Xuyên qua vô số thế giới, nhiệm vụ của nàng là phải "cứu vớt" các nhân vật phản diện có số phận bi thảm, ngăn họ đi vào con đường diệt thế. Từ một bá chủ hắc đạo cô độc, một ma tôn bị phản bội đến một hoàng tử bị bỏ rơi, nàng phải dùng mọi cách để sưởi ấm trái tim băng giá của họ. Nhưng đôi khi, chính nàng cũng suýt bị kéo vào vòng xoáy hận thù của họ.
Vừa mở mắt, lưỡi dao lạnh lẽo đã kề sát cổ họng, một cảm giác sắc lẹm thấu xương khiến mọi giác quan của Lạc Nhan bừng tỉnh. Mùi ẩm mốc, mùi máu tanh thoang thoảng cùng hương hoa nhài đã úa tàn xộc thẳng vào mũi, cuộn chặt lấy lồng ngực. Xung quanh là bóng tối lờ mờ của một căn phòng đổ nát, chỉ có ánh trăng luồn qua khung cửa sổ vỡ vụn chiếu rọi lên gương mặt người đàn ông đang đứng trước mặt nàng. Hắn cao lớn, thân hình gầy gò ẩn sau lớp áo bào đen tuyền, đôi mắt sâu hoắm như vực thẳm không đáy, ẩn chứa nỗi hận thù cuồng nộ. Đôi môi mỏng manh của hắn khẽ nhếch lên, tạo thành một nụ cười lạnh lẽo hơn cả sương đêm.
"Tỉnh rồi sao, Thẩm Nguyệt?" Giọng nói hắn trầm thấp, vang vọng như tiếng chuông từ cõi âm, khiến toàn thân nàng run rẩy, không phải vì sợ hãi mà vì một cảm giác lạnh lẽo quen thuộc xuyên qua từng tế bào. Đây không phải lần đầu nàng đối mặt với tử vong, nhưng luôn là lần đầu tiên trong một thân phận mới.
Nội tâm Lạc Nhan gào thét: "Đệt! Hệ thống có cần phải 'thực tế' đến mức này không? Vừa xuyên tới đã ăn dao rồi à? Hay là bonus thêm gói 'trải nghiệm cận tử' cho khách hàng VIP?"
*Ting!* Một âm thanh điện tử khô khan vang lên trong đầu nàng. *Chào mừng Ký Chủ Lạc Nhan đến với Thế giới số 007. Nhiệm vụ: Cứu vớt nhân vật phản diện Lạc Trần, Thái tử bị phế, khỏi con đường diệt thế. Điểm hận thù hiện tại của mục tiêu: 99%. Độ khó: Cực cao. Thời gian còn lại: 10 năm.*
"99%? Thôi xong! Chắc tôi là kẻ thù số một của ổng kiếp này rồi còn gì!" Lạc Nhan thầm rủa, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh. Nàng đã trải qua vô số thế giới, từ nữ đặc công xuyên thành cung nữ, đến nữ bác sĩ xuyên thành công chúa hờ, nhưng chưa bao giờ độ hận thù của mục tiêu lại cao đến mức đáng sợ này.
Trước mặt nàng, Lạc Trần vẫn giữ nguyên tư thế, ánh mắt sắc như dao găm cứ thế đóng đinh vào nàng. Hắn nghiêng đầu, lưỡi dao xoẹt qua một đường trên cổ nàng, một giọt máu đỏ tươi rịn ra, thấm ướt lớp vải lụa mỏng manh. Nàng có thể cảm nhận được hơi lạnh từ kim loại và sức nặng của nỗi chết chóc đang đè lên mình.
"Ngươi nghĩ ta không dám giết ngươi sao, Thẩm Nguyệt?" Hắn thì thầm, hơi thở lạnh lẽo phả vào vành tai nàng, khiến da gà nổi khắp người. "Phụ hoàng và đám quý phi, phi tần của ông ta đã gửi đến Diệp Lạc Cung này bao nhiêu 'món quà' rồi? Ngươi, chỉ là một trong số đó."
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
Lạc Nhan hít sâu một hơi. "Thẩm Nguyệt... Thì ra ta là Thẩm Nguyệt." Dù nàng đã tiếp nhận ký ức của thân xác này, nhưng cảnh ngộ hiện tại vẫn khiến nàng choáng váng. Thẩm Nguyệt, con gái của Thừa tướng Thẩm Văn, một trong những kẻ chủ mưu phế truất Thái tử Lạc Trần. Nàng ta được gả cho Lạc Trần với danh nghĩa "ban thưởng" nhưng thực chất là để giám sát và làm nhục hắn. Trong ký ức hỗn độn, Thẩm Nguyệt kiêu căng, ngạo mạn, từng không ít lần buông lời cay nghiệt và sỉ nhục Lạc Trần, coi hắn như một phế vật. Không trách hắn có thể hận nàng đến vậy.
