Một nữ quân y hiện đại, sắc sảo bỗng xuyên không về thời cổ đại, nhập
⭐ 0.0👁 0 lượt đọc📖 19 chương✍️ Admin TruyệnAI
📖 Chương 1 — Hắc Liên Hoa Tỉnh Mộng — Đọc thử miễn phí
Mùi máu tanh nồng xộc thẳng vào buồng phổi, lạnh buốt như băng đâm, kéo Lê Quỳnh Anh từ cõi hư vô trở về với hiện thực khắc nghiệt. Toàn thân ê ẩm, đau đớn như bị hàng trăm mũi kim châm cùng lúc, khiến cô phải rên khẽ. Mí mắt nặng trĩu, cố gắng mở ra, chỉ thấy một mảng tối mịt như mực. Đầu óc vẫn còn mơ hồ, lờ mờ nhớ về tiếng súng nổ chát chúa, cảm giác kim loại nóng bỏng xuyên qua ngực và khung cảnh bệnh viện dã chiến chìm trong khói lửa. Chết rồi sao? Chết rồi thì đây là đâu? Địa ngục có vẻ không bốc mùi ẩm mốc và phân chuột thế này.
Nội tâm: *Chết tiệt, mình vẫn còn sống? Hay đây là di chứng của morphine liều cao? Mấy thằng lính cấp dưới lại tiêm nhầm cho Đại úy rồi à?*
Cố gắng cử động, tay cô chạm phải thứ gì đó lạnh lẽo, thô ráp như đá tảng. Cả người cô nằm trên nền đất ẩm ướt, một bên má dán chặt vào lớp bùn nhão nhoét. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn đâu đó trong bóng tối, cùng với tiếng lạch cạch của chuột chạy qua chân, càng khiến dạ dày cô cuộn thắt. Một cơn buồn nôn dâng lên, nhưng thứ duy nhất trào ra là vị máu tanh, nóng hổi và mặn chát.
"Khụ... khụ..."
Giờ phút này, cô mới nhận ra hơi thở mình yếu ớt đến đáng sợ, lồng ngực quặn thắt mỗi khi hít vào. Tay run rẩy đưa lên sờ soạng, cô chạm phải búi tóc dài rối bời, không phải mái tóc ngắn gọn gàng của mình. Rồi đến khuôn mặt, những vết sẹo lồi lõm, sờn sùi, không phải làn da mịn màng cô từng có. Cổ tay mảnh khảnh, gầy guộc, hoàn toàn xa lạ. Một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng, đánh tan mọi hoang mang. Đây không phải thân thể của cô!
Nội tâm: *Thôi xong! Thể loại này quen lắm... xuyên không ư? Mình, Lê Quỳnh Anh, Đại úy quân y tinh nhuệ của thế kỷ 21, lại vừa xuyên không à? Lạy hồn!*
Cánh cửa nặng nề bằng gỗ và sắt ken két mở ra, một tia sáng yếu ớt từ ngọn đuốc hắt vào, rọi rõ căn phòng giam ẩm thấp, tối tăm như mộ huyệt. Mùi hôi thối đặc trưng của nơi giam cầm xộc thẳng vào khứu giác, khiến Quỳnh Anh suýt ói thêm lần nữa. Trên tường, những vệt máu khô đen kịt vẽ nên hình thù kỳ dị, như những lời nguyền rủa. Cô nhìn xuống bộ xiêm y trên người mình, là vải thô đã sờn rách, bám đầy bùn đất và vết máu đã khô. Hai cổ tay bị còng chặt vào một sợi xích sắt to bản, nối với bức tường đá.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
Giọng một tên lính thô lỗ vang lên, xen lẫn tiếng bước chân nặng nề: "Tỉnh rồi à? Cũng gan lì đấy, Tướng quân Liễu Yến."
"Liễu Yến?" Quỳnh Anh cố gắng phát ra tiếng, nhưng cổ họng khô khốc, đau rát. "Liễu Yến là ai?"
Tên lính cười khẩy, giọng đầy khinh bỉ: "Vẫn còn giả bộ sao? Hắc Liên Hoa, đừng tưởng Ngươi ngất đi là bản tướng quân không biết Ngươi đang mưu tính gì. Đại tội mưu phản, đáng lẽ phải chém đầu ngay lập tức, nhưng Hoàng thượng nhân từ, vẫn cho Ngươi cơ hội cuối cùng để nhận tội."
