Anh là thiếu gia độc nhất của một gia tộc cổ xưa, mang trong mình một lời nguyền huyết thống bí ẩn, khiến anh không thể yêu ai. Cô là một cô gái mồ côi, bị số phận đưa đẩy trở thành người hầu của anh. Cô không tin vào lời nguyền, và bằng sự ấm áp, lương thiện của mình, cô dần phá vỡ bức tường băng giá trong trái tim anh. Liệu lời nguyền có thể bị hóa giải bởi tình yêu chân thành, hay nó sẽ mãi là rào cản giữa họ?
Cánh cửa gỗ lim chạm trổ rồng phượng nặng nề khẽ đóng sầm, cuốn theo Như Ý vào một thế giới mà cô chỉ thấy trong những cuốn tiểu thuyết cổ, nhưng mùi hương đàn hương ngai ngái xen lẫn hương trầm cổ xưa xộc thẳng vào cánh mũi, nhắc nhở cô đây là thực tại – một thực tại xa hoa đến mức ngột ngạt. Bàn tay cô, lạnh toát mồ hôi, nắm chặt vạt áo cũ kỹ, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô ngẩng đầu, ánh mắt hoảng loạn lướt qua những bức tranh sơn dầu tối màu và những bình gốm sứ đời Minh, rồi dừng lại ở dáng người đang đứng quay lưng về phía cô, cạnh cửa sổ vòm cao vút. Ánh trăng rọi qua ô kính, đổ một vệt sáng bạc lên bờ vai rộng, tạo thành một chiếc bóng dài, cô độc trên nền đá hoa cương lạnh lẽo. Anh ta, Thiếu gia Thiên Long, là lý do cô có mặt ở đây, và cũng là lý do cho nỗi sợ hãi đang bóp nghẹt lấy cô.
“Cô là… người mới?” Giọng nói trầm thấp vang lên, cắt đứt dòng suy nghĩ của Như Ý, mang theo một chút lạnh lùng khiến lồng ngực cô như bị ai đó siết chặt. Anh không quay đầu lại, chỉ nghiêng nhẹ thân mình, và ánh mắt như hai mảnh băng đen láy lướt qua cô, dừng lại ở chiếc va li hành lý duy nhất của cô dưới chân. Như Ý nuốt khan, cổ họng khô rát, cố gắng nặn ra tiếng. “Dạ… dạ vâng. Tôi là Như Ý. Người quản gia Trần đã đưa tôi đến đây ạ.” Cô nói, rồi ngay lập tức hối hận vì giọng mình sao mà run rẩy đến thế. Cả căn phòng như chìm vào im lặng, chỉ còn tiếng gió lùa qua khe cửa sổ rít lên khe khẽ, và tiếng kim đồng hồ quả lắc tích tắc đều đặn, mỗi tiếng như một nhát búa gõ vào thần kinh cô. Như Ý cảm thấy ánh nhìn của anh như xuyên thấu qua mọi lớp phòng vệ, bóc trần sự yếu đuối bên trong cô, khiến đầu ngón tay cô run nhẹ, và cô phải giấu vội chúng sau lưng.
Thiên Long vẫn giữ nguyên tư thế, ánh mắt lạnh lẽo không một gợn sóng dõi ra ngoài màn đêm Sài Gòn lấp lánh ánh đèn, nhưng Như Ý có thể cảm nhận được sự hiện diện áp đảo của anh. Mùi nước hoa nam tính phảng phất, pha lẫn chút mùi giấy cũ và mực tàu, quẩn quanh trong không khí, tạo nên một thứ hương thơm vừa quý tộc vừa u buồn. “Quản gia Trần nói cô không có nơi nào để đi. Mồ côi, không người thân thích.” Giọng anh vang lên, mỗi từ như một tảng băng nhỏ rơi xuống, không một chút biểu cảm. Như Ý cảm thấy như một con số, một gạch đầu dòng trong bản lý lịch buồn tẻ được anh đọc lại. Trái tim cô nhói lên một cái, không phải vì tủi thân, mà vì sự trần trụi của sự thật. Cô muốn phản bác, muốn nói rằng cô có giá trị hơn thế, nhưng cổ họng cô như bị chặn lại bởi một khối u vô hình.
