Bị ép gả cho một vương gia nổi tiếng tàn tật và khó tính, mọi người đều nghĩ nàng sẽ sống một đời bi kịch. Nhưng nàng, một bác sĩ hiện đại xuyên không, lại nhìn thấy tiềm năng chữa trị và một con người khác đằng sau vẻ ngoài lạnh lùng của chàng. Bằng y thuật tinh xảo và sự ấm áp, nàng không chỉ chữa lành cho chàng mà còn cùng chàng xây dựng một đế chế riêng, đổi đời cả hai.
⭐ 0.0👁 0 lượt đọc📖 18 chương✍️ Admin TruyệnAI
📖 Chương 1 — Đêm Động Phòng, Lời Nguyền Định Mệnh — Đọc thử miễn phí
Lần thứ hai trong đời, Khải Tâm bị ép gả. Lần này, nàng không còn là cô dâu trắng muốt ngây thơ, mà là một linh hồn từ thế kỷ 21, bị nhốt trong thân xác tiểu thư phủ Thừa Tướng, trên đường đến một đám cưới địa ngục. Chiếc kiệu hoa đỏ thẫm lảo đảo theo từng bước chân của lính kiệu, tiếng nhạc bát âm chát chúa vang lên từng hồi như cố ý xé nát màng nhĩ, át đi cả tiếng gió rít qua những khe hở. Khăn trùm đầu nặng trĩu bằng gấm thêu phượng hoàng, lớp sa mỏng phủ xuống, khiến tầm nhìn của nàng chỉ còn lại một mảng màu đỏ mờ ảo, nhuốm màu u ám, ngột ngạt.
"Nào, Lý Khải Tâm, cô làm được mà. Ai mà ngờ, mới hôm qua còn ở bệnh viện cấp cứu, hôm nay đã thành cô dâu cổ đại. Từ bác sĩ ngoại khoa thành... dâu nhà quyền quý. Cái quái gì thế này?" Nội tâm cô gào thét, xen lẫn chút hài hước chua chát. Cô đưa tay sờ lên chiếc cổ mảnh mai, cảm nhận sợi dây chuyền bạc có mặt đá nhỏ lạnh buốt chạm vào da thịt. Đó là thứ duy nhất của kiếp trước còn vương vấn trên người cô, một món quà của mẹ. "Kiếp trước sống chết với dao mổ, kiếp này liệu có phải cầm dao... làm bếp không nhỉ?"
Mùi hương trầm phảng phất từ những chiếc lư hương đặt dọc đường kiệu đi, trộn lẫn với mùi bụi đất và mùi mồ hôi chua loét của người khiêng kiệu, khiến cô thấy khó chịu. Bên ngoài, tiếng reo hò của đám đông nghe có vẻ phấn khích, nhưng Khải Tâm biết, đó là những tiếng cười chế giễu nhiều hơn là chúc phúc. Ai mà lại chúc phúc cho một tiểu thư khuê các bị gả cho Liệt Vương tàn phế cơ chứ? Liệt Vương, hay còn gọi là Dạ Minh Vương, đã từng là chiến thần lẫy lừng của Đại Viêm, nhưng sau trận chiến Biên Quan mười năm trước, chàng trở về với đôi chân tàn phế, khuôn mặt bị bỏng một mảng lớn và tính tình trở nên lạnh lùng, tàn bạo, khét tiếng khắp kinh thành.
"Yên tâm, Lý Khải Tâm, cô từng cắt ruột thừa, vá tim, cứu người thoát khỏi tử thần hàng trăm lần. Một cái đám cưới cổ hủ và một ông chồng cụt chân thì nhằm nhò gì?" Cô tự nhủ, cố gắng trấn an bản thân. Tuy nhiên, ngón tay cô vẫn vô thức siết chặt vạt áo lụa, cảm nhận sự mềm mại, mát lạnh của sợi vải. Mặc dù miệng lưỡi cô luôn tỏ ra bất cần, nhưng trái tim cô vẫn đập thình thịch như đánh trống.
Chiếc kiệu đột ngột dừng lại, một tiếng "két" dài vang lên khi nó chạm đất. Âm thanh khô khốc ấy như sợi dây cung bị kéo căng, khiến mọi giác quan của Khải Tâm đều căng lên. "Tới rồi." Một giọng nữ trong trẻo nhưng đầy lạnh nhạt vang lên bên ngoài, "Tân nương xin mời xuống kiệu."
