Trong một thế giới hậu tận thế đầy rẫy zombie và dị năng giả, một y tá xuyên không mang theo dị năng đặc biệt: trồng cây thuốc. Giữa hoang tàn đổ nát, nàng xây dựng một khu vườn bí mật, dùng thảo dược chữa bệnh và cứu người. Nhưng khả năng của nàng nhanh chóng thu hút sự chú ý của những kẻ quyền lực và nguy hiểm. Liệu khu vườn nhỏ bé có thể trở thành pháo đài cuối cùng của hy vọng?
⭐ 0.0👁 0 lượt đọc📖 20 chương✍️ Admin TruyệnAI
📖 Chương 1 — Khu Vườn Bí Mật Nở Hoa — Đọc thử miễn phí
Mùi máu tanh nồng đến mức lợm giọng vẫn không thể át đi hương đất ẩm và nhựa cây nồng đậm vừa bung nở trong lòng bàn tay Thanh Trúc, vương vấn trong không khí đặc quánh mùi tử khí. Nàng thu tay về, miết nhẹ lớp bùn đất còn vương trên kẽ ngón, cảm nhận sự nhói buốt lạnh lẽo từ vết xước sâu trên mu bàn tay phải. Một dị năng cấp F – trồng cây. Trong cái thế giới đổ nát đầy rẫy dị năng giả hệ Hỏa, Băng, Lôi, Kim, Thổ với sức công phá kinh thiên động địa, khả năng biến đất cằn thành vườn thuốc của nàng chỉ như một trò đùa, một lời nguyền nghiệt ngã. Nhưng chính trò đùa đó, hết lần này đến lần khác, đã cứu rỗi mạng sống của nàng giữa ranh giới sống chết.
"Sống sót, Thanh Trúc. Bằng mọi giá." Giọng nói của cô bạn thân An Nhiên vang vọng trong đầu nàng, như một lời nhắc nhở từ kiếp trước, kiếp mà nàng đã chết vì một nhát cắn chí mạng của zombie, kiếp mà An Nhiên đã dùng thân mình che chắn cho nàng đến hơi thở cuối cùng. Nàng cắn chặt môi, cảm giác mặn chát của máu ứa ra từ vết thương trong khoang miệng. Cơn đau thể xác chẳng là gì so với nỗi ám ảnh của ký ức, của sự bất lực. Kiếp này, nàng đã xuyên không. Xuyên vào một thế giới hậu tận thế khác, khắc nghiệt hơn, nơi mà những kẻ sống sót còn đáng sợ hơn cả zombie.
Thanh Trúc nhẹ nhàng phủi đất trên chiếc quần kaki đã sờn rách, đôi mắt lướt qua những xác zombie vẫn còn vương vãi trên nền xi măng vỡ vụn. Chúng là "thành quả" của chuyến săn lùng vật tư sáng nay. Với một con dao găm cùn và dị năng yếu ớt, nàng chỉ có thể săn những con zombie cấp thấp, di chuyển chậm chạp, hoặc may mắn lắm thì là một con "ếch" – thứ biến dị ghê tởm với da xanh xám, nhảy nhót như điên dại. Sáng nay, nàng gặp phải cả một đàn ếch con. May mà có bụi Độc Sa vừa kịp mọc lên, tạo thành một hàng rào gai góc tẩm độc, giữ chân chúng đủ lâu để nàng chạy thoát. Giờ thì, chúng nằm la liệt, thứ dịch xanh nhầy nhụa chảy ra từ vết thương do gai độc tạo thành, bốc lên mùi hôi thối như thịt phân hủy trộn lẫn với thuốc trừ sâu.
*Mẹ kiếp, toàn F-class phế vật. Đến bao giờ mới đủ điểm kinh nghiệm để nâng cấp dị năng đây? Chẳng lẽ phải đi tìm mấy con A-class, B-class để làm nhiệm vụ khó à?* Nội tâm Thanh Trúc than vãn, nhưng đôi tay vẫn thoăn thoắt kiểm tra túi đồ trên người zombie. Một sợi dây chuyền vàng ố, một chiếc đồng hồ đã ngừng chạy, vài đồng xu rỉ sét. Vô dụng. Nàng lắc đầu, thở dài. Cuộc sống của một "dị năng giả xanh" đúng là cực hình. Người ta có thể dùng dị năng để công phá, để phòng thủ, để di chuyển. Nàng thì... trồng cây. Đôi khi, nàng tự hỏi, có khi nào mình bị xuyên không nhầm kịch bản không? Chứ cái thể loại "nông dân giữa tận thế" này ai mà chịu nổi!