"Bẩm… bẩm điện hạ," Nàng cố gắng nặn ra giọng nói run rẩy, đúng với vẻ sợ hãi của nguyên chủ. "Thiếp… thiếp không có ý đó… thiếp chỉ là…"
"Chỉ là gì?" Lạc Trần cười khẩy, lưỡi dao nhích lên một chút, áp lực lên cổ nàng tăng thêm. Mùi sắt của máu càng nồng hơn. "Chỉ là nghe theo lệnh phụ thân ngươi, đến đây làm trò cười cho ta, hay để báo cáo mọi hành động của ta cho đám người bên ngoài?"
Đồng tử Lạc Nhan co lại. "Đúng là phản diện có khác, sắc sảo ghê. Kiếp trước tôi chết vì tin người, kiếp này tôi sẽ không mắc sai lầm đó nữa." Nàng nhớ lại câu nói cửa miệng của mấy nữ chính trọng sinh. Nàng không phải trọng sinh, nhưng kinh nghiệm sống của nàng đủ để nàng hiểu rõ những cái bẫy ngôn từ.
Căn phòng nơi nàng đang nằm là Diệp Lạc Cung, một phần khuất sâu và mục nát nhất của hoàng cung, dành cho những kẻ bị thất sủng. Tường vôi bong tróc, trần nhà dột nát, chăn nệm xơ xác, thậm chí còn có vài con chuột chạy lướt qua dưới gầm giường. Mùi ẩm mốc, bụi bặm và sự cô quạnh bao trùm lấy không gian. Tiếng gió rít qua những khe hở, nghe như tiếng khóc than của oan hồn. Ngay cả tấm màn che quanh giường cũng đã ố vàng, rách nát.
"Điện hạ, nếu thiếp có ý đó, liệu thiếp có còn ở đây chịu sự tra hỏi của người không?" Nàng nói, cố gắng giữ giọng điệu khiêm nhường nhưng ẩn chứa một chút lý lẽ. "Thay vì giám sát, chẳng phải họ đã cử cao thủ đến đây dễ dàng hơn sao?"
Lạc Trần hơi nheo mắt, ánh nhìn sắc như chim ưng dò xét từng biểu cảm trên gương mặt nàng. Hắn không nói gì, chỉ từ từ rút lưỡi dao ra, nhưng thay vì buông tha, hắn lại dùng đầu dao khẽ nâng cằm nàng lên. Vết cắt trên cổ nàng vẫn còn rướm máu, nóng rát.
"Ngươi nghĩ ta là kẻ ngốc sao, Thẩm Nguyệt?" Hắn nhếch môi. "Ngươi là con gái của Thừa tướng Thẩm Văn, người luôn tự nhận là thanh liêm, chính trực. Gửi ngươi đến đây, không chỉ là để làm nhục ta, mà còn để chứng minh sự 'trong sạch' của gia tộc Thẩm. Ai lại ngờ, một tiểu thư khuê các lại bị ta giam cầm trong chốn hoang tàn này, đúng là một màn kịch hay."
Nội tâm Lạc Nhan: "Ồ, thì ra Thẩm Văn là loại 'trong sạch' theo kiểu 'tẩy trắng' à. Lạy hồn, đúng là kiểu cung đấu ba xu, nhưng hiệu quả chết người."
Nàng cúi đầu, che giấu ánh mắt đang suy tư. Lạc Trần không chỉ là một phế nhân bị bỏ rơi. Hắn là một con thú bị dồn vào đường cùng, thông minh và đầy cảnh giác. Nhiệm vụ của nàng không phải là làm hài lòng hắn, mà là sưởi ấm trái tim băng giá, ngăn hắn trở thành kẻ diệt thế. Mà để sưởi ấm được con thú này, trước tiên nàng phải lấy được lòng tin của hắn, hoặc ít nhất là không bị hắn xem là kẻ thù ngay lập tức.
"Thiếp không dám có ý nghĩ đó," nàng khẽ đáp, giọng nói nhỏ nhẹ, yếu ớt, cố gắng truyền tải sự vô vọng của thân phận một nữ nhân bị gả đi. "Thiếp chỉ là một nữ nhân yếu đuối, phận mỏng như cánh hoa, bị gả đến đây, không hơn không kém."
Lạc Trần bật cười khẩy, tiếng cười khô khốc, đượm vẻ trào phúng. Hắn buông tay, lưỡi dao vẫn lạnh lẽo đặt trên đầu giường. "Yếu đuối? Nữ nhân Thẩm gia chưa bao giờ yếu đuối. Ngươi nghĩ ta không biết mấy trò mèo của Thẩm Nguyệt ngươi sao? Nôn trớ vì ghê tởm nơi này, chửi bới ta là phế vật trước mặt thị vệ, còn sai người mang rác rưởi của ngươi đi vứt để làm ô uế nơi này."