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
Khải Tâm hít một hơi thật sâu, cố gắng điều hòa nhịp thở. "Bây giờ là lúc diễn kịch." Cô tự nhắc nhở. Tay cô khẽ run khi đưa ra, chạm vào một bàn tay khác lạnh lẽo và cứng ngắc như tượng đá. Đó là tay của một thị nữ, được phái đến để đỡ cô xuống kiệu. Bước chân ra khỏi kiệu, Khải Tâm cảm nhận ngay không khí xung quanh lạnh hơn hẳn. Mùi trầm hương và bụi đất giờ đây nhường chỗ cho mùi hoa nhài thoang thoảng từ những khóm cây cảnh được cắt tỉa cầu kỳ, trộn lẫn với mùi đá lạnh và sự tĩnh mịch đến rợn người của Vương phủ.
Qua lớp khăn voan, Khải Tâm nhận ra sự vắng vẻ đến bất thường. Không có đám đông hò reo, không có những ánh mắt tò mò soi mói. Chỉ có một hàng dài thị vệ và thị nữ đứng im như pho tượng, ánh mắt cúi gằm, không dám ngẩng lên nhìn nàng. Không khí nặng nề, u ám đến mức Khải Tâm cảm thấy lồng ngực mình như bị một tảng đá đè nặng. "Chà, vương phủ này đúng là có phong cách riêng. Chắc Vương Gia không thích ồn ào. Hoặc là chẳng ai thèm chúc mừng đám cưới này."
Nàng được dẫn qua những hành lang dài hun hút, lát đá xanh rêu phong, hai bên là những cột gỗ chạm khắc tinh xảo đã sờn màu thời gian. Ánh nắng chiều tà hắt qua những ô cửa sổ chạm giấy hoa văn, tạo thành những vệt sáng xiên xiên trên sàn nhà. Mỗi bước chân của nàng, dù được đôi giày thêu lót êm ái che đi, vẫn dội lại một tiếng "cộp" nhỏ, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. "Đồng Hoa nói đúng, cảnh vật đẹp đẽ nhưng ẩn chứa bi kịch. Nơi này đẹp đấy, nhưng sao lạnh lẽo thế này?"
Cuối cùng, nàng được đưa đến một căn phòng rộng lớn, được gọi là tân phòng. Cánh cửa gỗ lim chạm trổ rồng phượng nặng nề được đẩy ra, phát ra tiếng kẽo kẹt rợn người. Bên trong, một không gian xa hoa lộng lẫy hiện ra. Tấm thảm đỏ trải dài từ cửa vào đến tận long sàng được chạm khắc tinh xảo. Mùi nến long phượng cháy chậm tỏa ra thứ hương thơm ngọt ngào, ấm áp, nhưng không làm tan đi vẻ lạnh lẽo vốn có của căn phòng.
"Tân nương xin đợi Vương Gia." Giọng thị nữ lại vang lên, rồi nàng ta khẽ cúi đầu, đóng cửa lại, để Khải Tâm một mình trong căn phòng xa lạ. "Một mình ư? Thậm chí không có lấy một bà mối hay một người hầu thân cận nào ở lại sao?" Khải Tâm thầm nghĩ, cảm thấy có chút bất an. Cô đứng lặng lẽ giữa phòng, cảm nhận sức nặng của chiếc mũ phượng và khăn voan trên đầu. Tim cô đập rộn ràng, không phải vì hồi hộp của một cô dâu, mà là vì sự căng thẳng, cảnh giác của một người đang đối mặt với hiểm nguy.
Thời gian trôi qua chậm chạp như thể bị đóng băng. Khải Tâm không biết mình đã đứng bao lâu, chỉ biết đôi chân bắt đầu mỏi nhừ. Cô ước mình có thể ngồi xuống, nhưng theo lễ nghi, cô phải đứng chờ phu quân của mình. Mấy chục phút trôi qua, Khải Tâm thầm rủa cái lễ nghi cổ hủ này. "Cái đồ phong kiến mục ruỗng, đứng đợi chồng trong đêm tân hôn... Thôi được, đây là cơ hội để quan sát."