“Vâng. Tôi… tôi sẽ cố gắng làm việc thật tốt, thiếu gia.” Như Ý cúi đầu, mái tóc đen dài rũ xuống che đi một phần khuôn mặt đang ửng đỏ vì ngượng. Cô thề, nếu có thể, cô sẽ tan biến vào không khí ngay lúc này. Cảm giác như đang đứng trước một bức tường băng khổng lồ, mà mỗi hơi thở của cô chỉ làm nó thêm dày đặc. Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng vọng lại từ phía nào đó trong dinh thự, một bản blues buồn thảm, khiến không gian vốn đã tĩnh mịch lại càng thêm phần u ám. Cô nhấp nhổm, muốn hỏi mình nên bắt đầu công việc từ đâu, nhưng lại sợ phá vỡ sự im lặng ngột ngạt này. Cô nghe thấy tiếng bước chân rất khẽ của anh, như một bóng ma đang di chuyển trong đêm, và rồi một giọng nói khác vang lên, gần hơn, trầm hơn.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
“Cô có tin vào lời nguyền không?” Thiên Long quay hẳn người lại, và ánh mắt anh, trong ánh đèn vàng hắt bóng từ chiếc đèn chùm pha lê, dường như tối hơn, sâu thẳm hơn. Giọng anh không còn lạnh lùng vô cảm, mà mang một chút gì đó… tò mò, xen lẫn một sự chua chát ẩn sâu. Như Ý giật mình, ngẩng phắt dậy, đôi mắt mở to. Câu hỏi này không giống bất kỳ điều gì cô mong đợi. Lời nguyền? Cô đã nghe loáng thoáng về những câu chuyện kỳ lạ về gia tộc họ Nguyễn, nhưng chưa bao giờ tin. “Lời nguyền… thưa thiếu gia?” Cô lắp bắp, cảm giác như một sợi dây vô hình đang siết chặt lấy cổ họng. Vị đắng của một nỗi sợ hãi không tên bỗng trào lên đầu lưỡi, như thể cô vừa nuốt phải một viên thuốc độc.
Anh không trả lời ngay, chỉ nhìn thẳng vào mắt cô, một ánh nhìn thăm dò, như thể đang tìm kiếm một thứ gì đó trong tâm hồn cô. Nụ cười trên môi cô đông cứng lại, không phải vì cô muốn cười, mà vì cô không biết phải phản ứng thế nào. Cô cảm thấy một làn gió lạnh bất chợt lùa qua, khiến sống lưng cô rợn lên. "Họ nói rằng, những người trong gia tộc này, không ai có thể yêu." Thiên Long nói, giọng anh trầm hẳn xuống, như thể đang kể về một câu chuyện cổ tích buồn. Anh lùi một bước, rồi lại tiến lên một bước, mỗi cử động đều chậm rãi, có chủ ý, khiến Như Ý cảm thấy như đang xem một vở kịch câm đầy ám ảnh.
“Không thể yêu?” Như Ý lặp lại, như thể không tin vào tai mình. Cô đã nghe nhiều về lời nguyền, nhưng chưa bao giờ tưởng tượng nó lại liên quan đến cảm xúc con người. Điều đó quá vô lý! Cô từng mơ về một tình yêu ấm áp, về một gia đình nhỏ, nhưng những lời anh nói như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào những mộng tưởng ấy. “Sao có thể như vậy được, thưa thiếu gia? Tình yêu là thứ tự nhiên nhất mà con người có…” Cô ngừng lại, nhận ra mình đã quá bộc bạch. Khuôn mặt cô nóng bừng lên, cô vội cúi đầu, giấu đi ánh mắt bối rối. Cô nghe thấy tiếng anh thở dài rất khẽ, như một sợi khói mỏng manh vừa tan vào không khí, và mùi đàn hương dường như trở nên nặng nề hơn.
“Đừng gọi tôi là thiếu gia.” Thiên Long bước đến gần hơn, khoảng cách giữa họ thu hẹp lại, và hơi thở của anh phả vào tóc cô, mang theo mùi bạc hà thoang thoảng. “Cứ gọi tôi là Thiên Long.” Anh nói, và lần đầu tiên, Như Ý thấy khóe môi anh khẽ cong lên hai milimet, một nụ cười nhạt nhòa, nhưng đủ để khiến trái tim cô hẫng đi một nhịp. Đó không phải là một nụ cười ấm áp, mà là một nụ cười đầy ẩn ý, như thể anh đang thách thức cô. Cô ngước mắt lên, và đôi mắt đen của anh, dưới ánh đèn mờ ảo, dường như lấp lánh một tia sáng khó hiểu. Cô muốn nói gì đó, muốn hỏi tại sao, nhưng cổ họng cô khô khốc, không tài nào thốt nên lời.
