Vì hoàn cảnh gia đình, cô phải chấp nhận cuộc hôn nhân sắp đặt với một đại gia giàu có nhưng bị mù. Cô tưởng chừng cuộc đời mình sẽ chìm trong bi kịch, nhưng khi tiếp xúc, cô dần nhận ra người đàn ông ấy không hề đáng sợ như lời đồn. Anh ta có trái tim ấm áp và một tâm hồn sâu sắc. Liệu cô có thể nhìn thấy vẻ đẹp bên trong anh, và liệu tình yêu có thể nảy nở từ một cuộc hôn nhân không tình yêu ban đầu?
Chiếc bút bi lạnh lẽo trong tay Như Ý như một mũi dao sắc nhọn, sẵn sàng rạch nát tương lai của cô thành từng mảnh vụn. Cô nhìn chằm chằm vào dòng chữ “ký tên” trên bản hợp đồng, mùi giấy mới và mực in đắt tiền thoảng qua, mang theo hương vị của một cuộc trao đổi lạnh lùng mà cô không có quyền từ chối. Mười năm sống trong cái bóng của món nợ khổng lồ, mười năm chứng kiến mẹ mình tiều tụy vì gánh nặng, giờ đây, tất cả sẽ kết thúc bằng một nét bút duy nhất – đổi lấy cuộc đời cô. Tiếng đồng hồ treo tường tích tắc đều đặn, mỗi nhịp điệu như một hồi chuông báo tử, gõ vào lồng ngực đang thắt chặt của cô. Như Ý siết chặt hàm, cố gắng nuốt xuống vị chát đắng trong cổ họng, cảm giác như có ai đó đang vắt kiệt trái tim cô ra, không để lại chút gì ngoài sự trống rỗng và một nỗi sợ hãi mơ hồ.
Cánh cửa văn phòng bật mở khẽ khàng, và một bóng người cao lớn bước vào, mang theo luồng khí lạnh lẽo lạ thường dù bên ngoài trời Sài Gòn vẫn đang oi ả. Anh không nói gì, chỉ từ từ tiến đến chiếc ghế đối diện, mỗi bước chân đều phát ra tiếng gõ nhẹ của chiếc gậy trắng trên sàn đá hoa cương, đều đặn và chậm rãi. Cô Như Ý ngẩng đầu lên, ánh mắt cô chạm vào cặp kính râm đen kịt che khuất gần hết khuôn mặt anh, chỉ để lộ chiếc mũi cao thẳng và đôi môi mỏng. Một mùi hương trầm thoang thoảng, sang trọng và bí ẩn, lập tức xâm chiếm không gian, khiến cô hơi nín thở. Đầu ngón tay cô bỗng run nhẹ, Như Ý vội giấu chúng sau lưng, tự nhủ phải bình tĩnh, phải giữ vẻ ngoài kiên định như mọi khi, nhưng nhịp tim vẫn đập loạn xạ như một con chim non bị nhốt trong lồng lồng ngực. Cô tự hỏi, liệu đây có phải là cái kết cho tất cả những nỗ lực bấy lâu nay của mình không, hay chỉ là một khởi đầu tồi tệ hơn?
Vị luật sư già, mái tóc bạc trắng, ho khẽ một tiếng, phá vỡ sự im lặng căng thẳng. "Thiên thiếu gia, đây là cô Như Ý, người sẽ kết hôn với cậu theo thỏa thuận." Giọng ông ta đều đều, không chút cảm xúc, như đang đọc một danh sách hàng hóa. Thiên, người đàn ông được nhắc đến, vẫn ngồi yên lặng như một bức tượng điêu khắc tinh xảo, không một cử động thừa thãi. Không một ánh mắt, không một lời chào hỏi, chỉ có sự hiện diện im lìm đầy áp lực. Như Ý cảm thấy cổ họng mình khô rát, như thể đã nuốt phải một viên đá. Cô nhớ lại lời mẹ đã van xin, nhớ lại ánh mắt tuyệt vọng của bà, và cảm giác tội lỗi cứ thế cuộn xoáy trong lồng ngực. Cô muốn nói gì đó, một lời phản đối, một tiếng kêu cứu, nhưng tất cả đều mắc kẹt lại, chỉ có vị đắng trên đầu lưỡi khi cô vô thức cắn nhẹ vào môi. "Chào... chào anh," cô khẽ nói, âm thanh yếu ớt đến mức chính cô cũng gần như không nghe thấy.
