Năm năm trước, một lời thề nguyền hoá tro tàn. Năm năm sau,
⭐ 0.0👁 0 lượt đọc📖 20 chương✍️ Admin TruyệnAI
📖 Chương 1 — Vết Sẹo Năm Năm — Đọc thử miễn phí
Như Ý nhìn thấy anh, giữa sảnh khách sạn tráng lệ lấp lánh ánh đèn vàng hắt lên những mảng kính nghệ thuật, như một ảo ảnh bước ra từ cơn ác mộng đã ám ảnh cô suốt năm năm qua. Tim co thắt một cái, như ai đó vừa vắt khô nó ra, khiến lồng ngực cô đau nhói. Mùi nước hoa đàn hương quen thuộc, thứ mùi mà cô đã tự nhủ hàng ngàn lần rằng mình đã quên, bỗng tràn vào khoang mũi, đánh thức từng tế bào ngủ say trong cơ thể cô. Anh đứng đó, lưng thẳng tắp, bờ vai rộng hơn, chiếc áo vest đen được cắt may hoàn hảo ôm lấy thân hình cao lớn, toát ra khí chất lạnh lùng và uy quyền mà năm năm trước cô chưa từng thấy ở một cậu sinh viên năm cuối. Tiếng nhạc jazz du dương trong sảnh đường bỗng trở thành những tiếng ồn ào hỗn loạn trong đầu cô. Đầu ngón tay cô run nhẹ, cố gắng nắm chặt tập tài liệu trên tay. Cô giấu bàn tay sau lưng, hy vọng không ai nhận ra sự mất kiểm soát của mình.
Cả thế giới như ngừng lại, chỉ còn tiếng tim cô đập thình thịch trong lồng ngực, và tiếng giày da gõ trên sàn đá hoa của anh khi anh bước lại gần hơn một chút. Cô cố gắng hít một hơi thật sâu, vị đắng của cà phê sữa đá còn vương trên đầu lưỡi từ lúc nãy đã biến thành vị sắt han gỉ của sợ hãi. Trán cô lấm tấm mồ hôi lạnh, nhưng cô vẫn giữ nụ cười chuyên nghiệp trên môi, giả vờ có hứng thú đặc biệt với bức tranh trừu tượng treo trên tường. “Bình tĩnh đi Như Ý,” cô tự nhủ trong đầu, “mày đã sống sót qua kỳ thi CPA, mày sống sót được qua bữa tối này.” Nhưng hơi thở cô vẫn gấp gáp, và cô có thể cảm nhận được mùi bưởi từ mái tóc mới gội của mình đang hòa vào mùi đàn hương của anh, tạo thành một hỗn hợp kỳ lạ đến khó chịu. Ánh đèn chùm pha lê từ trần nhà rọi xuống, tạo nên những vầng sáng lấp lánh trên tóc anh, khiến khuôn mặt anh thêm phần sắc lạnh. Đôi mắt đen như vực thẳm bỗng lướt qua đám đông, dừng lại — chính xác trên khuôn mặt cô.