“Vâng… Thiên Long.” Cô nói khẽ, cảm thấy cái tên anh như tan chảy trên đầu lưỡi, mang theo một vị lạ lùng, vừa xa lạ vừa thân quen. Cô chưa bao giờ gọi tên một người đàn ông nào một cách thân mật như vậy. Cả cơ thể cô căng thẳng, như một sợi dây đàn bị kéo căng đến cực hạn. Anh đưa tay lên, và Như Ý theo phản xạ lùi lại một bước, trái tim đập thình thịch. Ngón tay anh khẽ chạm vào một sợi tóc mái vương trên khóe môi cô, rồi rụt lại nhanh như chớp. Xúc giác đó, dù chỉ thoáng qua, nhưng lại in hằn sâu trong tâm trí cô, như một dấu ấn không thể xóa nhòa. Một cảm giác tê dại lan tỏa từ môi đến tận tim, khiến cô cảm thấy khó thở.
“Tình yêu là thứ tự nhiên nhất à?” Thiên Long lại nhếch môi, nụ cười lần này mang chút mỉa mai, và ánh mắt anh lướt qua cô nhanh như chớp, rồi nhìn xuống đôi giày da đen bóng của mình, giả vờ có gì đó thú vị dưới đế. “Cô sẽ sớm thấy thôi, có những thứ không tuân theo quy luật tự nhiên.” Anh nói, rồi quay lưng bước về phía bàn làm việc bằng gỗ gụ cổ thụ, nơi một chồng hồ sơ dày cộp đang chờ đợi. Tiếng bút ký sột soạt vang lên ngay sau đó, như thể anh đã quên mất sự hiện diện của cô. Như Ý đứng đó, bối rối và đầy hoang mang. Câu nói của anh, cũng như hành động bất chợt chạm vào tóc cô, đều khiến cô cảm thấy như bị ném vào một mê cung cảm xúc. Mùi cà phê đắng phảng phất từ ly đã cạn trên bàn, hòa lẫn với mùi giấy cũ, tạo nên một không gian làm việc khô khan và lạnh lẽo.
“Vậy… tôi có thể bắt đầu công việc từ đâu ạ?” Như Ý hỏi, cố gắng lấy lại sự bình tĩnh. Cô phải gạt bỏ những cảm xúc kỳ lạ này sang một bên. Cô đến đây để làm việc, để sinh tồn, chứ không phải để giải mã những bí ẩn của một thiếu gia xa lạ. Cả căn phòng như chìm vào im lặng, chỉ còn tiếng bút máy Thiên Long đang lướt trên giấy và tiếng gió bên ngoài cửa sổ vỗ vào tấm kính. Cô cảm thấy mình như một kẻ xâm nhập, phá vỡ sự tĩnh mịch của thế giới riêng tư của anh. Cô chợt nhớ lại lời dặn của người quản gia già Trần: “Thiếu gia là người ít nói, cô đừng làm phiền ngài ấy quá nhiều. Cứ làm việc của mình thôi.”
Thiên Long không ngẩng đầu lên, vẫn tập trung vào đống giấy tờ. “Quản gia Trần sẽ chỉ dẫn cho cô. Dọn dẹp phòng tôi trước.” Giọng anh vẫn đều đều, không chút thay đổi, nhưng Như Ý cảm thấy một sự lạnh lẽo khó tả từ câu nói đó. Dọn dẹp phòng anh? Cô chưa bao giờ nghĩ mình sẽ được giao nhiệm vụ riêng tư như vậy. Như Ý gật đầu, dù biết anh không nhìn thấy. Cô cảm nhận được sự im lặng dày đặc đang nuốt chửng cô, một sự im lặng không phải là yên bình, mà là sự vắng lặng của cảm xúc. Cô muốn hỏi thêm vài điều, nhưng một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng, bảo cô nên im lặng.
“Tôi xin phép.” Như Ý nói khẽ, rồi quay người bước ra khỏi phòng, từng bước chân nhẹ nhàng như sợ làm vỡ tan không khí. Cánh cửa gỗ lim lại khép lại sau lưng cô, tách cô khỏi thế giới bí ẩn của Thiên Long. Cô thở phào một hơi dài, cảm giác như vừa trốn thoát khỏi một con thú dữ vô hình. Bên ngoài hành lang, ánh đèn vàng dịu hơn, nhưng không gian vẫn tĩnh lặng một cách đáng sợ. Mùi sáp đánh bóng sàn gỗ mới phảng phất, xen lẫn mùi hương hoa lài từ vườn đêm, nhưng cô không cảm thấy dễ chịu chút nào. Đầu óc cô vẫn quay cuồng với câu nói của Thiên Long: “Có những thứ không tuân theo quy luật tự nhiên.” Lời nguyền không thể yêu. Điều đó có thật không? Hay chỉ là một trò đùa tàn nhẫn của số phận?