Nội tâm: *Hắc Liên Hoa? Mưu phản? Liễu Yến? Tướng quân? Ôi trời ơi! Bộ mình vừa xuyên vào thân xác của một nhân vật phản diện đang chờ ngày lên đoạn đầu đài sao? Kịch bản này có hơi bị xoắn não rồi đấy!*
Mắt cô lờ mờ thích nghi với ánh sáng yếu ớt. Hai tên lính đứng trước song sắt, gương mặt hằn học và ánh mắt tràn đầy sự căm ghét. Một tên cầm ngọn đuốc, tên còn lại hất nước lạnh vào người cô. Nước lạnh buốt thấm qua lớp áo mỏng, khiến cả người cô run lên bần bật.
"Tướng quân Liễu Yến, đừng tưởng ngất đi là qua mặt được." Tên lính hất nước nói, giọng hắn sặc mùi rượu. "Ngày mai là tới phiên Ngươi rồi đấy. Ngươi có gì muốn nói không?"
Quỳnh Anh cắn chặt môi. Trong đầu cô, những mảnh ký ức vụn vặt bắt đầu hiện lên, hỗn loạn và đau đớn như bị xé toạc. Liễu Yến – tên đầy đủ là Liễu Yến Nương, từng là một nữ tướng lừng danh của triều đình Đại Việt, một tay cầm kiếm, một tay cầm quân, bảo vệ biên cương vững chắc. Nàng được ví như "Phượng Hoàng Lửa" nơi chiến trường, khiến giặc ngoại xâm khiếp sợ. Nhưng chỉ trong một đêm, từ vị thế ngàn vàng, nàng bị vu oan mưu phản, thông đồng với địch, giam vào lao tù chờ ngày xử trảm. Hắc Liên Hoa là biệt danh mà những kẻ thù ghét nàng đặt cho, ý chỉ một đóa sen đen độc địa, giả dối, ngoài mặt thanh cao mà bên trong đầy rẫy mưu toan.
Nội tâm: *À vâng, kịch bản cũ rích nhưng hiệu quả: Anh hùng bị kẻ tiểu nhân hãm hại, xuyên không trả thù. Nhưng mà nữ chính là mình thì sao mà thành 'anh hùng' ngay được khi đang thê thảm thế này? Đau quá!*
Cô cố gắng ngồi thẳng dậy, lưng tựa vào bức tường đá lạnh lẽo. Mỗi cử động đều khiến vết thương ở bụng và bả vai nhói lên, nóng rát. Quỳnh Anh – giờ là Liễu Yến – hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ vẻ bình thản. Là một quân y, cô đã quá quen với việc giữ bình tĩnh trong những tình huống nguy hiểm nhất. Cô dùng đầu ngón tay sờ nhẹ lên vết thương ở bụng, cảm nhận lớp băng thô sơ, đã ướt đẫm máu. Vết chém sâu hoắm, có vẻ như đã bị nhiễm trùng nhẹ.
"Vết thương này... là do ai?" Giọng Liễu Yến khàn đặc, nhưng không hề run rẩy.
Hai tên lính nhìn nhau, rồi cười phá lên. "Hahaha! Ngươi còn hỏi? Chẳng phải trong trận loạn, Ngươi đã tự tay đâm bản thân sao? Kẻ mưu phản, bị phản vệ. Đáng đời!"
Nội tâm: *Tự đâm mình? Để làm gì? Để không bị xử tử ngay lập tức, có thêm thời gian lật kèo à? Liễu Yến này cũng không phải loại tầm thường đâu nhỉ. Có tiềm năng đấy!*
"Nói dối." Liễu Yến thốt ra hai chữ, ánh mắt sắc như dao găm. "Ngươi nghĩ ta không biết vết thương này là do kiếm của ai gây ra sao?"
Lời nói của nàng, dù yếu ớt, lại mang một khí thế áp bức vô hình, khiến hai tên lính đang cười cợt bỗng im bặt. Chúng cảm thấy sống lưng lạnh toát, bởi ánh mắt của "Liễu Tướng quân" lúc này không còn là sự cam chịu, nhục nhã mà là sự sắc lạnh, thấu tận xương tủy, như ánh mắt của một con mãnh thú bị dồn vào đường cùng.