Mắt cô lướt qua anh nhanh như chớp – rồi nhìn xuống đôi giày cao gót của mình, giả vờ có gì đó thú vị dưới đế. Một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng. Cô biết mình không thể trốn tránh được nữa. "Như Ý, em chuẩn bị xong chưa? Anh Phong bên đó đang chờ." Giọng sếp cô, anh Nam, vang lên đầy thúc giục, cắt ngang dòng suy nghĩ đang nhảy múa loạn xạ trong đầu cô. Cô gật đầu, cố gắng để giọng mình nghe thật bình thường, dù cổ họng cô như có hàng ngàn sợi lông tơ đang cào xước. Chiếc váy cocktail đen ôm sát cơ thể cô bỗng trở nên chật chội, và cô cảm thấy như mình đang bị siết chặt bởi một chiếc thòng lọng vô hình. Mùi nước hoa hồng nhạt mà cô yêu thích bỗng trở nên nhạt nhẽo, không thể át đi cái mùi đàn hương đang vây lấy cô. Cô đặt tay lên ngực, cảm nhận nhịp đập dữ dội dưới lòng bàn tay, rồi hít sâu, bước về phía ánh mắt đang lạnh lẽo nhìn cô.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
Bước chân cô nặng trịch trên nền đá hoa cẩm thạch, mỗi tiếng gót giày vang lên như một tiếng trống đổ dồn. Mùi ẩm của bê tông sau cơn mưa chiều hôm qua đã biến mất, nhường chỗ cho mùi điều hòa lạnh lẽo và mùi thức ăn sang trọng. Anh Nam mỉm cười, vẻ mặt rạng rỡ, hoàn toàn không biết rằng ông đang dẫn cô vào địa ngục trần gian của riêng mình. "Tổng giám đốc Bách, đây là Như Ý, trưởng phòng thiết kế của chúng tôi. Cô ấy là người chịu trách nhiệm chính cho dự án lần này." Anh Nam đưa tay giới thiệu, và cô buộc phải đối mặt với anh. Bách Phong, tổng giám đốc trẻ tuổi của tập đoàn Bách Việt, người mà cô đã cố gắng quên lãng suốt năm năm. Anh mỉm cười, một nụ cười xã giao không chạm đến đáy mắt. Khóe môi anh cong lên hai milimet, đúng chuẩn mực lịch sự nhưng không chút ấm áp. Anh chìa tay ra, ngón tay thon dài, từng khớp xương nổi rõ như những vết khắc trên bức tượng đá cẩm thạch.
Cô đưa tay ra, ngón tay chạm vào mu bàn tay anh rồi nhanh chóng rụt lại, như chạm phải một vật nóng bỏng. Da thịt anh lạnh lẽo, hoàn toàn trái ngược với nhiệt độ đang bốc cháy trong cơ thể cô. "Tổng giám đốc Bách, rất hân hạnh được hợp tác," cô nói, cảm thấy như có một lưỡi dao vô hình đang cứa vào cổ họng. Giọng cô khàn đi một chút, và cô ước gì mình có thể giấu được sự run rẩy trong đó. Đôi mắt anh, vẫn đen như mực, lướt qua cô, dừng lại ở chiếc nhẫn bạc nhỏ xíu trên ngón áp út của cô. Một cái siết nhẹ, gần như không thể nhận ra, trên bàn tay cô, trước khi anh rút tay về. Vị cà phê đắng còn đọng trên môi cô, nhưng giờ nó lại nhạt nhẽo như nước lã. Ánh đèn vàng hắt lên gò má anh, tạo ra những mảng sáng tối sắc nét, làm nổi bật đường nét xương quai hàm mạnh mẽ. Và trong khoảnh khắc đó, cô nghĩ đây có lẽ là khuôn mặt đẹp nhất cô từng thấy ngoài đời thật – đẹp một cách tàn nhẫn. Nhưng anh, chỉ siết nhẹ tay cô hơn một chút, ánh mắt lướt qua cô, sâu thẳm đến khó hiểu.
Cuộc họp diễn ra trong không khí căng thẳng đến nghẹt thở. Phòng họp kính trên tầng 25 của khách sạn, nhìn xuống toàn cảnh Sài Gòn rực rỡ ánh đèn, bỗng trở thành một chiếc lồng giam. Mùi cà phê mới pha lẫn mùi giấy tờ mới in từ máy photocopy vương vất trong không khí. Bách Phong ngồi đối diện cô, mỗi câu nói của anh đều có trọng lượng, sắc bén như một lưỡi kiếm. Anh không hề nhìn thẳng vào cô, mà tập trung vào màn hình chiếu, nhưng cô lại cảm thấy từng ánh mắt lướt qua khóe mắt anh đều như một ngọn lửa đốt cháy cô. Cô cố gắng tập trung vào các con số, vào bản vẽ kiến trúc, vào những chi tiết mà cô đã dành hàng tháng trời để hoàn thiện. Nhưng mỗi khi cô mở miệng, cổ họng cô lại khô khốc, và giọng cô nghe xa lạ một cách đáng sợ. Cô cảm nhận được sợi tóc vướng vào khóe môi, nhưng không dám đưa tay gỡ.