Cô bắt đầu đảo mắt qua căn phòng, cố gắng thu thập thông tin qua lớp khăn voan mờ ảo. Những bức tranh thủy mặc treo trên tường, những bình sứ cổ đặt trên kệ, chiếc bàn trà chạm khắc tinh xảo, và cái long sàng lộng lẫy với rèm the đỏ thêu chỉ vàng. Mọi thứ đều cho thấy sự giàu có và quyền thế, nhưng lại thiếu đi hơi ấm của một ngôi nhà. Đặc biệt, có một giá sách lớn chất đầy những cuốn sách cũ kỹ, cùng với một vài bản đồ quân sự cuộn tròn trên bàn. "Vậy ra Vương Gia này không chỉ là một chiến thần, còn là một người yêu sách, hay ít nhất là một người có đầu óc chiến lược."
Đột nhiên, một tiếng "cạch" nhỏ vang lên từ cánh cửa. Khải Tâm giật mình, toàn thân căng cứng. Cánh cửa mở ra, nhưng không phải Vương Gia bước vào. Thay vào đó, là một lão bà với mái tóc bạc trắng, khuôn mặt nhăn nheo như vỏ quýt khô, nhưng đôi mắt lại sắc như dao cạo. Bà ta mặc một bộ y phục màu xám tro, đứng lặng lẽ ở ngưỡng cửa, ánh mắt quét qua Khải Tâm như muốn xuyên thấu tận tâm can.
"Thánh mẫu ư? Hay là bà quản gia độc ác trong mấy phim cổ trang?" Khải Tâm nghĩ bụng, nhưng trên mặt vẫn giữ vẻ đoan trang, cúi đầu theo đúng lễ nghi.
"Tân nương vẫn đứng đó sao?" Giọng bà lão khàn khàn, từng chữ như bị mài dũa qua đá, "Thật là có lễ giáo. Nhưng lão nô không nghĩ Vương Gia sẽ thích cái dáng vẻ cứng nhắc đó."
Khải Tâm không đáp lời, chỉ khẽ gật đầu. Cô cảm nhận được sự dò xét trong lời nói của bà lão. "Cô ta đang thử mình sao? Hay là đang cảnh cáo?"
Bà lão bước vào, đóng sập cửa lại. Tiếng "rầm" vang lên khiến Khải Tâm giật nảy mình. Mùi hương nến trong phòng trở nên nồng nặc hơn, gần như ngột ngạt. Bà ta đi chậm rãi đến bên chiếc bàn trà, châm thêm một nén hương nhỏ vào lư hương đồng. Mùi hương gỗ đàn thoang thoảng lan tỏa, hòa lẫn với mùi nến, tạo nên một cảm giác vừa thanh tịnh vừa huyền bí.
"Tân nương vốn là tiểu thư phủ Thừa Tướng, hẳn đã biết rõ thân phận của phu quân mình." Bà lão lên tiếng, vẫn không nhìn thẳng vào Khải Tâm, chỉ chăm chú vào làn khói hương. "Vương Gia của chúng ta, bề ngoài tuy là thiên tử kiêu ngạo, bên trong lại là một kẻ phế nhân. Ngài ấy... không cần một nữ nhân yếu đuối."
"Không cần nữ nhân yếu đuối?" Khải Tâm nhướng mày. "À, vậy là có vẻ Vương Gia có tiêu chuẩn riêng. Hay là bà ta đang ngầm cảnh báo mình phải mạnh mẽ lên nếu muốn sống sót ở đây?"
"Thiếp thân biết rõ." Khải Tâm nhẹ nhàng đáp, giọng nói trong trẻo nhưng đầy kiên định. "Thiếp là con gái của Thừa Tướng, từ nhỏ đã được giáo dưỡng theo tam tòng tứ đức. Phu quân là trời, thiếp không dám trái lời."
Bà lão bật cười khẩy, tiếng cười khô khốc như tiếng lá khô rụng. "Ồ, tam tòng tứ đức ư? Ở vương phủ này, đôi khi mạng sống còn quan trọng hơn lễ giáo đấy, tiểu thư." Bà ta quay lại, lần này ánh mắt sắc lẹm của bà ta dán chặt vào Khải Tâm, xuyên qua lớp khăn voan mỏng manh. "Phải rồi, nàng là người được hoàng thượng ban hôn, là tấm bình phong che chắn cho sự uy nghiêm của Vương Gia. Nàng nên nhớ, bổn phận của nàng chỉ có vậy."