Thiên khẽ nghiêng đầu, một cử động gần như không thể nhận ra, như thể anh đang lắng nghe một âm thanh vô hình nào đó trong không khí. "Chào cô." Giọng anh trầm ấm, mang theo sự tĩnh lặng đến khó hiểu, tựa như mặt hồ sâu không gợn sóng, nhưng lại ẩn chứa một lực hấp dẫn khiến người ta không thể rời mắt. Anh đưa tay ra, bàn tay to lớn, những ngón tay thon dài, xương khớp rõ ràng, làn da nhợt nhạt hơn so với tưởng tượng của cô. Như Ý nhìn chằm chằm vào bàn tay ấy, một sự lưỡng lự dâng lên trong cô. Đây là bàn tay sẽ nắm lấy tương lai của cô, bàn tay của người đàn ông mà cô sẽ phải gọi là chồng, một người đàn ông mù lòa, bí ẩn, và xa lạ. Một luồng gió lạnh từ điều hòa phả vào người, khiến những sợi tóc mai của cô khẽ bay, và cô cảm thấy da thịt mình nổi da gà. "Cô Như Ý?" Giọng luật sư thúc giục, phá vỡ dòng suy nghĩ hỗn loạn của cô.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
Như Ý hít một hơi thật sâu, gạt bỏ mọi sự nghi ngại và sợ hãi, vươn tay ra. Các ngón tay cô chạm vào mu bàn tay anh, cảm giác lạnh lẽo ban đầu nhanh chóng nhường chỗ cho một sự ấm áp bất ngờ, lan tỏa qua đầu ngón tay cô. Anh nắm lấy tay cô, không quá chặt, nhưng đủ kiên định để truyền đi một thông điệp vô hình. Tim cô như nhảy một nhịp, một cảm giác kỳ lạ chạy dọc cánh tay, khiến cô muốn rụt tay lại nhưng lại không thể. Ánh đèn vàng của văn phòng hắt lên cặp kính râm đen của anh, tạo ra những vệt sáng lấp lánh như thể đó là đôi mắt thật của anh, đang quan sát cô một cách vô hình. Cô cố gắng tìm kiếm điều gì đó trong ánh sáng phản chiếu đó, một dấu hiệu, một cảm xúc, nhưng tất cả chỉ là một khoảng không đen đặc. Mùi hương trầm từ người anh trở nên rõ rệt hơn, bao bọc lấy cô, khiến cô cảm thấy vừa bị trấn an vừa bị áp chế. "Rất vui được gặp cô," anh nói, giọng vẫn đều đều, không lên không xuống, nhưng từ ngữ lại như chạm vào từng mạch máu của cô.
Luật sư bắt đầu đọc to các điều khoản trong hợp đồng, giọng điệu chuyên nghiệp và lạnh lùng như một chiếc máy. "Hôn nhân kéo dài tối thiểu ba năm... không được phép ly hôn trong thời hạn này... tài sản riêng của mỗi bên được giữ nguyên..." Mỗi câu chữ như một mũi kim châm vào tâm trí Như Ý, buộc cô phải đối diện với sự thật phũ phàng: đây không phải là một đám cưới, mà là một giao dịch. Cô cố gắng duy trì một nụ cười nhợt nhạt trên môi, nhưng mắt cô lại không cười. Vị cà phê đắng ngắt mà cô đã uống sáng nay giờ đây như đọng lại trên đầu lưỡi, tạo ra một cảm giác khó chịu. Cô cảm nhận được ánh mắt của Thiên, hoặc ít nhất là cảm giác về sự hiện diện không thể bỏ qua của anh, dù anh không nhìn thấy gì. Tiếng giấy sột soạt khi luật sư lật trang, và trong khoảnh khắc đó, cô tự hỏi liệu anh có cảm nhận được sự tuyệt vọng ẩn giấu trong trái tim cô không. "Cô Như Ý, cô có bất kỳ thắc mắc nào về các điều khoản này không?" Luật sư hỏi, giọng ông ta kéo cô về thực tại.