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
Nàng cẩn thận bước qua vũng dịch zombie, hướng về phía một tòa nhà đổ nát cao tầng, thân hình mảnh mai ẩn mình giữa những bụi cây dại mọc lởm chởm. Dù là ban ngày, thành phố hoang tàn này vẫn ẩn chứa vô vàn nguy hiểm. Những kẻ săn trộm, những nhóm dị năng giả cướp bóc, hay đơn giản chỉ là những người sống sót đói khát đến cùng cực, sẵn sàng giết người để giành giật một gói mì tôm. Thanh Trúc đã học được cách sống như một con thú hoang – cảnh giác từng tiếng động, phân tích từng mùi hương, luôn giữ khoảng cách với mọi sinh vật sống, kể cả con người.
Càng đến gần tòa nhà, mùi ẩm mốc và bụi bặm càng rõ rệt, quyện với mùi kim loại rỉ sét và gỗ mục. Nàng dùng một thanh sắt cong vênh gạt những tấm rèm cửa rách nát, xuyên qua một lỗ hổng trên bức tường đã đổ sập. Bên trong, không khí lập tức dịu đi đôi chút. Ánh sáng yếu ớt từ một khe nứt trên trần nhà rọi xuống, tạo thành một vệt sáng lung linh trên sàn. Đây là "pháo đài" của nàng, một góc khuất ít ai chú ý trong một căn chung cư bỏ hoang.
Vừa đặt chân vào, một mùi hương dịu mát lập tức xộc vào khứu giác, xua tan đi sự ghê tởm của thế giới bên ngoài. Đó là mùi của đất tươi, của rau diếp cá, húng quế, bạc hà và cả những bông hoa oải hương màu tím nhạt đang rung rinh khe khẽ trong làn gió lùa qua kẽ tường. Nàng đã dành gần một năm ròng rã để xây dựng khu vườn này. Từng viên gạch vỡ được xếp lại thành luống, từng mảnh tôn cũ được dùng làm mái che, từng giọt nước mưa được hứng trong những thùng nhựa thủng vá. Dị năng "trồng cây" của nàng không phải là biến ra cây thần tốc như trong phim, mà là khả năng làm cho đất đai màu mỡ trở lại, tăng tốc độ sinh trưởng của cây, và quan trọng nhất – biến những hạt giống bình thường thành cây thuốc hiệu nghiệm.
"Chào buổi sáng, các bé cưng." Thanh Trúc khẽ thì thầm, nụ cười hiếm hoi nở trên gương mặt khắc khổ. Nàng quỳ xuống bên một luống rau xanh mướt, những ngón tay thon dài lướt nhẹ trên từng chiếc lá non. Chúng mềm mại và mát lạnh dưới đầu ngón tay nàng. Tiếng nước nhỏ giọt đều đều từ chiếc bình tự chế đặt trên cao, tưới ẩm cho từng gốc cây. Ở đây, giữa đống đổ nát, nàng tìm thấy một chút bình yên, một chút hy vọng mong manh. Đó là thứ mà cái thế giới tàn khốc ngoài kia đã cố gắng tước đi của tất cả mọi người.
Nàng lấy ra từ chiếc ba lô cũ một gói hạt giống đã cất kỹ. Là hạt cải. Giữa tận thế, rau xanh quý hơn vàng. Nàng cẩn thận gieo từng hạt, dùng dị năng của mình truyền năng lượng vào đất. Một cảm giác ấm áp, quen thuộc lan tỏa từ lòng bàn tay nàng, đi qua từng ngón tay, ngấm sâu vào lớp đất. Từng hạt đất như reo vui, hút lấy năng lượng đó, và chỉ sau vài phút, những mầm xanh li ti đã bắt đầu nhú lên, yếu ớt nhưng tràn đầy sức sống.
*Chỉ cần có nước và đất, mình có thể tạo ra sự sống. Đây chính là con đường sống của mình.* Thanh Trúc nghĩ. *Nhưng mà, để nâng cấp dị năng, mình cần phải "thực hành" nhiều hơn. Và cái giá để đổi lấy nguồn nước, phân bón, hay thậm chí là một mảnh đất rộng hơn, không hề nhỏ.*
Bỗng, một tiếng động lạ từ phía hành lang. Tiếng bước chân. Không phải tiếng lê lết của zombie. Là tiếng giày quân dụng dẫm trên mảnh kính vỡ, gọn gàng và dứt khoát. Thanh Trúc lập tức đứng thẳng dậy, đôi mắt sắc như dao găm, toàn thân căng cứng. Nàng nhanh chóng giấu gói hạt giống vào túi áo, tay nắm chặt con dao găm đặt sẵn bên hông. Khu vườn này là sinh mệnh của nàng. Bất cứ kẻ nào dám xâm phạm, nàng sẽ không khoan nhượng.