Bước xuống cầu thang xoắn ốc bằng đá cẩm thạch, Như Ý cảm thấy như đi vào một thế giới khác. Tầng dưới có vẻ ấm áp hơn một chút, với ánh đèn sáng hơn và mùi đồ ăn thoang thoảng từ bếp. Cô tìm thấy Quản gia Trần đang ngồi trong một căn phòng nhỏ, đọc báo dưới ánh đèn bàn. “Cô Như Ý, xong rồi sao? Thiếu gia có nói gì không?” Ông Trần ngẩng đầu lên, đẩy gọng kính lão xuống sống mũi, nhìn cô với vẻ lo lắng. Ánh mắt ông hiền từ, nhưng vẫn ẩn chứa một sự thận trọng đặc trưng của những người đã sống lâu trong dinh thự này. Như Ý cảm thấy một chút nhẹ nhõm khi có người nói chuyện với mình.
“Thiếu gia… chỉ hỏi tôi có tin vào lời nguyền không, và bảo tôi gọi anh ấy là Thiên Long.” Như Ý kể, cố gắng giữ giọng bình tĩnh. Nghe chính mình kể lại, cô vẫn thấy khó tin. Quản gia Trần nghe xong, bàn tay ông đang cầm tờ báo khẽ run lên, và ánh mắt ông trở nên tối sầm lại. Vị đắng của cà phê sữa đá mà ông đang uống bỗng trở nên nồng hơn trong không khí. “Gọi là Thiên Long ư?” Ông lẩm bẩm, như thể đang tự hỏi bản thân. “Đã bao năm rồi, không ai được phép gọi thẳng tên thiếu gia.” Ông Trần thở dài, đặt tờ báo xuống, và tiếng giấy sột soạt khô khan vang lên.
“Chuyện gì vậy ạ, bác Trần?” Như Ý hỏi, cảm nhận được sự căng thẳng đang bao trùm lấy không gian. Cô tiến lại gần hơn, ngồi xuống chiếc ghế đối diện. Sợi tóc vương trên trán cô khẽ lướt qua má, mang theo chút hơi lạnh. “Lời nguyền… có thật không ạ? Thiếu gia nói người trong gia tộc này không thể yêu.” Cô hỏi, giọng nói đầy sự tò mò pha lẫn chút sợ hãi. Cô thấy vai ông Trần run lên nhè nhẹ, và ông nhìn cô bằng ánh mắt đầy phức tạp, như thể đang cân nhắc điều gì đó quan trọng.
Quản gia Trần đưa tay xoa xoa thái dương, ánh mắt mệt mỏi. “Cô Như Ý, lời nguyền đó… là thật. Nó đã đeo bám gia tộc họ Nguyễn qua nhiều thế hệ. Mỗi người con trai trưởng, khi đến tuổi trưởng thành, đều sẽ bị tước đoạt khả năng yêu thương.” Giọng ông Trần trầm hẳn xuống, mang theo một nỗi buồn sâu sắc, như thể ông đã chứng kiến quá nhiều bi kịch. Như Ý cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Tim cô co thắt một cái, như ai vắt khô nó ra. Cô chưa bao giờ nghe một câu chuyện nào khủng khiếp đến thế. Tước đoạt khả năng yêu thương? Điều đó có nghĩa là gì?
“Tức là… thiếu gia Thiên Long cũng không thể yêu ai sao?” Như Ý hỏi, cảm giác như có một khối đá lớn đè nặng lên ngực. Cô nhìn ông Trần, đôi mắt cô cầu khẩn một lời phủ nhận. Cô muốn nghe rằng đó chỉ là một câu chuyện cổ tích, một lời đồn đại. Nhưng ánh mắt ông Trần lại càng thêm u ám, như thể đang nhìn thấy một bóng ma. Mùi trầm hương từ phòng khách vẫn phảng phất đến đây, giờ đây lại mang theo một cảm giác nặng nề, bí ẩn. Cô chợt nhớ lại ánh mắt lạnh lẽo của Thiên Long, và nụ cười mỉa mai của anh khi nói về tình yêu.
“Thiếu gia Thiên Long… ngài ấy là người cuối cùng còn lại của dòng họ Nguyễn. Lời nguyền này… đã trở nên mạnh mẽ hơn bao giờ hết.” Quản gia Trần nói, giọng ông run run. “Cô đã thấy rồi đấy, thiếu gia không bao giờ cười, không bao giờ nói chuyện với ai quá năm câu, và chưa bao giờ có một mối quan hệ nào. Ngài ấy… như một tảng băng.” Ông Trần cúi đầu, như không muốn nhìn thẳng vào mắt Như Ý. Cô nghe thấy tiếng ông thở hắt ra, một hơi thở nặng nề, đầy lo âu. Cô cảm thấy một nỗi thương cảm lạ lùng dâng lên trong lòng, một nỗi xót xa cho người đàn ông cô vừa gặp.
