, nhắc nhở tôi về sự thất bại của gia đình tôi sao?" Toàn thân cô run lên bần bật, không phải vì sợ hãi, mà vì tức giận. Cảm giác nóng bừng lan tỏa khắp cơ thể, đôi má cô ửng đỏ. Cô có thể ngửi thấy mùi hương nhàn nhạt của nước hoa hồng trên tóc mình, nhưng mùi hương đó lại càng khiến cô nhớ đến mẹ, người phụ nữ yếu đuối đã gục ngã sau khi Lục Thị sụp đổ. Anh vẫn giữ thái độ điềm tĩnh đáng sợ. "Cô có quyền từ chối," anh nói, giọng đều đều, "nhưng khi đó, cô sẽ phải chứng kiến bố mẹ và em trai cô mất tất cả. Biệt thự ở quận 2 sẽ bị bán đấu giá. Căn hộ nhỏ của cô ở chung cư cũ cũng sẽ bị truy thu. Cô sẽ chẳng còn gì để bám víu."
Đúng là đòn tâm lý. Anh biết cô yếu ở đâu. Anh biết cô sẽ không bao giờ bỏ rơi gia đình mình, dù cô đã cố gắng tách mình ra khỏi những rắc rối của họ bao lâu nay. Như Ý hít một hơi thật sâu, cố gắng làm dịu đi sự tức giận đang bùng cháy trong lồng ngực. Cô lại ngồi xuống, nhưng lần này không còn kiên định như trước. Vai cô khẽ trùng xuống. "Điều kiện là gì?" cô hỏi, giọng nói nhỏ hơn, gần như thì thầm. Anh mỉm cười, một nụ cười thắng lợi. "Điều kiện rất đơn giản. Cô sẽ làm Trợ lý đặc biệt cho tôi. Mức lương sẽ đủ để cô trang trải cuộc sống và chu cấp cho gia đình. Đồng thời, tôi sẽ đảm bảo các khoản nợ của Lục Thị sẽ được giãn nợ và xử lý theo cách ít gây tổn hại nhất đến danh dự gia đình cô. Đổi lại, cô phải ký hợp đồng lao động ba năm, không được phép từ chức. Và đặc biệt..." Khắc Dũng nghiêng người về phía trước, ánh mắt anh tối hơn trong bóng đêm của căn phòng, giọng nói anh trầm xuống, gần như chỉ là tiếng thì thầm, nhưng lại vang dội trong tai cô như tiếng sấm. "Cô phải nghe theo mọi yêu cầu của tôi, tuyệt đối."
"Mọi yêu cầu?" Như Ý cảm thấy lạnh sống lưng. Một cảm giác lo sợ len lỏi, không phải sợ cái nghèo, mà là sợ một cái gì đó tối tăm hơn, một cái bẫy còn lớn hơn cả sự phá sản. Tiếng mưa rơi lách tách trên mái kính của tòa nhà gần đó, như đang khóc than thay cho cô. "Anh muốn gì từ tôi?" cô hỏi, giọng run rẩy. Anh dựa lưng vào ghế, im lặng vài giây, để câu hỏi của cô lơ lửng trong không khí đầy căng thẳng. Ánh mắt anh không rời khỏi cô, như một con đại bàng đang săm soi con mồi. "Tôi muốn cô phục tùng," anh nói, từng chữ như đinh đóng cột, "phục tùng tôi, phục tùng ý chí của tôi, trong công việc và..." Anh ngừng lại, nhìn thẳng vào mắt cô, "trong cuộc sống cá nhân của cô." Một luồng gió lạnh từ điều hòa thổi qua, khiến cô rùng mình. "Đây không phải là một hợp đồng lao động thông thường," cô lẩm bẩm, cảm giác như mình đang bị siết chặt trong một vòng kiềm tỏa vô hình. Đây là một bản giao kèo với quỷ dữ.