"Như Ý, em có thể trình bày thêm về ý tưởng không gian xanh này không?" Anh Nam lên tiếng, đẩy trách nhiệm về phía cô. Cô gật đầu, đứng dậy, cảm nhận được hơi ấm từ chiếc ghế da còn vương lại trên đùi. Cô bước đến gần màn hình chiếu, và điều đó có nghĩa là cô phải bước gần hơn Bách Phong. Mùi hương đàn hương của anh mạnh mẽ hơn, như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về quá khứ. "Về khu vực vườn trên mái," cô bắt đầu, giọng cô cố gắng giữ vững, "chúng tôi muốn tạo ra một không gian mở, nơi con người có thể tìm thấy sự bình yên giữa lòng thành phố." Cô chỉ vào bản vẽ, giải thích từng chi tiết, từng loại cây xanh, từng góc nhìn. Cô cảm thấy ánh mắt anh đang dán chặt vào mình, nhưng cô không dám nhìn lại. Nụ cười trên môi cô đông cứng – vẫn cười, nhưng mắt không cười nữa. Chỉ có tiếng mưa rơi nhẹ trên mái kính của phòng họp, và tiếng bút bi lách cách của ai đó, làm nền cho giọng nói của cô.
Bách Phong im lặng lắng nghe, đôi mắt đen sâu thẳm của anh vẫn nhìn vào màn hình, nhưng cô biết rằng anh đang nhìn cô. Một cái nhìn không thể giải thích được, mang theo hàng ngàn câu hỏi và hàng ngàn lời trách móc. Cô cảm thấy như có một sợi dây vô hình đang siết chặt lồng ngực mình. Cô cố gắng nhớ lại từng chi tiết trong bản vẽ, từng con số, từng đường nét, để không lạc lối trong cái nhìn đó. Đột nhiên, anh lên tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng lại lạnh lẽo như băng giá: "Ý tưởng tốt. Nhưng tôi có một câu hỏi." Anh dừng lại. Quay đầu. Đôi mắt đen nhìn thẳng vào cô, không chút cảm xúc. "Thiết kế này, có vẻ quen thuộc. Cô có lấy cảm hứng từ đâu không?" Một câu hỏi tưởng chừng vô hại, nhưng lại là một nhát dao đâm thẳng vào tim cô. Bản thiết kế này, cô đã cùng anh ấp ủ từ năm năm trước, trong một đêm mưa Sài Gòn, dưới ánh đèn mờ của căn hộ thuê.
Tim cô co thắt lại, như có ai đó bóp nát nó. Cổ họng cô nghẹn ứ, không thể thốt nên lời. Cô muốn nói gì đó. Nhưng cổ họng cô— nó khô rang. "Không," cô cuối cùng cũng nói được, giọng cô chỉ là một tiếng thì thầm, "đây là ý tưởng độc đáo của tôi." Một lời nói dối trắng trợn, và cô có thể nếm được vị mặn chát của nó trên đầu lưỡi, như những giọt nước mắt chưa kịp chảy ra. Ánh mắt anh xoáy sâu vào cô, như đang đọc thấu từng suy nghĩ trong tâm trí cô. Một nụ cười thoáng qua trên môi anh, rất nhẹ, chỉ khoảng 1 milimet, nhưng đủ để khiến cô rợn người. Đó không phải là một nụ cười vui vẻ, mà là một nụ cười chế giễu, một nụ cười hiểu rõ tất cả. Cô cảm thấy không khí trong phòng trở nên loãng, cô không thở được. Mùi đàn hương trở nên ngột ngạt. Cô lùi lại một bước nhỏ, vô thức.
