Từng là đóa phù dung kiêu sa nhất Đế Đô, nàng bị vùi d
⭐ 0.0👁 0 lượt đọc📖 20 chương✍️ Admin TruyệnAI
📖 Chương 1 — Ánh Sáng Từ Đống Tro Tàn — Đọc thử miễn phí
Chiếc tạp dề vải thô cọ vào da tay cô, thô ráp như chính cuộc đời Như Ý bây giờ. Từng chút một, nó tước đi vẻ kiêu sa của đóa phù dung vương giả ngày nào, thay bằng lớp chai sạn của một người phụ nữ phải tự mình đứng dậy từ đống đổ nát. Cô cẩn thận đặt cốc cà phê sữa đá xuống bàn, tiếng leng keng va nhẹ vào vành cốc sứ, một âm thanh nhỏ bé đến đáng thương trong không gian quán quen thuộc. Mùi cà phê rang xay nhàn nhạt hòa cùng hương hoa lài từ lọ hoa nhỏ trên mỗi bàn, tạo thành một bản giao hưởng dịu dàng, cố gắng xoa dịu những góc cạnh gai góc trong lòng cô. Như Ý lướt mắt qua khung cửa kính bám bụi, những tia nắng chiều cuối cùng đang cố chen qua tán lá cây bàng già cỗi ngoài vỉa hè, hắt lên gò má xanh xao của cô một vệt vàng nhạt. "Một cốc nữa, Như Ý," tiếng cô chủ quán vọng ra từ quầy bar, kéo cô về thực tại. Hơi thở cô chậm lại, lồng ngực khẽ co thắt. Cô lại nhớ đến mùi đàn hương trên áo vest của anh, mùi hương của quyền lực và sự lạnh lùng đã từng bao bọc lấy cô.
Cô ngước lên, đôi mắt mệt mỏi chợt nheo lại trước ánh nắng chói chang vừa lọt qua khung cửa sổ. Đó là chiếc xe quen thuộc, Mercedes-Benz S-Class màu đen bóng, dừng lại ngay trước quán. Tim Như Ý thình thịch một nhịp lỗi, như muốn nhảy bổ ra khỏi lồng ngực. Cô đã quá quen với việc nó xuất hiện ở những nơi sang trọng nhất Đế Đô, dưới ánh đèn chùm lấp lánh của các sự kiện, chứ không phải ở con hẻm nhỏ tĩnh lặng này, nơi cô đang cố gắng xây dựng lại cuộc đời mình. Một người đàn ông bước xuống xe, mái tóc đen vuốt ngược gọn gàng, chiếc áo sơ mi trắng tinh ôm lấy bờ vai rộng, tạo nên một sự tương phản đến nhức mắt với khung cảnh xung quanh. Gió từ đường thổi vào, mang theo mùi khói xe và chút bụi bặm, nhưng vẫn không át được thứ mùi hương đặc trưng của anh – mùi gỗ tuyết tùng và hổ phách, lạnh lẽo và xa cách, nhưng lại in sâu vào ký ức cô một cách đau đớn. Ngón tay Như Ý khẽ run, cô vội vàng giấu chúng dưới chiếc bàn gỗ sờn cũ, cố gắng giữ vẻ bình thản đến mức tối đa. Người đàn ông đó, dù đã bao năm không gặp, vẫn khiến cô cảm thấy như một con thú nhỏ bị dồn vào đường cùng.