"Không phải," anh thừa nhận, rồi đẩy bản hợp đồng về phía cô. "Đây là một hợp đồng định mệnh, cô Như Ý. Nó sẽ định đoạt cuộc đời cô trong ba năm tới, và có thể là cả mãi mãi về sau. Ký đi, và cô sẽ cứu được gia đình. Từ chối, và cô sẽ mất tất cả." Anh rút ra một chiếc bút khác, đặt lên bản hợp đồng, một động tác nhẹ nhàng nhưng chứa đầy sự ép buộc. Cô nhìn bản hợp đồng, rồi nhìn anh, đôi mắt cô lướt qua gương mặt lạnh lùng kia nhanh như chớp, như thể đang tìm kiếm một tia hy vọng, một sự khoan dung nhỏ nhoi. Nhưng không có gì cả, chỉ là sự quyết đoán sắt đá. Mùi mưa trên bê tông nóng từ bên ngoài phả vào qua khe hở cửa sổ, hòa lẫn với mùi giấy mới của bản hợp đồng, tạo nên một mùi hương hỗn tạp, vừa quen thuộc vừa xa lạ. Cô đưa tay ra, ngón tay run rẩy chạm vào trang giấy in những điều khoản khắc nghiệt. Tiếng chuông điện thoại của Khắc Dũng vang lên bất chợt, cắt ngang sự căng thẳng. Anh nhấc máy, nói vài câu ngắn gọn bằng tiếng Anh, rồi cúp máy. "À, suýt quên mất một điều khoản nhỏ," anh nói, ánh mắt lấp lánh như thể vừa tìm thấy một món đồ chơi thú vị, "từ giờ trở đi, cô sẽ chuyển đến căn hộ của tôi ở tầng trên để tiện cho công việc."
Như Ý đứng bật dậy, chiếc ghế đổ rầm ra phía sau, tạo ra một tiếng động chói tai xé toạc sự im lặng. Cô nhìn anh chằm chằm, đôi mắt mở to vì kinh hoàng, không tin vào những gì mình vừa nghe. Chuyển đến căn hộ của anh? Đây không còn là hợp đồng lao động nữa, đây là một lời giam cầm, một sự kiểm soát toàn diện. "Anh nói gì?" cô hỏi, giọng run lên vì phẫn nộ, nước mắt mặn chát bất chợt trào ra khóe mắt. Anh chỉ mỉm cười, một nụ cười đầy bí hiểm, và đôi mắt đen láy ấy dường như đang nói: "Cô đã rơi vào lưới của tôi rồi." Tiếng còi xe từ dưới đường vọng lên, như tiếng báo hiệu cho một tai họa sắp ập đến.
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Ký hợp đồng, âm thầm tìm kiếm lối thoát.
An toàn
🔥
Ném bút, từ chối mọi sự sắp đặt.
Táo bạo
✨
Đòi hỏi thay đổi điều khoản sống chung.
Bất ngờ
6
Lưới Tình Kẻ Thù Trở Mình
11,135 từ
🔒 Đăng nhập
7
Ánh Sáng Vỡ Đôi
12,738 từ
🔒 Đăng nhập
8
Phần 8
7,036 từ
🔒 Đăng nhập
9
Lời Thú Tội Giấu Dưới Mưa
13,146 từ
🔒 Đăng nhập
10
Bí Mật Trong Mưa
9,628 từ
🔒 Đăng nhập
11
Lời Thú Tội Trong Mưa
11,365 từ
🔒 Đăng nhập
12
Lời Thú Tội Giữa Bão Tố
12,786 từ
🔒 Đăng nhập
13
Chân Tướng Giấu Kín
12,036 từ
🔒 Đăng nhập
14
Vết Thương Cũ Mở Ra
8,981 từ
🔒 Đăng nhập
15
Màn Kịch Hé Mở
11,013 từ
🔒 Đăng nhập
16
Vết Cắt Định Mệnh
13,948 từ
🔒 Đăng nhập
17
Bản Án Tình Yêu
12,814 từ
🔒 Đăng nhập
18
Màn Che Sụp Đổ
13,797 từ
🔒 Đăng nhập
19
Mặt Nạ Cuối Cùng Rơi
13,178 từ
🔒 Đăng nhập
20
Kết Thúc Hay Khởi Đầu
11,936 từ
🔒 Đăng nhập
Tình yêu sâu đậm nhưng đầy đau khổ, câu hỏi muôn thuở: mãi mãi thực sự là bao xa?