Khải Tâm cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. "Bình phong ư? Vậy là mình có thể bị đẩy ra hứng đạn bất cứ lúc nào sao? Quả nhiên là một đám cưới chính trị." Cô hít một hơi, nén lại sự phẫn nộ trong lòng. "Được thôi, tôi sẽ diễn vai bình phong tốt nhất mà cô từng thấy."
"Thiếp thân đã hiểu." Nàng đáp lại, giọng điệu vẫn giữ vẻ bình thản.
"Tốt." Bà lão quay người đi ra, nhưng khi đến ngưỡng cửa, bà ta đột nhiên dừng lại, ánh mắt liếc nhìn chiếc long sàng một lần cuối, rồi nói một câu đầy ẩn ý: "Vương Gia từ khi bị thương, đêm nào cũng chịu dày vò. Có lẽ, nàng có thể giúp ngài ấy... bớt đau khổ."
Nói xong, bà ta biến mất, đóng cửa lại. Khải Tâm đứng lặng lẽ, lời nói của bà lão vang vọng trong đầu cô. "Bớt đau khổ? Bà ta đang ám chỉ gì? Chữa bệnh ư? Hay là... cái chết?" Một cảm giác lạnh lẽo bao trùm lấy cô, không phải từ không khí, mà từ chính lời nói đầy bí ẩn đó.
Cô lại đứng đợi một mình trong không gian ngột ngạt của tân phòng. Mùi nến và hương trầm trở nên nặng nề hơn, khiến cô cảm thấy hơi đau đầu. "Không ổn, mình phải tìm cách ngồi xuống hoặc ít nhất là cởi bỏ cái khăn trùm đầu này." Nhưng cô biết, phá vỡ lễ nghi ngay đêm đầu tiên là điều cấm kỵ. "Thôi được, cứ coi như đây là một bài kiểm tra thể lực."
Tiếng bước chân nặng nề, lạch bạch vang lên ngoài hành lang, phá vỡ sự tĩnh mịch. Lần này, Khải Tâm biết chắc chắn đó là Vương Gia. Cô hít thở sâu, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh nhất có thể. Cánh cửa lại mở ra, lần này không phải bà lão kia. Một người đàn ông cao lớn, thân hình vạm vỡ nhưng lại nghiêng ngả bước vào.
Hắn ta vận bộ hỉ phục đỏ thẫm thêu rồng vàng, nhưng chiếc áo bị kéo lệch một bên, để lộ bờ vai rộng và một phần cánh tay săn chắc. Khuôn mặt hắn bị che khuất một phần bởi một tấm mạng che mặt bằng lụa đen mỏng, chỉ để lộ đôi mắt sâu thẳm, sắc lạnh như chim ưng. Đôi mắt ấy quét qua Khải Tâm, dừng lại một chút, rồi lại dời đi, không hề có chút cảm xúc nào. Điều đáng chú ý nhất là đôi chân của hắn. Một chân hơi khuỵu xuống, dường như không thể chịu lực hoàn toàn, khiến hắn phải dùng một cây gậy chống bằng gỗ mun chạm khắc hình rồng. Mỗi bước đi đều chậm chạp, nặng nề, và mang theo một sự khó chịu, đau đớn không thể che giấu.
"Thân xác khỏe mạnh, nhưng chân bị thương. Chắc chắn không phải bẩm sinh." Khải Tâm, với con mắt của một bác sĩ, lập tức đưa ra nhận định. Cô nhìn dáng đi của hắn, cảm nhận được sự khó khăn trong mỗi bước chân. "Dáng đi này... có vẻ là tổn thương thần kinh hoặc xương khớp nghiêm trọng. Cần phải kiểm tra kĩ hơn."
Mùi rượu nồng nặc phả vào không khí khi hắn ta bước đến gần. Mùi hương trầm ngọt ngào trong phòng dường như bị lấn át hoàn toàn bởi thứ men say mạnh mẽ đó. Hắn ta không hề nói một lời, chỉ đi thẳng đến chiếc bàn trà, tự rót cho mình một chén rượu nữa rồi uống cạn. Tiếng chén sứ va vào nhau khô khốc.