Hơi thở cô bỗng nghẹn lại, lồng ngực như bị một bàn tay vô hình siết chặt. Thiên Lãng. Cái tên đó như một lưỡi dao sắc bén cứa vào trái tim, khiến cô gần như không thể tin vào mắt mình. Anh đứng đó, dưới ánh nắng chiều tà, cao lớn và đầy uy thế, dù chỉ là một góc phố nhỏ. Anh không nhìn cô ngay, ánh mắt lướt qua những chiếc bàn gỗ đơn sơ, những lọ hoa nhỏ, mọi thứ đều giản dị đến mức tầm thường, hoàn toàn đối lập với thế giới mà anh thuộc về. Một nụ cười mỉa mai, chỉ hai milimet trên khóe môi anh, đủ để cô cảm nhận được sự khinh miệt ẩn sâu. Như Ý cảm thấy cổ họng khô khốc, như thể vừa nuốt phải một viên đá lạnh buốt. Cô tự nhủ, "Bình tĩnh đi Như Ý, mày đã sống sót qua kỳ thi CPA, mày sống sót được qua bữa tối này, mày sẽ sống sót được qua cuộc chạm mặt này." Âm thanh duy nhất lúc này là tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng từ chiếc radio cũ kỹ, nó như đang cười nhạo sự căng thẳng đến tột độ trong cô. Cô ước gì mình có thể tàng hình, biến mất khỏi tầm mắt anh, nhưng đôi chân lại như bị đóng đinh xuống sàn.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
Anh dừng lại, quay đầu, đôi mắt đen nhìn thẳng vào cô. Ánh mắt đó, sâu thẳm như vực thẳm không đáy, không biểu lộ một chút cảm xúc nào, nhưng lại có sức mạnh xuyên thấu đến tận cùng linh hồn Như Ý, khiến mọi nỗ lực che giấu cảm xúc của cô trở nên vô nghĩa. Ngón tay Như Ý run nhẹ, cô nhanh chóng giấu chúng sau lưng, bấu chặt vào mép tạp dề đến nỗi móng tay hằn sâu vào da thịt. Mùi cà phê sữa đá quen thuộc bỗng trở nên nhạt nhẽo, mất đi vị ngọt ngào thường ngày, thay vào đó là vị đắng chát của một kỷ niệm không mời mà đến. "Thiên Lãng," cô chủ quán vui vẻ lên tiếng chào, nụ cười rạng rỡ như một đóa hướng dương, hoàn toàn không nhận ra luồng không khí căng thẳng đang bao trùm cả căn phòng. Anh chỉ khẽ gật đầu, một động tác lạnh lùng nhưng đầy lịch sự, và đôi mắt vẫn không rời khỏi cô. Hàng ngàn câu hỏi xoáy sâu trong đầu Như Ý, tại sao anh lại ở đây? Sau ngần ấy năm, anh trở về để làm gì? Để nhắc nhở cô về sự hoang phế của mình chăng?
"Làm một ly cà phê đen nóng," anh nói, giọng điệu trầm thấp, vang vọng trong không gian nhỏ hẹp, khiến tim cô lại lỡ một nhịp. Giọng nói ấy, vẫn uy quyền và lạnh lẽo như ngày nào, từng khiến cô run rẩy vì sợ hãi, và cũng từng khiến cô tan chảy vì một chút ấm áp hiếm hoi. Như Ý cố gắng hít thở thật sâu, mùi bưởi nhè nhẹ từ mái tóc vừa gội của cô thoảng qua mũi, giúp cô lấy lại chút tỉnh táo. Cô chủ quán nhìn Như Ý, ra hiệu cô phục vụ. Cổ họng Như Ý tắc nghẹn, muốn nói gì đó, nhưng không một âm thanh nào có thể thoát ra. Cô gật đầu nhẹ, quay người bước về phía quầy bar, từng bước chân nặng trĩu. Toàn bộ giác quan của cô đang căng lên tối đa, cảm nhận từng hơi thở, từng cử động của anh. Cô có thể cảm thấy ánh mắt anh dõi theo sau lưng mình, một cảm giác vừa xa lạ vừa quen thuộc đến ám ảnh. Ly cà phê đen nóng, không đường, không sữa – thói quen của anh, một thói quen mà cô từng biết rõ hơn bất kỳ ai.