"Hừ! Dù sao thì cũng vô ích thôi. Ngươi đã bị định tội. Ngày mai, sau phiên chầu, Ngươi sẽ bị đem ra chợ Đông thành chém đầu thị chúng!" Một tên lính nói, giọng đầy hả hê.
Chúng nói xong, đóng sập cánh cửa sắt lại, nhốt Liễu Yến trở lại bóng tối và sự cô đơn. Tiếng chốt cửa kêu "cạch" một tiếng khô khốc, như một lời kết án cuối cùng.
Bóng tối lại bao trùm, nhưng lần này Liễu Yến không còn hoảng sợ. Mọi giác quan của cô lúc này đều tập trung vào việc đánh giá tình trạng cơ thể. Hơi thở gấp gáp, mạch yếu, sốt nhẹ, vết thương nhiễm trùng. Tình trạng này nếu ở bệnh viện, cô sẽ được truyền dịch, kháng sinh, phẫu thuật. Nhưng ở đây, trong cái ngục tối này... không có gì cả.
Nội tâm: *Tuyệt vời! Quân y siêu cấp VIP, mà giờ lại không có nổi một miếng cồn, một cây kim. Mình còn thua xa mấy bà mế dân tộc nữa. Liệu có thể sống sót nổi không đây?*
Liễu Yến hít sâu, cố gắng vận dụng kiến thức y học hiện đại đã ăn sâu vào máu. Trước hết là cầm máu và chống nhiễm trùng. Nhưng làm cách nào? Quanh đây chỉ có đất, đá và mùi hôi thối. Cô nhìn xuống bộ xiêm y rách nát của mình. Vải thô, dù bẩn, nhưng vẫn có thể dùng. Cô cắn răng, xé một mảnh vải từ vạt áo, cẩn thận lau sạch vết máu quanh vết thương. Đau đớn ập đến, nhưng cô không rên rỉ.
Tiếp theo, cô cần tìm thứ gì đó để sát khuẩn. Trong bóng tối, Liễu Yến sờ soạng khắp nơi, tay chạm vào những vệt nước đọng trên tường, những phiến đá lạnh lẽo. Bỗng, đầu ngón tay cô chạm vào một mầm cây nhỏ bé, cố gắng vươn lên từ khe đá ẩm ướt. Cảm giác quen thuộc! Mùi của nó...
Nội tâm: *Đây là... rau sam? Hoặc một loại cây thân thảo nào đó có tính kháng viêm, sát khuẩn nhẹ? Hy vọng là không độc. Liều một phen vậy.*
Cô cẩn thận ngắt lấy vài chiếc lá non, nhấm thử một chút. Vị chát nhẹ, không đắng gắt, không có dấu hiệu độc tính. Liễu Yến dùng hết sức lực còn lại, nhai nát những chiếc lá đó, rồi đắp lên vết thương. Mặc dù biết đây chỉ là biện pháp tạm thời, nhưng ít ra, nó cũng mang lại chút hy vọng.
Ký ức của Liễu Yến Nương tiếp tục ùa về, rõ ràng hơn. Nàng bị giáng chức, bị tước binh quyền sau một cuộc phản công thất bại ở biên giới phía Bắc. Hoàng thượng, vốn tin tưởng nàng, lại bị lung lay bởi lời gièm pha của một vị quan lại quyền thế, Đỗ Thừa Tướng – kẻ luôn thù ghét Liễu gia. Đỗ Thừa Tướng đã gài bẫy, tạo bằng chứng giả mạo Liễu Yến thông đồng với giặc. Và đỉnh điểm là vụ việc "tự đâm mình" trong trận hỗn chiến ở chính thư phòng của nàng, khi quân triều đình ập vào bắt giữ. Kẻ nào đó đã giả dạng thành nàng, gây ra vết thương đó để tạo hiện trường giả, hoặc có kẻ đã dùng kiếm đâm nàng rồi vu cho nàng tự sát.