“Nhưng tại sao lại có lời nguyền này? Nó bắt đầu từ đâu?” Như Ý không kìm được sự tò mò. Cô muốn biết mọi thứ. Cô muốn hiểu tại sao một người đàn ông trẻ tuổi, tài giỏi như Thiên Long lại phải chịu đựng một số phận nghiệt ngã đến vậy. Tiếng gió bên ngoài cửa sổ chợt mạnh hơn, như một lời cảnh báo. Quản gia Trần ngẩng đầu lên, ánh mắt ông nhìn thẳng vào Như Ý, một ánh nhìn vừa nghiêm túc vừa cảnh báo. “Đó là một câu chuyện dài, cô Như Ý. Và cô không nên hỏi quá nhiều về nó.” Ông nói, giọng nói của ông mang một sự kiên quyết lạ thường, khiến Như Ý giật mình.
Như Ý cảm nhận được sự cứng rắn trong giọng nói của ông Trần, và cô hiểu rằng có những bí mật không thể bị xâm phạm. Cô khẽ gật đầu, lòng nặng trĩu. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng đang lấp ló sau những tán cây cổ thụ trong vườn. Dinh thự rộng lớn này, với vẻ ngoài xa hoa lộng lẫy, lại ẩn chứa một bi kịch thầm lặng. Mùi hương hoa lài từ vườn đêm bỗng trở nên ngột ngạt hơn, như đang siết chặt lấy cổ họng cô. Cô nghĩ về Thiên Long, về đôi mắt lạnh lẽo nhưng sâu thẳm của anh, và về lời nguyền vô hình đang bao bọc lấy anh.
Quản gia Trần đứng dậy, lấy lại vẻ điềm tĩnh thường ngày. “Thôi được rồi, cô Như Ý. Chúng ta không nên nói nhiều về chuyện này nữa. Bây giờ, tôi sẽ chỉ cho cô phòng ngủ và những công việc cần làm hàng ngày.” Ông Trần nói, nhưng Như Ý vẫn có thể cảm nhận được sự lo lắng ẩn chứa trong từng cử chỉ của ông. Ông đi trước, và Như Ý theo sau, lòng vẫn nặng trĩu những suy nghĩ về lời nguyền. Cô cảm thấy một sự thôi thúc kỳ lạ, một mong muốn được tìm hiểu sâu hơn về Thiên Long, về nỗi cô đơn mà anh đang gánh chịu.
Phòng của Như Ý là một căn phòng nhỏ ở tầng áp mái, nhưng gọn gàng và sạch
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Tiếp tục quan sát
An toàn
🔥
Hành động ngay
Táo bạo
✨
Tìm cách khác
Bất ngờ
Hơi Ấm Vượt Bức Tường
12,641 từ
🔒 Đăng nhập
7
Lời Thì Thầm Cổ Xưa
5,752 từ
🔒 Đăng nhập
8
Bí Mật Của Căn Phòng
8,534 từ
🔒 Đăng nhập
9
Mật Thất Cấm Kỵ
12,316 từ
🔒 Đăng nhập
10
Ám Ảnh Huyết Thống
6,791 từ
🔒 Đăng nhập
11
Ám Ảnh Huyết Thống
11,834 từ
🔒 Đăng nhập
12
Bóng Tối Tộc Gia
11,194 từ
🔒 Đăng nhập
13
Giá Phải Trả Của Tình Yêu
10,671 từ
🔒 Đăng nhập
14
Cánh Cửa Băng Giá
6,842 từ
🔒 Đăng nhập
15
Huyết Thống Dụ Dỗ
14,915 từ
🔒 Đăng nhập
16
Lời Nguyền Huyết Thống
7,536 từ
🔒 Đăng nhập
17
Huyết Ấn Tình Yêu
13,198 từ
🔒 Đăng nhập
18
Lời Nguyền Ngự Trị
12,614 từ
🔒 Đăng nhập
19
Dấu Ấn Định Mệnh
7,101 từ
🔒 Đăng nhập
20
Bình Minh Tình Ái
8,921 từ
🔒 Đăng nhập
Tình yêu sâu đậm nhưng đầy đau khổ, câu hỏi muôn thuở: mãi mãi thực sự là bao xa?