Như Ý đưa tay chạm vào quai ly sứ nóng hổi, cảm giác bỏng rát nơi đầu ngón tay như một lời nhắc nhở rằng mọi thứ đều là thật. Cô rót cà phê từ chiếc bình thủy tinh cũ kỹ, tiếng nước chảy róc rách như tiếng thời gian trôi đi, mang theo những đoạn ký ức đã bị chôn vùi. Khuôn mặt cô tái mét trong ánh đèn vàng hắt từ quầy bar, đôi môi mím chặt. Cô ước gì mình có thể đổ hết nỗi đau và sự tức giận vào ly cà phê này, nhưng cô biết, anh sẽ không bao giờ cảm nhận được. Cô quay lại, đặt ly cà phê trước mặt anh, động tác thuần thục như một người phục vụ đã làm công việc này hàng ngàn lần. Anh nhìn vào ly cà phê, không phải cô. Như Ý thấy rõ hình ảnh của mình phản chiếu trong đôi mắt đen như mực của anh, nhỏ bé và yếu ớt. Một cảm giác mặn chát bất chợt dâng lên trong miệng cô, không phải vị cà phê mà là vị nước mắt bị cố gắng kìm nén. Anh không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, một cử chỉ đơn giản nhưng đủ để xé toạc lớp vỏ bọc bình thản mà cô đã cố công xây dựng.
Anh đưa tay cầm ly cà phê, những ngón tay thon dài, mạnh mẽ, lướt qua mu bàn tay Như Ý một cách vô tình, hoặc cố ý. Một luồng điện xẹt qua da thịt cô, khiến cô rụt tay lại như bị bỏng. Tim cô lại co thắt một cái, như ai vắt khô nó ra. Hương gỗ tuyết tùng và hổ phách lại vờn quanh, xộc thẳng vào mũi, đánh thức mọi tế bào thần kinh đang cố ngủ yên. Anh nhấp một ngụm cà phê, rồi đặt ly xuống, tiếng va chạm khô khốc. "Quán cà phê này... vẫn như cũ," anh thốt ra, giọng điệu không cảm xúc, nhưng đủ để Như Ý cảm nhận được sự mỉa mai sâu sắc. Quán này từng là nơi cô và anh hẹn hò bí mật, là nơi duy nhất anh chịu cởi bỏ lớp mặt nạ lạnh lùng để cười với cô, dưới ánh đèn mờ ảo và tiếng nhạc jazz du dương. Lúc đó, cô là đóa phù dung kiêu sa nhất Đế Đô, và anh là người đàn ông cô yêu hơn sinh mệnh. Giờ đây, chỉ còn cô là "như cũ", còn anh thì đã trở thành một người hoàn toàn khác.
Một giọt mưa bất chợt rơi xuống mái kính, tạo ra âm thanh lách tách khô khốc, xé toạc sự im lặng nặng nề. Rồi hai giọt, ba giọt, và cuối cùng là một cơn mưa rào bất ngờ, xối xả như trút nước. "Trời ơi mày ơi! Mưa gì mà như đổ nước vậy?" Tiếng Quỳnh Anh, cô bạn thân kiêm đồng nghiệp của Như Ý, vang lên từ cửa, mang theo hơi lạnh và mùi đất ẩm. Quỳnh Anh chạy vội vào, mái tóc ướt sũng, chiếc áo đồng phục dính sát vào người. Cô ấy không để ý đến sự hiện diện của Thiên Lãng, mà lao thẳng đến bên Như Ý, đôi mắt lấp lánh sự phấn khích và một chút lo lắng. "Sáng nay tao quên mang áo mưa, phen này lại cảm cúm cho coi." Quỳnh Anh vừa nói vừa tháo chiếc cặp tóc, nước nhỏ tí tách xuống sàn. Như Ý cảm thấy một luồng sức sống trở lại trong người, như một chiếc phao cứu sinh bất ngờ giữa biển khơi giông bão. Cô bạn thân của cô, luôn ồn ào và thẳng thắn, là ánh sáng duy nhất còn sót lại trong cuộc đời cô.