Nội tâm: *Một vụ án hóc búa đây! Có vẻ như Liễu Yến không chỉ bị hãm hại mà còn bị dàn dựng một cách tỉ mỉ. Đỗ Thừa Tướng, huh? Một tay cáo già đây. Nhưng ta là Đại úy quân y Lê Quỳnh Anh, không phải Liễu Yến yếu đuối ngày xưa. Muốn chơi thì ta chơi tới bến!*
Đêm dài như vô tận, Liễu Yến không ngủ được. Nàng nằm đó, trong bóng tối, nghe tiếng tim mình đập thình thịch, cảm nhận từng hơi thở nặng nhọc. Ký ức của hai kiếp người đan xen vào nhau, tạo thành một mớ bòng bong. Cô nhớ về bệnh viện hiện đại, tiếng máy monitor kêu tít tít, mùi thuốc sát trùng và tiếng đồng nghiệp gọi "Đại úy Lê". Rồi lại đến hình ảnh chiến trường máu lửa, tiếng vó ngựa rầm rập, tiếng kiếm va chạm và những trận đánh bất phân thắng bại của Liễu Tướng quân.
Nàng phải sống. Không chỉ để thoát khỏi cái chết oan uổng, mà còn để rửa sạch nỗi nhục của Liễu Yến Nương, để trả thù cho gia tộc và những người nàng yêu quý (mà trong ký ức của Liễu Yến, có vẻ như không ít người đã chết vì vụ mưu phản này).
Ánh sáng yếu ớt của buổi bình minh xuyên qua khe cửa nhỏ trên cao, mang theo hơi sương lạnh lẽo và tiếng chim hót xa xăm. Liễu Yến biết, ngày phán quyết đã đến. Nàng cố gắng nén cơn đau, đứng dậy. Toàn thân nhức mỏi, đầu óc quay cuồng. Nhưng trong mắt nàng, không còn sự sợ hãi, mà là ngọn lửa rực cháy của ý chí sinh tồn và sự trả thù.
Cánh cửa ngục lại mở ra. Lần này, không phải hai tên lính quèn mà là một viên quan giám ngục có vẻ mặt nghiêm nghị, theo sau là hai tên lính gác. Hắn nhìn Liễu Yến từ đầu đến chân, ánh mắt đánh giá.
"Liễu Tướng quân, đã đến giờ rồi." Viên giám ngục nói, giọng điệu có phần tôn kính hơn lũ lính lúc trước, nhưng ẩn chứa sự lạnh lùng. "Hoàng thượng đã mở phiên chầu đặc biệt để xét xử tội mưu phản của Ngươi. Ngươi... có còn lời nào muốn biện giải không?"
Nội tâm: *Biện giải? Bây giờ mà biện giải thì khác gì tự dâng đầu vào dao? Phải chơi lớn hơn!*
Liễu Yến chỉnh lại xiêm y dù đã rách nát, cố gắng đứng thẳng nhất có thể, dù mỗi thớ thịt đều đang kêu gào. Nàng nhìn thẳng vào mắt viên giám ngục.
"Bổn tướng quân không có gì để biện giải." Nàng nói, giọng tuy khàn nhưng vang rõ. "Vì bổn tướng quân... vô tội."
Viên giám ngục nhíu mày. Hắn không ngờ một kẻ sắp chết lại có thể nói ra lời đó với khí thế kiên định đến vậy. "Dù Ngươi có nói gì, Hoàng thượng đã có phán quyết. Hãy theo ta."
Hắn ra hiệu cho lính tháo còng cho Liễu Yến. Tiếng "cạch" của khóa sắt mở ra như tiếng vọng từ kiếp trước. Dù cổ tay hằn vết xích, dù thân thể tàn tạ, Liễu Yến vẫn bước đi với dáng vẻ hiên ngang, khí phách một thời của nữ tướng quân. Nàng không sợ cái chết. Nàng sợ chết mà không rửa được nỗi oan.
Cảnh sắc bên ngoài ngục thất khiến nàng choáng váng. Ánh nắng chói chang, bầu trời xanh ngắt, những hàng cây cổ thụ cao vút vẫy lá trong gió. Mùi hương của đất, của cây cỏ, của cuộc sống bên ngoài ngục tù. Những lính gác, những cung nữ, thái giám đều đổ dồn ánh mắt sợ hãi, khinh bỉ vào nàng.