Không có tiếng trả lời. Chỉ có tiếng bước chân càng lúc càng gần, rồi dừng lại ngay bên ngoài bức tường đổ. Một bóng người cao lớn đổ dài trên nền đất. Tim Thanh Trúc đập thình thịch trong lồng ngực. Nàng nín thở, lắng nghe. Một mùi hương thoang thoảng của khói thuốc lá và thuốc súng, cùng với mùi mồ hôi đặc trưng của đàn ông đã chiến đấu nhiều ngày. Đây không phải là một kẻ lang thang đói khát. Đây là một dị năng giả, và chắc chắn không phải loại F-class.
"Ngươi đang trốn ở đây sao?" Một giọng nói trầm thấp vang lên, âm vang như tiếng chuông đồng cũ, mang theo một sự lãnh đạm đến đáng sợ. "Mùi cây cỏ của ngươi không thể che giấu được mùi thuốc súng trên người ngươi đâu, tiểu cô nương."
Thanh Trúc sững sờ. Mùi thuốc súng? Nàng nhớ lại chuyến đi săn zombie sáng nay. Đúng, nàng có bắn vài phát đạn từ khẩu súng lục cũ để dụ đám ếch. Nhưng làm sao hắn có thể ngửi thấy? Hắn là dị năng giả hệ cảm ứng? Hay khứu giác của hắn bén nhạy hơn cả chó săn?
"Ta chỉ là một người qua đường." Thanh Trúc cố gắng giữ bình tĩnh, giọng nàng không hề run rẩy. "Không có gì ở đây cho ngươi cả."
Bóng người bên ngoài khẽ động. Nàng nghe thấy tiếng kim loại va vào nhau. Rồi một bàn tay to lớn, chai sạn vươn qua khe hở trên bức tường. Bàn tay đó cầm một cây súng trường tấn công. Nòng súng đen ngòm lạnh lẽo chĩa thẳng vào nàng.
"Thật sao?" Giọng nói kia có vẻ thích thú, mang theo ý cười lạnh. "Ta lại ngửi thấy mùi của hy vọng. Mùi của rau xanh, của sự sống. Giữa cái thành phố chết này, ta chưa từng thấy một nơi nào xanh tươi đến vậy."
Thanh Trúc nhìn thẳng vào nòng súng, ánh mắt không hề nao núng. Nàng lùi lại một bước, tay vẫn nắm chặt con dao găm. Cái chết đã quá quen thuộc với nàng. Nhưng khu vườn này... khu vườn này là tất cả những gì nàng có.
"Ngươi muốn gì?" Nàng hỏi, giọng vẫn kiên định.
Bàn tay kia chậm rãi hạ súng xuống, rồi một bóng dáng cao lớn, vạm vỡ bước hẳn vào trong. Ánh sáng yếu ớt từ khe trần rọi vào, phác họa rõ nét khuôn mặt của kẻ vừa xuất hiện. Hắn có mái tóc đen rủ xuống vầng trán rộng, đôi mắt sâu thẳm sắc lạnh như chim ưng, và một vết sẹo dài chạy ngang qua gò má. Hắn mặc một bộ quân phục dã chiến đã bạc màu, trên vai đeo phù hiệu của một căn cứ lớn mà Thanh Trúc đã từng nghe danh – Căn cứ An Toàn Thiên Lang, nơi tập trung những dị năng giả mạnh nhất.
"Ta là Lãnh Phong." Hắn nói, ánh mắt lướt qua khu vườn xanh mướt, dừng lại ở những mầm cải mới nhú. "Đội trưởng đội Thợ Săn Số Một của Thiên Lang."
Thanh Trúc cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Lãnh Phong. Cái tên đó là nỗi ám ảnh của nhiều kẻ sống sót. Hắn là một dị năng giả hệ Hỏa cấp A, nổi tiếng với sự lạnh lùng tàn nhẫn và hiệu quả đáng sợ trong chiến đấu. Hắn cũng là kẻ khét tiếng trong việc "thu phục" những dị năng giả yếu hơn để phục vụ cho căn cứ của mình.
"Và ngươi," Lãnh Phong tiếp tục, giọng hắn mang một sự uy hiếp không thể nghi ngờ, "là dị năng giả hệ Thực Vật mà chúng ta đã tìm kiếm bấy lâu nay."
Hắn bước thêm một bước, mũi giày quân dụng dẫm nhẹ lên một viên gạch vỡ. Thanh Trúc cảm thấy một luồng năng lượng nóng bỏng tỏa ra từ người hắn, khiến không khí xung quanh như đặc quánh lại. Hắn không hề che giấu sự mạnh mẽ của mình.