Quỳnh Anh ngẩng đầu lên, đôi mắt cô ấy chạm phải Thiên Lãng. Nụ cười trên môi Quỳnh Anh đông cứng lại, vẫn cười, nhưng mắt thì không còn cười nữa. Từ khuôn mặt rạng rỡ, nó chuyển sang biểu cảm sốc nặng, rồi dần dần là sự tức giận không thể che giấu. "Trời đất quỷ thần ơi! Ai đây ta? Đại thiếu gia Thiên Lãng mà cũng biết ghé vào cái ổ chuột này của tụi tôi sao?" Giọng điệu Quỳnh Anh sắc như dao cạo, ẩn chứa sự châm biếm và căm ghét tột cùng. Mùi mưa ẩm trên tóc cô ấy giờ đây hòa cùng mùi giận dữ, nồng đến nghẹt thở. Thiên Lãng vẫn ngồi đó, bình thản như không có chuyện gì xảy ra, đôi mắt anh chỉ lướt qua Quỳnh Anh một cách hờ hững, như nhìn một vật vô tri. Như Ý cảm thấy một bàn tay lạnh toát nắm chặt lấy tay mình từ phía sau, đó là Quỳnh Anh, đang truyền cho cô một nguồn sức mạnh điên rồ. Cô biết Quỳnh Anh sẽ không bao giờ để cô một mình đối mặt với người đàn ông này.
"Thôi đi bà ơi, khách hàng đó," Như Ý nói khẽ, cố gắng trấn an Quỳnh Anh, nhưng giọng cô nghe không khác gì tiếng thì thầm của gió. Cô kéo nhẹ tay Quỳnh Anh, mong cô bạn đừng làm mọi chuyện trở nên tồi tệ hơn. Mùi hương gỗ tuyết tùng của Thiên Lãng và mùi mưa của Quỳnh Anh hòa quyện vào nhau, tạo ra một không khí ngột ngạt đến khó thở. Thiên Lãng đặt ly cà phê xuống bàn, tiếng sứ chạm mặt bàn nghe sắc lạnh. Anh nhìn thẳng vào Như Ý, rồi lại chuyển ánh mắt sang Quỳnh Anh. "Xem ra, bạn của cô vẫn không thay đổi gì. Vẫn thẳng thắn, và... hơi ồn ào." Giọng anh đều đều, nhưng mỗi từ phát ra đều như một mũi kim châm vào da thịt Quỳnh Anh, và cả Như Ý. Quỳnh Anh định phản kháng, nhưng Như Ý đã kịp siết chặt tay cô ấy, ra hiệu im lặng. Cô biết, trong cuộc chiến này, nói nhiều chỉ thêm thua thiệt.
Quỳnh Anh hít một hơi thật sâu, đôi mắt tóe lửa nhìn Thiên Lãng, nhưng cô ấy đã ngậm miệng lại. Cô quay sang Như Ý, thì thầm qua kẽ răng, "Mày có cần tao đổ cà phê vào mặt hắn không?" Như Ý khẽ lắc đầu, cảm thấy một dòng nước mát lạnh từ đầu ngón tay Quỳnh Anh truyền sang, như lời an ủi thầm lặng. Cô biết, Quỳnh Anh sẵn sàng làm bất cứ điều gì vì cô. Thiên Lãng đứng dậy, không hề vội vã, động tác chậm rãi và đầy tự tin. Ánh đèn đường hắt xuống mặt anh, tạo ra những mảng sáng tối trên gò má cao, và trong khoảnh khắc đó, cô lại nghĩ đây có lẽ là khuôn mặt đẹp nhất, và cũng tàn nhẫn nhất cô từng biết. Anh rút ví, đặt một xấp tiền lên bàn, nhiều hơn gấp đôi số tiền phải trả cho ly cà phê. "Giữ lại tiền thừa," anh nói, giọng vẫn lạnh lùng, rồi quay lưng bước đi.