Họ dẫn nàng qua những hành lang dài, qua những khu vườn được cắt tỉa cầu kỳ, qua những tòa điện nguy nga tráng lệ. Kiến trúc đậm chất cổ điển phương Đông, với mái ngói cong vút, cột gỗ chạm trổ tinh xảo. Đây chính là cung điện của Đại Việt. Liễu Yến Nương đã từng là một phần của nơi này, từng nhận ân sủng, từng gánh vác trọng trách. Giờ đây, nàng bước đi như một tội nhân, trên con đường dẫn đến đoạn đầu đài.
Nàng được đưa đến một đại điện rộng lớn, nơi triều đình đang nhóm họp. Mùi trầm hương thoang thoảng trong không khí, hòa lẫn với mùi giấy mực và mùi mồ hôi lo lắng của các quan lại. Ánh sáng từ những khung cửa sổ cao vút chiếu rọi vào, làm nổi bật ngai vàng rồng phượng lấp lánh ở cuối điện. Vị hoàng đế trẻ tuổi, uy nghiêm, đang ngồi trên đó, ánh mắt sắc bén nhìn xuống.
Quanh điện, hàng trăm quan văn võ đang đứng xếp hàng, ai nấy đều mang vẻ mặt nghiêm trọng. Đỗ Thừa Tướng, với bộ áo gấm hoa lệ, đứng ở hàng đầu, ánh mắt ẩn chứa nụ cười đắc thắng. Hắn ta nhìn Liễu Yến như nhìn một con mồi đã nằm trong lưới.
Nội tâm: *Đỗ Thừa Tướng! Kẻ đã hãm hại Liễu Yến Nương! Nhìn cái mặt hắn kìa, y chang mấy tên trùm cuối trong phim Hong Kong. Cứ chờ đấy, lão già, ta sẽ cho lão biết thế nào là "Hắc Liên Hoa" thực sự.*
"Tội nhân Liễu Yến đã đến!" Một thái giám cao giọng hô vang, phá vỡ sự im lặng.
Liễu Yến bước vào chính điện, đầu không cúi. Nàng nhìn thẳng vào Hoàng đế, ánh mắt không hề nao núng. Phía trên, Hoàng đế trẻ tuổi nhìn lại nàng, ánh
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Tiếp tục quan sát
An toàn
🔥
Hành động ngay
Táo bạo
✨
Tìm cách khác
Bất ngờ
6
Cái Giá của Trí Tuệ
13,860 từ
🔒 Đăng nhập
7
Một Canh Bạc Đổi Mạng
13,546 từ
🔒 Đăng nhập
8
Lưỡi Hái Định Mệnh
11,739 từ
🔒 Đăng nhập
9
Ám Long Thức Giấc
12,191 từ
🔒 Đăng nhập
10
Mắt Xích Loạn Thần
13,004 từ
🔒 Đăng nhập
11
Đêm Đen Thấy Ánh, Sợi Chỉ Sinh Tử
12,107 từ
🔒 Đăng nhập
12
Ánh Nến Mờ, Mưu Kế Hiện
13,367 từ
🔒 Đăng nhập
13
Đối Diện Ác Ý
11,664 từ
🔒 Đăng nhập
14
Đối Đầu Dưới Ánh Nến
13,093 từ
🔒 Đăng nhập
15
Ánh Hoa Trà Rực Lửa Lạnh
9,864 từ
🔒 Đăng nhập
16
Lời Thề Dưới Kim Điện
10,575 từ
🔒 Đăng nhập
18
Án Tử Kim Điện
13,876 từ
🔒 Đăng nhập
19
Kim Điện Huyết Án
12,469 từ
🔒 Đăng nhập
20
Khói Hương Tan, Liên Hoa Nở Rộ
11,335 từ
🔒 Đăng nhập
⚔️
Cuộc Sống Điền Văn Của Tình Nhi
** Một cô gái hiện đại bất ngờ xuyên không về cổ đại và trở thành Tình Nhi, một tiểu thư sống trong một gia đình điền viên. Với tính cách hài hước và những suy nghĩ "điên rồ", cô phải đối mặt với những tình huống dở khóc dở cười để tồn tại trong thế giới xa lạ này, nhưng sự bình yên lại không dễ dàn