Như Ý khẽ lắc đầu. "Tôi... tôi đã đọc kỹ rồi." Cô nói, cố gắng làm cho giọng mình thật vững vàng, nhưng vẫn có một chút run rẩy không thể che giấu. Cô biết không có quyền thắc mắc, không có quyền từ chối, cô chỉ có thể chấp nhận. Mùi hương gỗ đàn hương từ áo vest của Thiên dường như đậm đặc hơn, như đang siết chặt lấy cô trong một vòng vây vô hình. Không gian văn phòng im ắng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng quạt trần quay đều đều, tạo ra một âm thanh ù ù trong tai cô. Cô cảm nhận được những ngón tay mình khẽ siết vào lòng bàn tay, móng tay cắm nhẹ vào da thịt. Đây là con đường duy nhất để cứu lấy gia đình cô, con đường mà cô đã chọn, dù biết nó sẽ dẫn đến đâu. "Vậy thì, nếu không có gì thắc mắc..." Luật sư đặt bản hợp đồng đã chuẩn bị sẵn lên bàn, đẩy về phía cô và Thiên. "Mời hai vị ký tên."
Thiên khẽ gật đầu, động tác chậm rãi và dứt khoát. Anh lấy chiếc bút từ túi áo vest, đặt đầu bút lên dòng chữ “Nguyễn Trần Thiên”, và ký một cách chính xác đến kinh ngạc, không chút do dự. Nét chữ mạnh mẽ, dứt khoát, như chính con người anh. Như Ý nhìn anh ký, rồi nhìn xuống tên mình. Trái tim cô lại co thắt một cái, như ai đó đang bóp nghẹt nó. Cô biết đây là điều phải làm, nhưng cơ thể cô lại phản ứng như thể đang bị kịch liệt chống đối. Cô cầm bút lên, đầu ngón tay hơi run, và một giọt mồ hôi lạnh chảy xuống sống lưng. Mùi mực mới thoảng qua mũi, nhắc nhở cô về tính chất vĩnh viễn của hành động này. Cô hít sâu, cố gắng ổn định nhịp thở, và viết tên mình, "Trần Như Ý," dưới tên anh. Một tiếng "tách" nhẹ vang lên khi cô đóng nắp bút, một âm thanh nhỏ bé nhưng lại mang theo sức nặng của cả một định mệnh.
"Vậy là xong." Luật sư mỉm cười, nụ cười giả tạo đến mức Như Ý muốn đấm vào mặt ông ta. Ông ta thu lại bản hợp đồng, cẩn thận cho vào một chiếc cặp da. Lúc này, Thiên mới đứng dậy, động tác duyên dáng và không hề có vẻ gì của một người khiếm thị. Anh quay người về phía cửa, như thể anh biết chính xác nó đang ở đâu, không cần bất kỳ sự giúp đỡ nào. Mùi cà phê sữa đá từ chiếc cốc đã nguội trên bàn bỗng trở nên nồng hơn, khiến Như Ý cảm thấy buồn nôn. Cô cảm giác như mình vừa bị rút cạn hết năng lượng, chỉ còn lại một cái vỏ rỗng. Cô cũng đứng dậy, đôi chân hơi loạng choạng. "Thiên thiếu gia sẽ có người đưa về. Cô Như Ý, có xe đưa cô về không?" Luật sư hỏi, giọng vẫn đầy vẻ khách sáo. "Không cần đâu," Như Ý vội đáp, khẽ lắc đầu, cô chỉ muốn thoát khỏi nơi này càng nhanh càng tốt.
Ra khỏi văn phòng luật sư, ánh nắng gay gắt của Sài Gòn lập tức bao trùm lấy Như Ý, nhưng cô chỉ cảm thấy một sự lạnh lẽo khó tả bên trong. Cô lấy điện thoại ra, ngón tay run rẩy gõ tin nhắn cho Lan Anh, cô bạn thân chí cốt. "Tao xong rồi." Cô cố gắng giữ cho giọng điệu thật bình thường, nhưng nỗi trống rỗng vẫn cứ gặm nhấm tâm can. Tiếng còi xe inh ỏi, mùi khói bụi nồng nặc, tất cả đều hòa vào nhau thành một bản giao hưởng hỗn loạn của thành phố, nhưng cô lại cảm thấy mình lạc lõng trong chính cái hỗn loạn đó. Điện thoại rung lên ngay lập tức, là Lan Anh. "Trời ơi mày ơi, sao rồi? Ký chưa? Mày có sao không? Nghe giọng mày là biết có chuyện rồi!" Giọng Lan Anh lo lắng, dồn dập, khiến khóe mắt Như Ý hơi cay cay. Cô cắn môi, vị mặn chát của nước mắt sắp trào ra.