Mặt Lạc Nhan tái đi. Đúng là nguyên chủ Thẩm Nguyệt đã làm những chuyện đó. Ký ức ùa về, khiến nàng thấy phát ngượng thay. Nguyên chủ đúng là "công chúa" được nuông chiều, chưa bao giờ phải chịu khổ. Chắc chắn Lạc Trần đã ghi nhớ từng hành động của nàng ta. "Chết tiệt! Mắc nợ gì mà lại phải gánh nghiệp của con nhỏ trời đánh này chứ!"
"Điện hạ, những chuyện đó… đều là thiếp ngu muội, thiếp không biết suy nghĩ." Nàng vội vàng quỳ xuống, đầu gối đau nhói khi chạm vào nền đất lạnh lẽo, thớ lụa mỏng manh trên người cọ vào làn da nhạy cảm. "Xin điện hạ tha tội. Từ nay về sau, thiếp nguyện ý hầu hạ điện hạ, không dám làm trái lời."
Lạc Trần đứng thẳng dậy, thân hình cao lớn đổ bóng trùm lên nàng. Hắn đưa tay về phía nàng, nàng tưởng hắn sẽ đỡ mình dậy, nhưng không, hắn chỉ lạnh lùng hất cằm, ra hiệu về phía một cái bàn gỗ mục nát đặt cạnh tường. Trên bàn có một ấm trà sứ cũ kỹ, một tách trà đã vơi một nửa và một lọ hoa đã héo úa.
"Ngươi nói ngươi nguyện ý hầu hạ ta?" Giọng hắn vang lên, gần như một lời thách thức. "Vậy thì, pha trà cho ta đi. Trà Bích Loa Xuân, ta muốn nếm lại hương vị của nó trước khi ta hoàn toàn quên mất mình từng là ai."
Lạc Nhan ngước nhìn, đôi mắt chạm phải ánh mắt không chút dao động của hắn. Nàng biết, đây là một bài kiểm tra, hoặc một lời sỉ nhục. Diệp Lạc Cung này nghèo nàn đến nỗi, ngay cả nước sạch cũng khó kiếm chứ đừng nói đến trà Bích Loa Xuân danh phẩm. Ngay cả ấm trà cũng cũ kỹ, không có đủ dụng cụ để pha một tách trà đúng nghĩa. Hắn đang ép nàng phải thừa nhận sự bất lực của mình, hoặc tự mình làm một trò cười.
"Nào, Thẩm Nguyệt, ta chờ xem ngươi sẽ hầu hạ ta như thế nào." Hắn quay lưng lại, bước về phía cửa sổ, đôi vai rộng phủ đầy cô độc. Tiếng gió bên ngoài rít lên, như hòa vào nhịp đập trái tim đang hỗn loạn của nàng.
Nội tâm Lạc Nhan: "Bích Loa Xuân? Ở cái xó xỉnh này? Ông tưởng đây là Starbucks chắc? Hay trà sữa trân châu? Thôi được rồi, dù gì tôi cũng từng là quán quân cuộc thi nấu ăn nghiệp dư của khu phố, trà thôi mà, làm khó được ai!"
Nàng cố gắng đứng dậy, đôi chân hơi lảo đảo vì vừa tỉnh dậy sau một cơn mê man. Thân xác Thẩm Nguyệt này khá yếu ớt, lại thêm vết thương ở cổ và cái lạnh thấu xương của Diệp Lạc Cung, nàng cảm thấy toàn thân đau nhức. Bước chân nàng nhẹ nhàng tiến đến chiếc bàn gỗ. Tay nàng chạm vào ấm trà, cảm nhận lớp sứ thô ráp và hơi lạnh toát ra. Đúng như nàng dự đoán, ấm trà chỉ còn vài giọt nước đọng dưới đáy, cặn trà bám đầy.
Nàng đưa mắt quét một lượt quanh căn phòng, tìm kiếm bất cứ thứ gì có thể dùng được. Một góc phòng có vài mảnh than củi đã tắt, một cái nồi đất nhỏ cáu bẩn và một vài vật dụng sinh hoạt đơn giản. Nàng nhìn ra bên ngoài, qua khung cửa sổ vỡ, thấy một góc sân nhỏ đầy cỏ dại và một cái giếng cạn.
"Điện hạ, xin hỏi... nước ở đâu?" Nàng hỏi, giọng vẫn nhỏ nhẹ, cố gắng không để lộ sự thất vọng.
Lạc Trần không quay đầu lại, vẫn đứng đó, bóng lưng cô độc tựa như một bức tượng đá. "Tự tìm. Ngươi nghĩ ta sẽ sai người hầu hạ ngươi, hay sai người mang nước đến cho ngươi sao? Diệp Lạc Cung này, không có người hầu."
