Nắng mai chiếu rọi những tia sáng vàng óng lên những cánh hoa rực rỡ trong khu vườn huyền ảo, nơi đây, hương thơm của hoa cỏ hòa quyện với tiếng chim hót líu lo tạo nên một bản giao hưởng thanh bình, nhẹ nhàng. Nhưng giữa khung cảnh thanh tao ấy, trong lòng An Nhiên lại dậy sóng những câu hỏi bất an.
Là một sinh viên đại học bình thường, An Nhiên chưa bao giờ nghĩ rằng mình có thể xuyên không vào một thế giới thần thoại. Mới sáng hôm qua, cô còn vội vã đến lớp, chần chừ trước bài kiểm tra cuối kỳ. Vậy mà giờ đây, cô lại tỉnh dậy trong hình hài một tiên nữ xinh đẹp với làn da trắng như bông tuyết, tóc dài như suối, đôi cánh mảnh mai lấp lánh như ánh trăng. Không thể tin nổi, cô đứng trước gương, lẩm bẩm: “Không lẽ mình đang mơ?”
Cảm giác lạnh lẽo từ cánh cửa gỗ cổ kính phía trước kéo cô trở về thực tại. An Nhiên nuốt nước bọt, chầm chậm bước ra ngoài. Mọi thứ xung quanh đều mới mẻ, nhưng lại thấm đẫm một mùi vị kỳ lạ, như thể mỗi viên đá, mỗi cọng cỏ trong khu vườn đều mang một câu chuyện của riêng mình. Cô thấy tiếng lá xào xạc dưới chân, như những người bạn cũ đang chào đón cô trở về.
Và rồi, trước mặt cô xuất hiện một cảnh tượng tuyệt đẹp: những tiên nữ khác đang vui vẻ nhảy múa, tiếng cười rộn rã vang lên như nhạc khúc, hòa cùng tiếng nước chảy róc rách từ suối nhỏ gần đó. An Nhiên khẽ mỉm cười, dù trong lòng vẫn nặng trĩu những lo âu. Cô không biết mình đang ở đâu, cũng như không biết số phận mình sẽ ra sao trong thế giới này.
“Ngươi đã tỉnh lại!” Một giọng nói trong trẻo vang lên. An Nhiên giật mình quay lại và trông thấy một tiên nữ có đôi cánh rộng lớn, mái tóc đen nhánh như mây bồng, đang bước tới gần. “Bổn tiên là Linh Chi, phụ trách dẫn dắt ngươi vào cuộc sống mới này. Ngươi đã được chọn lựa để trở thành một phần của chúng ta.”
“Tôi… tôi đã được chọn lựa? Nhưng tại sao? Tôi không hiểu!” An Nhiên lắp bắp, cảm giác như mình đang bị cuốn vào một trò chơi mà không biết luật lệ.
“Đây là số phận của ngươi. Một cuộc chiến đang diễn ra giữa các thế lực đen tối và ánh sáng. Ngươi là tiên nữ, mang sức mạnh của ngàn hoa, và nhiệm vụ của ngươi là bảo vệ quê hương này,” Linh Chi nhấn mạnh từng từ, đôi mắt ngời lên sự kiên định.
Nhưng mà, trong lòng An Nhiên lại chất chứa một mớ bòng bong. Cô không muốn trở thành một nữ chiến binh, không muốn gánh vác trách nhiệm lớn lao. Thế giới của cô là những buổi tiệc tùng, những buổi học bận rộn, không phải là những cuộc chiến giữa sự thiện và ác. “Tôi… tôi có thể từ chối không?” Câu hỏi bật ra khỏi miệng, dù cô biết rõ câu trả lời.
