Cuộc đời Hạ Lan tưởng chừng đã định sẵn: một kiếp người tầm
⭐ 0.0👁 0 lượt đọc📖 20 chương✍️ Admin TruyệnAI
📖 Chương 1 — Đêm Mưa Định Mệnh — Đọc thử miễn phí
Tiếng mưa xối xả đập vào kính cửa sổ căn hộ tầng 7, nuốt chửng cả những âm thanh huyên náo còn sót lại của Sài Gòn về đêm. Hạ Lan thở hắt ra, hơi nước từ ly trà nóng làm mờ ảo gương mặt mệt mỏi của cô trên khung cửa kính, nơi phản chiếu một phần góc phố ẩm ướt và những ánh đèn xe lướt qua vội vã. Cô khẽ rùng mình, không phải vì cái lạnh se sắt của cơn mưa bất chợt giữa tháng tư, mà vì một cảm giác trống rỗng khó gọi tên đang gặm nhấm. "Lại một ngày nữa kết thúc mà không có gì thay đổi," cô tự lẩm bẩm, giọng mình lạc đi trong tiếng gió rít. Mùi thơm của trà hoa đậu biếc nhàn nhạt tỏa ra, không đủ để xua đi vị đắng còn đọng lại trên đầu lưỡi từ những suy nghĩ vừa rồi. Cuộc sống của Hạ Lan, tựa như con phố ướt kia, vẫn vậy – đơn điệu, lặp đi lặp lại, và luôn có vẻ như đang đợi chờ một điều gì đó mà cô không biết là gì, cũng không biết bao giờ mới tới. Cơn mưa càng lúc càng nặng hạt, như muốn cuốn trôi tất cả những gì là tĩnh lặng, là quen thuộc ra khỏi tầm với. Một dòng tin nhắn chợt lóe sáng trên màn hình điện thoại, làm cô giật mình, cắt đứt dòng suy tư về một tương lai mịt mờ phía trước.
“Mày ơi, cứu tao! Lão sếp dở hơi dí deadline chết người, giờ này còn đang tăng ca như chó!” Tiếng chuông điện thoại réo rắt ngay sau đó, Mỹ Anh, bạn thân của cô, không đợi Hạ Lan trả lời tin nhắn mà đã gọi ngay. Hạ Lan liếc nhìn đồng hồ, gần 9 giờ tối. Mỹ Anh đúng là quỷ sứ, giờ này mới gọi. Cô hít một hơi thật sâu, tiếng mưa vẫn như một bản nhạc nền ồn ào. “Thôi đi bà nội, làm như mỗi mình bà bị dí deadline không bằng,” Hạ Lan nhếch mép, cố tình kéo dài giọng. “Có gì hot mà giờ này còn làm phiền giấc mơ của đứa sắp bị cắt giảm biên chế như tôi đây?” Giọng Mỹ Anh qua điện thoại vẫn lanh lảnh, pha chút than vãn nhưng đầy sức sống, khác hẳn cái vẻ lờ đờ của cô. “Thôi đi, mày làm ở công ty tài chính có tiếng, lương cao ngất trời, cắt giảm cái nỗi gì? À mà đúng rồi, mày có tin tức gì về vụ Lăng gia không? Nghe nói sắp có biến lớn, tổng giám đốc mới về nước đó, ghê gớm lắm!” Tay Hạ Lan bỗng khựng lại khi đang chuẩn bị rót thêm nước vào ly trà. Lăng gia? Cái tên đó, như một lưỡi dao sắc lạnh, vô thức cứa vào một vết thương âm ỉ. Toàn bộ cơ thể cô đột ngột căng cứng, như một sợi dây đàn bị kéo căng quá mức, gần như đứt phựt.