Vương Gia đặt mạnh chén rượu xuống bàn, tạo ra một tiếng động vang dội. Hắn ta quay lại, chậm rãi tiến đến gần Khải Tâm. Mỗi bước chân của hắn đều nặng nề như muốn nghiền nát sàn nhà. Hơi thở hắn nặng nhọc, đôi mắt dưới lớp mạng đen như ẩn chứa một cơn bão tố. Khải Tâm cảm thấy toàn thân lạnh toát, không phải vì sợ hãi, mà là vì cảm giác bị áp bức. Hắn ta toát ra một thứ khí chất nguy hiểm, hoang dại như một con thú bị thương đang bị dồn vào đường cùng.
Hắn ta đứng đối diện nàng, gần đến mức Khải Tâm có thể ngửi thấy mùi rượu, mùi mồ hôi và một mùi hương nam tính rất riêng, trộn lẫn với mùi thuốc bắc thoang thoảng. Hắn đưa tay ra, nhưng không phải để nâng khăn voan. Bàn tay thô ráp, chai sần của hắn nắm chặt lấy cằm nàng, siết nhẹ. Sức mạnh của hắn khiến Khải Tâm hơi lảo đảo, buộc nàng phải ngẩng mặt lên.
"Ngươi... có gì đặc biệt?" Giọng nói của Vương Gia khàn đặc, trầm thấp, như tiếng đá lăn dưới vực sâu. Từng chữ như chứa đầy sự lạnh lẽo và khinh thường.
Khải Tâm nhìn thẳng vào đôi mắt đen sâu thẳm dưới lớp mạng che mặt. "Đôi mắt này... không phải của kẻ tàn nhẫn bẩm sinh. Có sự tổn thương, có sự bất lực, và cả... nỗi đau." Với kinh nghiệm của một bác sĩ tâm lý, Khải Tâm nhận ra những cảm xúc phức tạp ẩn sâu bên trong vẻ ngoài lạnh lùng của hắn.
"Thiếp thân... chỉ là một nữ nhân bình thường." Nàng đáp lại, giọng không run rẩy, dù trái tim đang đập như trống bỏi. "Không có gì đặc biệt để Vương Gia phải lưu tâm."
Vương Gia bật cười khẩy, tiếng cười nghe như tiếng kim loại cọ xát vào nhau, đầy vẻ chế giễu. Hắn ta buông tay khỏi cằm nàng, khiến Khải Tâm lảo đảo lùi lại một bước. Hắn đưa tay lên, từ từ nâng tấm khăn voan đỏ thẫm của nàng lên. Khăn voan được kéo lên, trượt khỏi đầu nàng, rơi xuống sàn nhà như một dải lụa đỏ.
Ánh nến lung linh hắt lên khuôn mặt Khải Tâm, làm nổi
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Tiếp tục quan sát
An toàn
🔥
Hành động ngay
Táo bạo
✨
Tìm cách khác
Bất ngờ
6
Lòng Người Chợt Khẽ Lay Động
12,973 từ
🔒 Đăng nhập
8
Kỳ Duyên Gặp Sóng Gió
7,094 từ
🔒 Đăng nhập
9
Hương Trà Dị Biến
5,198 từ
🔒 Đăng nhập
11
Độc Trà Mưu Kế
11,969 từ
🔒 Đăng nhập
12
Ẩn Khúc Trong Trà
12,137 từ
🔒 Đăng nhập
13
Bát Trà Đổi Mạng
10,915 từ
🔒 Đăng nhập
14
Mật Chỉ Nhuốm Máu
11,875 từ
🔒 Đăng nhập
15
Mật Chỉ Đoạt Mạng
9,344 từ
🔒 Đăng nhập
16
Huyết Thư Cấm Cung
9,708 từ
🔒 Đăng nhập
17
Lời Huyết Thệ Giữa Triều Đình
9,932 từ
🔒 Đăng nhập
18
Lời Thề Sinh Tử Điện Kim Loan
7,104 từ
🔒 Đăng nhập
19
Sấm Sét Điện Kim Loan
10,634 từ
🔒 Đăng nhập
20
Thiên Hạ Quy Tâm
10,536 từ
🔒 Đăng nhập
⚔️
Cuộc Sống Điền Văn Của Tình Nhi
** Một cô gái hiện đại bất ngờ xuyên không về cổ đại và trở thành Tình Nhi, một tiểu thư sống trong một gia đình điền viên. Với tính cách hài hước và những suy nghĩ "điên rồ", cô phải đối mặt với những tình huống dở khóc dở cười để tồn tại trong thế giới xa lạ này, nhưng sự bình yên lại không dễ dàn