Mai Anh, cô bạn thân chí cốt của Như Ý, gửi một tin nhắn gấp gáp: "Trời ơi mày ơi, bà chủ tịch Bách Việt vừa bay về đó, nghe nói bà ấy muốn gặp mặt trực tiếp dự án này. Mày cẩn thận nha." Như Ý đọc tin nhắn, đầu ngón tay run rẩy. Bà chủ tịch, bà nội của Bách Phong, người đã từng coi cô như con gái ruột, người mà năm năm trước đã chứng kiến lời thề nguyền của họ hóa thành tro tàn. Cô liếc nhìn Bách Phong, anh vẫn nhìn cô, đôi mắt không hề rời. Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng cô. Anh Nam đang hăng hái giới thiệu thêm về chi phí và tiến độ. Như Ý cảm thấy như mình đang đứng trên một tảng băng mỏng giữa đại dương lạnh giá. Cô biết, mọi chuyện chưa kết thúc. Nó chỉ mới bắt đầu. Tiếng nhạc jazz du dương ở sảnh khách sạn bỗng như tiếng kèn tang.
Sau cuộc họp, Như Ý tìm một góc khuất trong quán cà phê của khách sạn, cố gắng hít thở. Mùi cà phê sữa đá không làm cô thấy thoải mái nữa, chỉ còn vị đắng ngắt. Mai Anh xuất hiện, nhanh như một cơn gió lốc, với chiếc túi xách to bự trên vai. "Thôi đi bà, tao đã bảo mày đừng nhận dự án này rồi mà. Cái công ty Bách Việt đó, nghe tên thôi tao đã thấy mùi drama rồi." Mai Anh ngồi phịch xuống đối diện Như Ý, giọng điệu xàm xí thường ngày lại khiến Như Ý thấy một chút nhẹ nhõm. "Mày có biết người đàn bà quyền lực nhất Việt Nam sắp về không? Bà nội của hắn đó! Bà ta sẽ xử mày như thế nào đây?" Mai Anh hỏi, đôi mắt tròn xoe lo lắng. "Sẽ không sao đâu. Bà ấy... đã quên rồi," Như Ý nói, nhưng chính cô cũng không tin vào lời mình.
"Quên cái con khỉ khô!" Mai Anh tặc lưỡi. "Mày nghĩ bà ấy là ai? Bà ta có thể quên được cháu dâu tương lai của mình từng phản bội cháu trai mình sao? Mà mày ơi, sao mày có thể bình tĩnh như vậy? Tay mày đang run bần bật kìa." Mai Anh nắm lấy tay Như Ý, ngón tay lạnh ngắt. Như Ý cố gắng giật tay lại, nhưng Mai Anh giữ chặt. "Có những chuyện không thể quên được, Mai Anh," Như Ý thì thầm, giọng cô nghẹn lại. Mùi cà phê sữa đá bỗng trở nên nồng nặc đến khó chịu. "Mày có biết cái nhìn của anh ta không? Giống như anh ta muốn xé toạc tao ra vậy." Như Ý nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh đôi mắt đen như vực thẳm đó. Gió từ cửa sổ quán cà phê mát lạnh, nhưng không thể làm dịu đi ngọn lửa đang cháy trong lòng cô.
Mai Anh nhìn Như Ý, ánh mắt đầy xót xa. "Tao biết mày đau. Năm năm rồi mà. Nhưng mày không thể để hắn ta thao túng mày nữa. Hắn ta chỉ muốn trả thù thôi." Cô vỗ nhẹ vào vai Như Ý, và Như Ý cảm nhận được hơi ấm từ lòng bàn tay bạn mình. "Trả thù cái gì chứ?" Như Ý bật cười chua chát. "Tao có làm gì đâu. Tao chỉ... làm điều tao phải làm." Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, thành phố Sài Gòn vẫn tấp nập, nhưng trong mắt cô, nó như một bức tranh xám xịt. "Mày sẽ làm gì đây? Hắn ta sẽ không để yên đâu." Mai Anh nói, giọng cô đầy lo lắng. "Tao không biết. Tao chỉ biết tao không thể trốn tránh mãi được." Như Ý hít một hơi sâu, mùi mưa trên bê tông nóng từ lúc nãy đã dịu đi, nhường chỗ cho mùi xe cộ và bụi đường.