“Lăng gia thì liên quan gì đến tao chứ?” Hạ Lan cố giữ giọng bình thản nhất có thể, nhưng đầu ngón tay đang cầm tách trà đã hơi run rẩy, một cảm giác nóng bỏng, bỏng rát lan tỏa từ lòng bàn tay lên đến tận cổ họng. Mùi trà hoa đậu biếc bỗng trở nên nồng nặc đến khó chịu. “Nào, đừng có giả vờ ngây thơ, Hạ Lan. Công ty mày không phải là một trong những đối tác chiến lược quan trọng nhất của tập đoàn Lăng Thị à? Tổng giám đốc mới về là người thừa kế duy nhất, Lăng Bắc Quân đó. Đẹp trai, giàu có, lạnh lùng, và quan trọng nhất, nghe nói là kẻ máu lạnh nhất trong số những người máu lạnh!” Giọng Mỹ Anh đầy vẻ hào hứng, có lẽ cô ấy đang lướt mạng đọc tin tức lá cải. Hạ Lan nuốt khan. Cái tên “Lăng Bắc Quân” vừa lọt vào tai, lập tức khiến một dòng điện lạnh lẽo chạy dọc sống lưng cô, xuyên thấu từng thớ thịt. Khóe môi cô đông cứng, một nụ cười nhợt nhạt và gượng gạo xuất hiện, nhưng ánh mắt cô thì hoàn toàn không cười. Đó là cái tên mà Hạ Lan đã cố gắng chôn vùi sâu thẳm trong trí nhớ, tự nhủ rằng nó sẽ không bao giờ xuất hiện trở lại trong cuộc đời mình.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
“Kẻ máu lạnh nhất trong số những người máu lạnh,” Hạ Lan lặp lại, giọng cô khe khẽ như tiếng gió lùa qua khe cửa, chẳng biết là đang nói với Mỹ Anh hay tự nói với chính mình. Một cảm giác quen thuộc đến rợn người. Năm năm, tròn năm năm rồi. Cô đã nghĩ rằng mình đã hoàn toàn thoát khỏi cái bóng của quá khứ, của những ký ức phủ đầy tuyết trắng và tiếng chuông giáo đường vọng xa. Nỗi đau tưởng chừng đã ngủ yên bỗng thức dậy, như một vết sẹo cũ rỉ máu dưới lớp da. “Thôi thôi, bà đừng có mà u tối nữa. Lo làm việc đi, còn tôi đi tăng ca tiếp đây. Nhớ nhé, đừng có mà lơ là công việc, không khéo bị Lăng tổng mới đuổi việc thật đấy!” Mỹ Anh cúp máy, để lại Hạ Lan giữa tiếng mưa vẫn không ngừng rơi và một trái tim đang đập loạn xạ trong lồng ngực. Cô đặt tách trà xuống, tiếng men sứ chạm mặt bàn khô khốc, vang vọng trong căn phòng trống trải. Một cơn đau thắt đột ngột nơi lồng ngực, như ai đó vừa vặn xoắn trái tim cô. Mắt cô lướt qua màn hình điện thoại, trên đó vẫn còn hiện lên tên của Mỹ Anh, nhưng tâm trí cô đã trôi dạt về một miền ký ức xa xăm, nơi có những khuôn mặt và bóng dáng mà cô đã từng tin rằng mình sẽ không bao giờ còn phải đối diện nữa. Đêm đó, giấc ngủ đến với Hạ Lan như một sự trốn chạy yếu ớt khỏi những nỗi ám ảnh vừa ùa về.
Sáng hôm sau, tiếng còi xe inh ỏi trên đường Nguyễn Huệ đánh thức Hạ Lan. Cô giật mình, ánh nắng gay gắt xuyên qua rèm cửa, làm nhức nhối đôi mắt. Một đêm dài chìm trong những giấc mơ đứt đoạn, những bóng hình mơ hồ và cái tên “Lăng Bắc Quân” ám ảnh. Đầu óc cô nặng trịch, vị đắng từ đêm qua vẫn còn vương vấn trên đầu lưỡi, bất chấp việc cô đã đánh răng rất kỹ. “Bình tĩnh đi Hạ Lan, mày đã sống sót qua kỳ thi CPA, mày sống sót được qua bữa sáng này,” cô tự nhủ, đứng trước gương và cố ép mình nở một nụ cười gượng gạo. Chiếc áo sơ mi trắng tinh tươm, chân váy bút chì màu xanh than, bộ đồ công sở quen thuộc. Cô chỉnh lại mái tóc đen dài, buộc gọn gàng sau gáy, để lộ ra vầng trán cao và đôi mắt ẩn chứa sự kiên cường. Mùi nước hoa hồng nhạt mà mẹ cô vẫn thường dùng, vương vấn trên da thịt, mang lại một chút an ủi quen thuộc. Khi cô bước ra khỏi căn hộ, tiếng thang máy kêu “ding” báo hiệu đã đến, không gian tĩnh mịch của hành lang chung cư vẫn mang theo chút hơi lạnh của điều hòa buổi sớm.