Bước chân anh đều đặn, tiếng giày da gõ nhẹ trên sàn gỗ, hòa vào tiếng mưa rơi ngoài cửa. Như Ý dõi theo bóng lưng anh, cảm thấy như có một gánh nặng vừa được nhấc khỏi lồng ngực, nhưng cùng lúc đó, một nỗi sợ hãi mơ hồ lại len lỏi vào. Anh đã rời đi, nhưng sự xuất hiện của anh lại giống như một cơn địa chấn, phá vỡ sự bình yên giả tạo mà cô đã cố công xây dựng. Quỳnh Anh thở phào, rồi cúi xuống nhìn xấp tiền trên bàn. "Trời ơi, hắn ta đúng là một tên khốn nạn," Quỳnh Anh lẩm bẩm, rồi ngước lên nhìn Như Ý, đôi mắt cô ấy giờ đây chứa đầy sự lo lắng. "Mày ơi, hắn ta đến đây làm gì vậy? Không lẽ..." Quỳnh Anh không nói hết câu, nhưng Như Ý hiểu ý. Cô cũng đang tự hỏi điều tương tự. Mùi mưa và mùi cà phê lại quấn quýt, nhưng giờ đây chúng chỉ càng làm nổi bật sự trống rỗng trong lòng cô.
Mắt Như Ý lướt qua xấp tiền anh để lại, rồi dừng lại trên chiếc danh thiếp nhỏ nằm dưới đáy ly cà phê. Một chiếc danh thiếp trắng tinh, in chìm logo của Tập đoàn Thiên Minh – đế chế mà anh đang nắm giữ, và số điện thoại mới của anh. Tim Như Ý lại đập mạnh, một nhịp đập đau đớn, nhưng cũng đầy tò mò. Anh đã thay đổi số điện thoại từ rất lâu, kể từ khi cô biến mất khỏi cuộc đời anh. Cô đưa tay cầm chiếc danh thiếp lên, những ngón tay chạm vào chất giấy mịn màng, cảm nhận từng đường nét dập nổi tinh xảo. Mùi mực mới thoang thoảng. Đây không phải là một sự trùng hợp ngẫu nhiên. Đây là một lời nhắn. Một lời triệu hồi. "Hắn ta... muốn gì ở tao nữa đây?" Như Ý thốt ra, giọng nói khản đặc, còn Quỳnh Anh thì đứng đó, đôi mắt trợn tròn, không tin vào những gì mình đang nhìn thấy.
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Vứt danh thiếp, tiếp tục sống cuộc đời bình thường.
An toàn
🔥
Cầm danh thiếp, đối mặt với quá khứ một lần nữa.
Táo bạo
✨
Điều tra mục đích thật sự của anh ta trước khi hành động.
Bất ngờ
6
Bóng Đen Quá Khứ
7,478 từ
🔒 Đăng nhập
7
Gương Mặt Xưa Cũ
8,026 từ
🔒 Đăng nhập
8
Bóng Ma Từ Quá Khứ
10,867 từ
🔒 Đăng nhập
9
Vết Cắt Từ Quá Khứ
11,777 từ
🔒 Đăng nhập
10
Hương Ký Ức Độc Hại
10,971 từ
🔒 Đăng nhập
11
Dĩ Vãng Đòi Nợ
10,148 từ
🔒 Đăng nhập
12
Hương Đàn Của Quá Khứ
10,922 từ
🔒 Đăng nhập
13
Mùi Đàn Hương Giữa Dông Bão
9,725 từ
🔒 Đăng nhập
14
Nụ Cười Pha Lê Vỡ
9,603 từ
🔒 Đăng nhập
15
Khải Hoàn Ca Vỡ Nát
8,833 từ
🔒 Đăng nhập
16
Nụ Cười Pha Lê Vỡ
13,285 từ
🔒 Đăng nhập
17
Lưới Tơ Giăng Mắc
9,793 từ
🔒 Đăng nhập
18
Tàn Tro Nổi Lửa
12,450 từ
🔒 Đăng nhập
19
Phù Dung Thức Tỉnh
12,870 từ
🔒 Đăng nhập
20
Khởi Đầu Của Một Thức Tỉnh
15,055 từ
🔒 Đăng nhập
Tình yêu sâu đậm nhưng đầy đau khổ, câu hỏi muôn thuở: mãi mãi thực sự là bao xa?