"Mày có nên nói chuyện với anh ta không? Hay là... đối mặt trực diện?" Mai Anh gợi ý, nhưng Như Ý lắc đầu. "Không. Anh ta không muốn nói chuyện. Anh ta chỉ muốn nhìn tao đau khổ thôi." Cô nắm chặt ly cà phê đã nguội lạnh. "Mày đã thấy ánh mắt của anh ta rồi đấy. Nó không phải là ánh mắt của một người muốn nói chuyện." Cô nhớ lại cái siết tay nhẹ nhàng nhưng đầy ẩn ý của Bách Phong, cái nụ cười mỏng manh kia. Cô biết, Bách Phong của ngày xưa đã chết. Thay vào đó là một người đàn ông lạnh lùng, tàn nhẫn và đầy thù hận. Một người đàn ông mà cô đã từng yêu say đắm, và bây giờ, cô lại phải đối mặt với anh ta trong vai trò của một đối tác kinh doanh, trên tàn tích của một tình yêu đã chết.
Tiếng chuông điện thoại của Như Ý vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của cô. Là số lạ. Cô do dự một chút, rồi nhấc máy. "Alo?" Giọng một người phụ nữ lớn tuổi vang lên, trầm ấm nhưng đầy uy quyền. "Đây là Như Ý phải không? Cô có thể đến gặp tôi một chút được không?" Tim Như Ý lại thắt lại. Bà nội Bách Phong. Cô liếc nhìn Mai Anh, rồi nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh đèn thành phố đã bắt đầu thắp sáng. Một màn kịch mới sắp bắt đầu. Và cô, sẽ là diễn viên chính, dù muốn hay không. Cô hít một hơi
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Tiếp tục quan sát
An toàn
🔥
Hành động ngay
Táo bạo
✨
Tìm cách khác
Bất ngờ
Khói Lửa Tình Yêu
5,599 từ
🔒 Đăng nhập
7
Đối Diện Giữa Biển Người
10,762 từ
🔒 Đăng nhập
8
Ánh Đèn Thành Phố Vô Tình Chiếu Rọi Lời Thề
12,133 từ
🔒 Đăng nhập
9
Tiếng Vọng Lời Thề Giữa Đêm Thành Phố
11,637 từ
🔒 Đăng nhập
10
Đánh Thức Vết Sẹo
10,446 từ
🔒 Đăng nhập
11
Vết Sẹo Trong Ký Ức
7,182 từ
🔒 Đăng nhập
12
Dây Dưa Cũ Mới
12,738 từ
🔒 Đăng nhập
13
Mồi Lửa Cũ
11,422 từ
🔒 Đăng nhập
14
Cạm Bẫy Đèn Chùm
9,588 từ
🔒 Đăng nhập
15
Lời Thề Hoá Tro Tàn
11,658 từ
🔒 Đăng nhập
16
Bức Màn Sói Giả
9,646 từ
🔒 Đăng nhập
17
Màn Đêm Vỡ Vụn
11,743 từ
🔒 Đăng nhập
18
Ván Cờ Sinh Tử
13,545 từ
🔒 Đăng nhập
19
Lưỡi Dao Định Mệnh
11,249 từ
🔒 Đăng nhập
20
Lời Thề Này, Anh Giữ
12,385 từ
🔒 Đăng nhập
Tình yêu sâu đậm nhưng đầy đau khổ, câu hỏi muôn thuở: mãi mãi thực sự là bao xa?