Xuống sảnh chung cư, mùi cà phê sữa đá từ tiệm góc phố quen thuộc đã thoang thoảng trong không khí, xua tan đi phần nào sự mệt mỏi trong Hạ Lan. Cô định bụng ghé vào làm một ly để lấy lại tinh thần trước khi đến công ty, nhưng rồi lại thôi. Hôm nay là một ngày đặc biệt, hoặc ít nhất, cô cảm thấy như vậy. Một linh cảm không tên, như có ai đó đang dõi theo từng bước chân cô. Tiếng giày cao gót của cô gõ nhịp trên nền đá hoa cương sáng bóng, tạo nên một âm thanh khô khốc, đều đặn. Cô bước nhanh ra phía đường, ánh nắng Sài Gòn đã bắt đầu gay gắt, hắt bóng những tòa nhà cao tầng lên mặt đường nhựa còn ẩm ướt hơi sương. Đột nhiên, một chiếc xe Audi đen bóng, không có vẻ gì là mới nhưng lại toát lên sự sang trọng lạnh lùng, lao nhanh qua, tạo ra một cơn gió xoáy và hắt tung nước đọng trên mặt đường lên chiếc váy của cô. Một vệt bùn nhỏ bám vào tà váy trắng. “Này!” Hạ Lan buột miệng kêu lên, sự bực bội dâng trào. Người lái xe dường như không hề nghe thấy, chiếc xe tiếp tục lướt đi, biến mất hút vào dòng xe cộ hối hả.
Hạ Lan nghiến răng, cô thề là mình đã nghe thấy tiếng bánh xe ma sát trên mặt đường khi chiếc xe tăng tốc. Vệt bùn nhỏ trên váy giờ đây dường như là một lời thách thức, một dấu hiệu không may cho một ngày đã bắt đầu bằng sự u ám. Cô liếc nhìn đồng hồ, sắp trễ giờ làm. “Thôi kệ đi, Hạ Lan,” cô tự an ủi, “coi như hôm nay xui rủi một chút, bù lại ngày mai sẽ may mắn.” Cô vội vàng bắt một chiếc taxi. Mùi điều hòa lạnh ngắt trong xe và bản nhạc pop nhẹ nhàng trên radio cố gắng xoa dịu tâm trạng của cô. Tuy nhiên, nỗi bực bội về cái tên “Lăng Bắc Quân” từ đêm qua, cùng với vệt bùn trên váy, cứ quấn lấy tâm trí cô. Có lẽ Mỹ Anh nói đúng, cô cần phải cẩn trọng hơn. Cô là một nhân viên cấp cao trong một công ty tài chính, sự chuyên nghiệp là điều tối quan trọng. Và vệt bùn này, chỉ cần một cái nhìn lướt qua thôi cũng đủ để đánh giá sai cô. Chiếc taxi dừng lại trước tòa nhà văn phòng hiện đại bằng kính, lấp lánh dưới ánh nắng Sài Gòn.
Cô bước vào sảnh, mắt lướt qua những gương mặt quen thuộc của đồng nghiệp đang vội vã đi làm. Mùi hương cà phê rang xay đậm đặc từ quán cafe dưới sảnh như muốn lôi kéo cô, nhưng cô không dừng lại. Thang máy, một chiếc hộp kim loại sáng loáng, mang theo những hơi thở lạnh của điều hòa và đôi khi là mùi nước hoa nồng nặc, chậm rãi đưa cô lên tầng 20. Khi cánh cửa thang máy mở ra, cô bước ra, trái tim vẫn còn đập thình thịch. Bàn làm việc của cô nằm ngay cạnh cửa sổ lớn, nhìn ra toàn cảnh thành phố, và một cảm giác bình yên tạm thời ùa về khi cô nhìn thấy những tòa nhà cao tầng và dòng xe cộ tấp nập bên dưới. Cô vừa đặt túi xách xuống ghế, chưa kịp khởi động máy tính, thì tiếng chuông điện thoại bàn đã vang lên. “Hạ Lan, cô vào phòng họp ngay. Sếp gọi gấp.” Giọng thư ký của giám đốc cấp trên khô khan và gấp gáp. Cô nhíu mày. Phòng họp kính. Điều đó có nghĩa là một cuộc họp quan trọng, và cô hoàn toàn không có thời gian để chuẩn bị.
Hạ Lan hít một hơi thật sâu, vị trà đậu biếc đêm qua vẫn còn vương vấn trong cuống họng, khiến cô có cảm giác khó chịu. Cô chỉnh lại trang phục một lần nữa, cố gắng che đi vệt bùn trên tà váy bằng cách khéo léo giữ túi xách. Cô bước về phía phòng họp kính, cảm nhận ánh mắt của một vài đồng nghiệp lướt qua mình, pha chút tò mò. “Hôm nay có vẻ là một ngày không bình thường rồi,” cô thầm nghĩ. Cánh cửa phòng họp mở hé. Ánh sáng đèn vàng ấm áp hắt lên tấm bảng trắng, và một vài bóng người đang ngồi nghiêm nghị. Vừa đặt chân vào, một luồng khí lạnh lẽo nhưng đầy uy quyền lập tức bao trùm lấy cô, như thể nhiệt độ trong phòng vừa giảm đi vài độ C. Cô ngước mắt lên, và ngay lập tức, ánh mắt cô chạm phải một người đàn ông. Anh ta ngồi ở vị trí chủ tọa, tấm lưng thẳng tắp tựa vào ghế, khoác trên mình bộ vest đen lịch lãm. Toàn bộ cơ thể cô đông cứng.