Nội tâm Lạc Nhan: "Chà, tự lực cánh sinh à. Đúng phong cách sinh tồn. May mà tôi có kỹ năng 'tìm kiếm vật tư' cấp độ S."
Nàng ngước nhìn lên trần nhà, lẩm bẩm: "Hệ thống, có thể quét xem Diệp Lạc Cung này có nguồn nước nào không? Hay có loại thảo mộc nào có thể thay thế trà không?"
*Ting!* *Hệ thống đang quét. Kết quả: Trong bán kính 20 mét, có một giếng cạn, cần sửa chữa để lấy nước. Có một bụi trà dại mọc ở góc sân sau, chủng loại trà dại, không phải Bích Loa Xuân.*
"Trà dại?" Lạc Nhan nhíu mày. "Được rồi, tạm vậy."
Nàng quay lại nhìn Lạc Trần, hắn vẫn im lặng. "Điện hạ, thiếp xin phép ra ngoài lấy nước và tìm lá trà."
Hắn vẫn không nhúc nhích, nhưng giọng nói lạnh lùng vang lên: "Nếu ngươi dám chạy trốn, ta thề, ngươi sẽ hối hận vì đã được sinh ra."
Nội tâm Lạc Nhan: "Chạy trốn? Ông nghĩ tôi ngốc à? Đang ở trong hoàng cung mà chạy trốn thì chỉ có nước đi thẳng vào lãnh cung hoặc bị chém đầu thôi. Hơn nữa, nhiệm vụ chưa hoàn thành, tôi chạy đi đâu được chứ."
Nàng cúi đầu, nhẹ nhàng bước ra khỏi căn phòng. Cánh cửa gỗ ọp ẹp khép lại sau lưng nàng, tiếng kẽo kẹt của nó như tiếng thở dài của Diệp Lạc Cung. Bên ngoài, không khí lạnh lẽo hơn, sương đêm giăng mắc. Sân sau hoang tàn đúng như nàng dự đoán. Cỏ dại mọc lút đầu gối, che lấp cả lối đi. Mùi đất ẩm và mùi cỏ mục lẫn vào nhau.
Nàng đi thẳng đến bụi trà dại mà hệ thống đã chỉ điểm. Lá trà đã ngả vàng úa vì thiếu chăm sóc, nhưng vẫn còn một vài lá non xanh mướt. Nàng cẩn thận hái những lá trà tươi nhất, cho vào vạt áo. Sau đó, nàng đến giếng cạn. Giếng đã bị bỏ hoang từ lâu, thành giếng phủ đầy rêu phong, dây leo chằng chịt. Nàng nhìn xuống, chỉ thấy một vũng nước đục ng
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Tiếp tục quan sát
An toàn
🔥
Hành động ngay
Táo bạo
✨
Tìm cách khác
Bất ngờ
6
Hương Nham Phá Băng
11,645 từ
🔒 Đăng nhập
7
Huyết Đao Dưới Ánh Nến
11,106 từ
🔒 Đăng nhập
8
Ám Hương, Huyết Nhục Và Nỗi Đau Thầm Kín
11,209 từ
🔒 Đăng nhập
9
Định Mệnh Giao Thoa Lãnh Cung
10,475 từ
🔒 Đăng nhập
10
Lưỡi Dao Định Mệnh
12,366 từ
🔒 Đăng nhập
11
Bí Mật Dưới Lưỡi Dao
10,973 từ
🔒 Đăng nhập
12
Ác Ý Nở Hoa
10,736 từ
🔒 Đăng nhập
13
Huyết Sắc Khế Ước
11,150 từ
🔒 Đăng nhập
14
Huyết Thệ Trong Đêm Sâu
9,181 từ
🔒 Đăng nhập
15
Ám Cung Huyết Thệ
11,396 từ
🔒 Đăng nhập
16
Ám Ảnh Hoàng Triều, Lời Thề Máu
13,578 từ
🔒 Đăng nhập
17
Máu Và Trí Tuệ
8,514 từ
🔒 Đăng nhập
18
Lưỡi Hái Kề Cổ
10,152 từ
🔒 Đăng nhập
19
Sợi Chỉ Sinh Tử
12,344 từ
🔒 Đăng nhập
20
Nơi Trái Tim An Yên
12,357 từ
🔒 Đăng nhập
⚔️
Cuộc Sống Điền Văn Của Tình Nhi
** Một cô gái hiện đại bất ngờ xuyên không về cổ đại và trở thành Tình Nhi, một tiểu thư sống trong một gia đình điền viên. Với tính cách hài hước và những suy nghĩ "điên rồ", cô phải đối mặt với những tình huống dở khóc dở cười để tồn tại trong thế giới xa lạ này, nhưng sự bình yên lại không dễ dàn