"Ngươi không thể giấu được dị năng của mình trong cái xó này mãi đâu, tiểu cô nương." Lãnh Phong nở một nụ cười nhạt, nhưng không hề có chút ấm áp nào. "Dị năng của ngươi... quá đặc biệt. Đặc biệt đến mức, Căn cứ Thiên Lang sẽ không thể bỏ qua."
Hắn đưa tay về phía một cây bạc hà xanh mướt, ngón tay thô ráp chạm nhẹ vào chiếc lá. Thanh Trúc cảm thấy như có một bàn tay vô hình siết chặt lồng ngực nàng. Cây bạc hà là một trong những loại cây đầu tiên nàng trồng được. Nó là biểu tượng cho sự kiên cường của nàng.
"Vậy thì, ngươi sẽ đi với ta." Lãnh Phong rút tay về, ánh mắt khóa chặt lấy Thanh Trúc, như một con đại bàng đã tìm thấy con mồi. "Hay là để ta tự mình 'mời' ngươi đi?"
Thanh Trúc nhìn vào đôi mắt đen sâu thẳm của hắn. Nàng biết, nếu nàng từ chối, hắn sẽ không ngần ngại dùng vũ lực. Hoặc tệ hơn, hắn sẽ phá hủy khu vườn này. Khu vườn là tất cả.
*Mẹ kiếp, thế giới này đúng là khó nhằn. Vừa thoát được zombie thì gặp ngay boss khủng. Đây là level mấy rồi?* Thanh Trúc thầm rủa trong lòng, cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh. Nàng nhìn khu vườn nhỏ bé của mình, rồi lại nhìn Lãnh Phong. Hắn không hề vội vã, như thể đã nắm chắc phần thắng.
Mùi đất tươi và nhựa cây hòa quyện với mùi thuốc súng và khói thuốc lá, tạo thành một hỗn hợp kỳ lạ, giữa sự sống và cái chết, giữa hy vọng và tuyệt vọng. Thanh Trúc siết chặt con dao găm trong tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại. Khu vườn là sinh mệnh của nàng, nhưng nàng cũng là người sống sót. Liệu nàng có thể bảo vệ được nó, hay phải từ bỏ tất cả để đối mặt với một tương lai mù mịt hơn dưới trướng kẻ quyền lực này?
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
**Thuận theo, tạm thời gia nhập Căn cứ Thiên Lang, cố gắng che giấu dị năng và tìm cơ hội khác. 🛡️** (An toàn hơn, giữ khu vườn dưới sự kiểm soát của căn cứ, nhưng mất tự do và có thể bị lợi dụng.)
An toàn
🔥
**Chống trả quyết liệt, dùng dị năng thực vật để tạo ra một hàng rào phòng thủ, cố gắng thoát thân. 🔥** (Mạo hiểm cực độ, có thể chết hoặc khu vườn bị phá hủy, nhưng giữ được tự do.)
Táo bạo
✨
**Thương lượng với
Bất ngờ
6
Mắt Xích Định Mệnh
11,082 từ
🔒 Đăng nhập
7
Lời Mời Đầy Rẫy Gai Hoa
11,222 từ
🔒 Đăng nhập
8
Lời Kêu Gọi Từ Huyết Ưng
11,959 từ
🔒 Đăng nhập
9
Huyết Ưng: Lời Mời Triệu Hồi
12,039 từ
🔒 Đăng nhập
10
Huyết Ưng Thức Giấc
11,739 từ
🔒 Đăng nhập
11
Giao Kèo Với Quỷ
11,119 từ
🔒 Đăng nhập
12
Hương Độc Giữa Đời
8,653 từ
🔒 Đăng nhập
13
Đường Kiếm Cỏ Dại
13,509 từ
🔒 Đăng nhập
14
Hạt Giống Của Mưu Đồ
11,363 từ
🔒 Đăng nhập
15
Khu Vườn Và Lưỡi Dao
10,489 từ
🔒 Đăng nhập
16
Mật Ngọt Chết Người
13,052 từ
🔒 Đăng nhập
17
Nụ Cười Sát Cơ
11,069 từ
🔒 Đăng nhập
18
Hồi Kết Của Đóa Hoa
9,027 từ
🔒 Đăng nhập
19
Mầm Sống Trổ Dao
8,374 từ
🔒 Đăng nhập
20
Bình Minh Sau Hủy Diệt
7,491 từ
🔒 Đăng nhập
⚔️
Cuộc Sống Điền Văn Của Tình Nhi
** Một cô gái hiện đại bất ngờ xuyên không về cổ đại và trở thành Tình Nhi, một tiểu thư sống trong một gia đình điền viên. Với tính cách hài hước và những suy nghĩ "điên rồ", cô phải đối mặt với những tình huống dở khóc dở cười để tồn tại trong thế giới xa lạ này, nhưng sự bình yên lại không dễ dàn