Cảm giác như thời gian ngừng lại, âm thanh trong căn phòng hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại tiếng tim cô đập thình thịch trong lồng ngực. Mắt anh, sâu thẳm như hồ nước mùa đông không đáy, lướt qua cô một cách lạnh lùng, không chút cảm xúc, nhưng lại khiến cô cảm thấy như bị xuyên thấu. Ánh đèn phòng họp phản chiếu vào đôi mắt đen ấy, tạo ra những chấm sáng lạnh lẽo. Cô biết anh. Biết quá rõ. Khuôn mặt ấy, từng đường nét cương nghị, cái khóe môi khẽ nhếch lên rất nhẹ, tất cả đều quen thuộc đến đáng sợ. Mùi đàn hương nhè nhẹ từ bộ vest của anh bay đến, quen thuộc và xa lạ cùng lúc. Đó chính là Lăng Bắc Quân. Người đàn ông mà cô đã cố gắng quên lãng suốt năm năm trời. Anh không nói một lời, chỉ đưa mắt nhìn cô, nhưng cái nhìn đó như một lưỡi dao sắc bén, rạch toạc lớp vỏ bọc kiên cường mà Hạ Lan đã dày công xây dựng. Cô cảm thấy một cảm giác đau đớn dữ dội ở tim, như ai đó vừa bóp nghẹt nó. Cô siết chặt quai túi xách, đầu ngón tay trắng bệch.
Lăng Bắc Quân không nói gì, chỉ khẽ gật đầu ra hiệu cho cô ngồi xuống. Hành động đó, vô cùng nhỏ bé và lịch sự, lại khiến Hạ Lan cảm thấy như một sợi xích vô hình đang siết chặt lấy cô. Cô chậm rãi bước đến chiếc ghế trống gần nhất, cảm giác tất cả ánh mắt trong phòng đều đổ dồn vào mình. Tiếng giày cao gót của cô dường như to hơn bình thường, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Khi cô ngồi xuống, cô cố gắng tránh ánh mắt của anh, nhưng một phần trong cô lại không thể ngừng cảm nhận sự hiện diện của anh, như một từ trường mạnh mẽ đang hút lấy cô. Giám đốc cấp trên, ông Minh, ho khan một tiếng, phá vỡ sự im lặng căng thẳng. “Chào mừng Lăng tổng đã đến với cuộc họp đầu tiên tại chi nhánh của chúng ta. Và tôi xin giới thiệu, đây là Hạ Lan, trưởng phòng đầu tư, một trong những nhân viên chủ chốt của chúng tôi.” Hạ Lan gật đầu nhẹ, không dám ngẩng mặt lên. Lăng Bắc Quân chỉ khẽ nhíu mày, không đáp lời, ánh mắt vẫn không rời khỏi cô. Một cảm giác nóng rực lan tỏa trên gò má Hạ Lan, không biết là vì xấu hổ hay tức giận.
Ông Minh tiếp tục bài giới thiệu về tình hình công ty, nhưng Hạ Lan không còn nghe thấy gì nữa. Tâm trí cô xoay mòng mòng. Anh trở về. Anh là Lăng Bắc Quân. Cô đã đoán được, nhưng sự thật vẫn giáng xuống như một cú trời giáng. Mùi đàn hương từ người anh thoảng qua, xen lẫn mùi giấy tờ mới và mực in, tạo thành một hỗn hợp mùi hương quen thuộc nhưng xa lạ. Cô cố gắng tập trung vào những con số trên màn hình chiếu, vào những biểu đồ phức tạp, nhưng mắt cô cứ vô thức lướt về phía anh. Anh vẫn im lặng, mỗi cử chỉ đều toát lên vẻ uy quyền và lạnh lùng. Anh cầm một tập tài liệu, ngón tay dài và thon gõ nhẹ lên bìa, tạo ra âm thanh khô khốc trong không gian tĩnh lặng. Hành động nhỏ đó lại khiến Hạ Lan rùng mình. Đó là thói quen của anh, mỗi khi anh đang suy nghĩ hoặc sắp đưa ra một quyết định quan trọng. Và cô biết, những quyết định của Lăng Bắc Quân chưa bao giờ là dễ dàng với bất kỳ ai.
