"Chẳng nhẽ, mình lại phải làm việc với người này?" Lan thầm thì, ánh mắt liếc nhanh về phía Tùng đang ngồi cách đó không xa. Một cơn gió nhẹ lướt qua, mang theo mùi cà phê đậm đặc từ quán bên cạnh, nhưng nó không thể xua tan đi cảm giác nặng nề đang đè nén trong lòng cô. Tùng vẫn chăm chú nhìn màn hình laptop, những con chữ dồn dập xuất hiện như đang thi nhau chạy trốn khỏi sự thật là họ không thể tránh khỏi nhau trong dự án lần này.
"Điều gì làm cô khó chịu đến vậy?" Giọng nói của Tùng cất lên, không cần quay lại, nhưng Lan vẫn cảm nhận được đôi mắt anh đang dán chặt vào màn hình.
"Có gì đâu," cô nhún vai, cố gắng giữ giọng điệu bình thản. "Chỉ là... việc cô phải làm với người không thích hợp thôi."
Tùng, vẫn không ngẩng đầu lên, cười khẩy: "Cô nên hiểu, đôi khi công việc không cho phép chúng ta lựa chọn."
Ánh đèn vàng trong văn phòng phản chiếu lên mặt bàn, tạo ra những khoảng sáng tối lấp lánh. Lan nhắm mắt, hồi tưởng lại cái ngày định mệnh khi sếp thông báo về dự án này. Họ được giao nhiệm vụ thiết kế một bộ sưu tập nghệ thuật cho triển lãm quốc tế sắp tới. Hai khía cạnh đối lập: cô - một nghệ sĩ theo chủ nghĩa tối giản, còn Tùng - một nghệ sĩ thiên về sự phức tạp và màu sắc.
"Đến giờ mình mới biết Tùng thích châm chọc," cô thì thầm một mình, nhưng sao có chút gì đó chợt thấy vui. Ngón tay cô quờ gọi ly trà sữa trên bàn, hương vị ngọt ngào lan tỏa trong miệng, nhưng không đủ để làm dịu cảm giác châm chọc từ người bạn đồng hành này.
"Tôi không châm chọc," Tùng cuối cùng cũng quay lại, ánh mắt như lửa cháy. "Tôi chỉ đang nói sự thật."
Lan cúi xuống, giả vờ chăm chú vào tài liệu, nhưng thực ra, những từ ngữ vừa phát ra từ miệng Tùng như những mũi tên nhọn đâm thẳng vào cảm xúc của cô. Cô biết Tùng không thích mình, và đây là một cơ hội tồi tệ để thay đổi điều đó. Nhưng, không hiểu sao, một phần của cô lại muốn khám phá sự căng thẳng này.
"Thực ra, tôi nghĩ chúng ta nên tối ưu hóa sự khác biệt," cô lẩm bẩm, khóe miệng nhếch lên. "Có thể sẽ tạo ra điều gì đó tuyệt vời hơn cả hai chúng ta tưởng tượng."