"Tao... tao ổn mà." Như Ý cố gắng nặn ra một nụ cười, nhưng cô biết Lan Anh sẽ cảm nhận được sự gượng gạo trong giọng cô. "Đang trên đường về đây." Cô không muốn kể lể chi tiết qua điện thoại, không muốn để Lan Anh nghe thấy sự yếu đuối trong giọng mình. Gió từ đường phố lùa qua tóc cô, mang theo mùi mưa sắp đến. Bầu trời Sài Gòn đang dần xám xịt lại, như tâm trạng của cô lúc này. "Ổn cái quần! Mày qua chỗ tao đi, uống gì đó, tâm sự!" Lan Anh ra lệnh, giọng điệu không thể chối từ. "Tao biết mày đang cố gắng mạnh mẽ, nhưng không cần phải diễn trước mặt tao đâu bà nội!" Cô ấy nói thêm, khiến Như Ý bật cười chua chát. "Được rồi, được rồi, lát nữa tao qua." Một cảm giác ấm áp nho nhỏ len lỏi vào tim cô, dù chỉ là tạm thời, nhờ có Lan Anh.
Quán cà phê rooftop quen thuộc ở quận 1 đón chào Như Ý bằng tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng và mùi cà phê rang xay thơm lừng. Lan Anh đã ngồi sẵn ở bàn yêu thích của họ, gương mặt căng thẳng. "Mày ngồi xuống đây, kể hết cho tao nghe!" Cô ấy kéo ghế ra cho Như Ý, ánh mắt sắc sảo nhìn thẳng vào cô bạn. "Nhìn mày là tao thấy bão rồi đó." Như Ý thở dài, đặt túi xách xuống ghế, cảm nhận sự mềm mại của vải nệm dưới đầu ngón tay. "Thì... xong rồi." Cô nói, giọng khẽ khàng, nhấp một ngụm cà phê đen đá Lan Anh đã gọi sẵn cho cô, vị đắng lan tỏa trên đầu lưỡi. "Ký rồi." "Trời ơi mày ơi!" Lan Anh đập nhẹ tay xuống bàn, tiếng cốc thủy tinh va vào nhau kêu lạch cạch. "Sao mày lại dễ dàng vậy? Mày biết rõ mày sắp làm cái quái gì không?" Ánh đèn đường bắt đầu rực sáng, hắt lên gò má Lan Anh, tạo ra những mảng sáng tối dữ dội.
"Tao còn lựa chọn nào khác đâu?" Như Ý khẽ cười, nụ cười méo mó. Cô nhìn ra thành phố đang lên đèn, những tòa nhà chọc trời lấp lánh như những viên kim cương khổng
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Tiếp tục quan sát
An toàn
🔥
Hành động ngay
Táo bạo
✨
Tìm cách khác
Bất ngờ
Vết Nứt Giữa Màn Đêm
11,162 từ
🔒 Đăng nhập
7
Mắt Bão
10,274 từ
🔒 Đăng nhập
8
Ánh Sáng Trong Mắt Bão
11,460 từ
🔒 Đăng nhập
9
Vết Sẹo Ẩn Mình
14,206 từ
🔒 Đăng nhập
10
Vết Sẹo Sau Ánh Mắt
11,313 từ
🔒 Đăng nhập
11
Vết Sẹo Định Mệnh
15,566 từ
🔒 Đăng nhập
12
Nhìn Vào Địa Ngục
4,826 từ
🔒 Đăng nhập
13
Lời Hổ Thẹn Của Gia Tộc
5,506 từ
🔒 Đăng nhập
14
Vùng Đất Bị Lãng Quên
7,233 từ
🔒 Đăng nhập
15
Bí Mật Dưới Lớp Băng
9,852 từ
🔒 Đăng nhập
16
Cái Giá Của Sự Thật
9,976 từ
🔒 Đăng nhập
17
Chân Tướng Mù Lòa
8,222 từ
🔒 Đăng nhập
18
Đôi Mắt Lừa Dối
12,156 từ
🔒 Đăng nhập
19
Khoảnh Khắc Băng Hoại
13,708 từ
🔒 Đăng nhập
Tình yêu sâu đậm nhưng đầy đau khổ, câu hỏi muôn thuở: mãi mãi thực sự là bao xa?