“Vậy, theo những gì tôi thấy trên báo cáo, có vẻ như dự án ‘Bình Minh Mới’ của chúng ta đang gặp một số trục trặc tài chính?” Lăng Bắc Quân lên tiếng, giọng anh trầm ấm nhưng lạnh như băng, cắt ngang lời ông Minh. Hạ Lan giật mình. Dự án ‘Bình Minh Mới’ chính là dự án mà cô đang phụ trách chính. Anh quay đầu, đôi mắt đen nhìn thẳng vào Hạ Lan. “Cô Hạ Lan, cô có thể giải thích rõ hơn về vấn đề này không?” Tim cô co thắt một cái, như ai vắt khô nó ra. Toàn bộ huyết quản trong cơ thể như muốn đông cứng lại. Ánh mắt anh, như tia laser, xuyên qua mọi lớp phòng thủ của cô. Cô muốn nói gì đó. Nhưng cổ họng cô— nghẹn lại, một vị kim loại mặn chát bất ngờ tràn ra trong miệng. Cô nhìn thẳng vào anh, nhưng thứ cô thấy không phải là ánh mắt chất vấn của một sếp mới, mà là ánh mắt quen thuộc đã từng ám ảnh cô trong những đêm mất ngủ.
“Thưa Lăng tổng,” Hạ Lan cố gắng ổn định lại giọng nói của mình, “dự án ‘Bình Minh Mới’ là một dự án đầy tiềm năng. Chúng tôi đã lên kế hoạch chi tiết và dự đoán được những rủi ro có thể xảy ra. Tuy nhiên, tình hình thị trường gần đây có nhiều biến động bất ngờ, đặc biệt là sự cạnh tranh từ một đối thủ mới nổi đã ảnh hưởng không nhỏ đến dòng tiền của dự án.” Cô nói, cố gắng giữ giọng điệu chuyên nghiệp nhất có thể, nhưng đầu ngón tay cô đang run nhẹ, và cô phải giấu tay sau lưng, siết chặt lấy nhau. Mùi đàn hương từ anh càng lúc càng rõ, như muốn quấn lấy cô. Anh khẽ hừ một tiếng, âm thanh rất nhỏ, nhưng đủ khiến cả phòng họp chìm vào im lặng. Ánh mắt anh vẫn dán chặt vào cô, một nụ cười nhạt nhòa, không hề có ý cười, thoáng qua trên môi. “Biến động thị trường, hay là do năng lực của người phụ trách không đủ để ứng phó?” Câu hỏi của anh như một mũi dao găm, đâm thẳng vào trái tim Hạ Lan, khiến
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Tiếp tục quan sát
An toàn
🔥
Hành động ngay
Táo bạo
✨
Tìm cách khác
Bất ngờ
Phần 6
6,964 từ
🔒 Đăng nhập
7
Vết Cắt Định Mệnh
12,892 từ
🔒 Đăng nhập
8
Lời Mời Từ Bóng Đêm
11,303 từ
🔒 Đăng nhập
9
Đêm Vén Màn Huyết Mạch
10,859 từ
🔒 Đăng nhập
10
Đêm Hội Nguồn Cơn Bi Kịch
8,977 từ
🔒 Đăng nhập
11
Chân Tướng Sau Ánh Đèn
15,011 từ
🔒 Đăng nhập
12
Lưới Tơ Định Mệnh
13,622 từ
🔒 Đăng nhập
13
Lời Tuyên Ngôn Đổi Thay
14,157 từ
🔒 Đăng nhập
14
Dưới Ánh Đèn Kim Cương
13,130 từ
🔒 Đăng nhập
15
Lời Tuyên Bố Giữa Đêm Kim Cương
5,846 từ
🔒 Đăng nhập
16
Đêm Định Mệnh Bùng Nổ
12,497 từ
🔒 Đăng nhập
17
Lời Thề Giữa Ánh Đèn
14,532 từ
🔒 Đăng nhập
18
Lời Thú Tội Giữa Bão Tố
12,914 từ
🔒 Đăng nhập
19
Tâm Tư Giữa Những Mảnh Vỡ
7,625 từ
🔒 Đăng nhập
20
Bình Minh Sau Cơn Bão
9,372 từ
🔒 Đăng nhập
Tình yêu sâu đậm nhưng đầy đau khổ, câu hỏi muôn thuở: mãi mãi thực sự là bao xa?