📖 Chương 1 — Phượng Hoàng Tái Sinh Từ Đống Tro Tàn — Đọc thử miễn phí
Đau đớn là thứ cuối cùng Thảo nhớ về thế giới cũ, và cũng là thứ đầu tiên cô cảm nhận được ở thế giới này. Cảm giác xương cốt rã rời, đầu óc quay cuồng như bị búa tạ giáng xuống, dạ dày quặn thắt đến mức tưởng chừng có thể nôn ra cả mật xanh mật vàng. Hơi thở phập phồng, mỏng manh như cánh ve sầu cuối hạ, mỗi nhịp đập của trái tim đều mang theo một tiếng rên xiết thầm lặng. Mí mắt nặng trịch, dường như bị chì nung chảy đổ vào, cố gắng lắm mới hé ra được một khe nhỏ.
Phía trước mắt là một mảng mờ đục, lờ mờ nhận ra một khung cảnh xa lạ: trần nhà bằng gỗ tối màu, cũ kỹ, nhuốm màu thời gian. Không phải phòng thí nghiệm sạch sẽ, sáng choang của cô, cũng không phải căn hộ tiện nghi cô vừa trả góp xong. Đây là một căn phòng tồi tàn, ẩm thấp, thoang thoảng mùi mốc và mùi thuốc bắc nồng ngái. Ánh sáng le lói từ khe cửa sổ nhỏ, yếu ớt như một lời thì thầm tuyệt vọng.
"Chết tiệt! Chuyện gì đang xảy ra vậy?" Nội tâm Thảo gào lên. Cô nhớ mình đang ở trong phòng thí nghiệm, kiểm tra một mẫu độc tố mới được tổng hợp. Sau đó... một tiếng nổ lớn, một cơn đau buốt xuyên thấu cơ thể, và rồi là bóng tối. Chắc chắn là cô đã chết. Nhưng đây là đâu? Địa ngục? Hay một trò đùa quái ác nào đó?
Cố gắng cử động ngón tay, một cảm giác xa lạ ập đến. Bàn tay này nhỏ nhắn, yếu ớt, những khớp xương gầy guộc. Không phải bàn tay chai sạn vì cầm ống tiêm, lọ thuốc của cô. Nàng... không, *cô* cảm nhận được từng thớ thịt căng cứng, từng mạch máu đập thình thịch dưới lớp da xanh xao. Tim cô thắt lại, một dự cảm không lành dấy lên.
"Mình xuyên không rồi sao? Ôi trời đất ơi, cái thể loại này tôi tưởng chỉ có trong mấy bộ truyện ngôn tình rẻ tiền tôi đọc cho vui thôi chứ!"
Bằng tất cả ý chí còn sót lại, Thảo từ từ mở hẳn mắt. Toàn thân đau nhức phản đối kịch liệt. Cô hít sâu một hơi, mùi hương ngai ngái của cỏ cây dại lẫn với mùi ẩm mốc xộc thẳng vào mũi, khiến cô rùng mình. Xung quanh là những bức tường trát đất trộn rơm, một cái bàn gỗ mục nát đặt cạnh giường và một vò nước sành đã mọc rêu. Trên giường, nơi cô đang nằm, là một tấm nệm trải chiếu cói thô ráp, cọ vào da thịt vốn đã mỏng manh càng thêm khó chịu.
Trong cái không gian u ám, chật hẹp này, có một bóng người đang cúi gằm bên bếp lửa. Một bà lão tóc bạc phơ, lưng còng, đôi mắt mờ đục như được phủ một lớp sương khói. Bà đang dùng một đôi đũa tre khuấy khuấy thứ gì đó trong nồi đất, tỏa ra mùi thuốc bắc nồng hơn hẳn. Bà lão không để ý đến việc cô đã tỉnh. Bà cứ lẩm bẩm, giọng khàn đặc như tiếng quạ kêu: "Uổng phí, thật uổng phí... Tuổi trẻ như hoa mà lại ra nông nỗi này..."
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
Thảo cố gắng dịch chuyển, nhưng một cơn đau nhói bất ngờ xé toạc cơ thể, khiến cô bật ra một tiếng rên khe khẽ. Bà lão giật mình, đôi mắt hẹp dài nheo lại nhìn về phía giường.
"Cô nương, người tỉnh rồi ư?" Giọng bà vẫn khàn, nhưng có chút ngạc nhiên. Bà chậm rãi đứng dậy, từng bước chân nặng nhọc tiến về phía giường. "Đã là ngày thứ ba rồi. Tưởng chừng người khó qua khỏi..."
Ngày thứ ba? Cô đã hôn mê ba ngày? Thảo, hay Liên Chi – cái tên dần hiện rõ trong tâm trí cô – không thể tin được. Cô cố gắng ngồi dậy, nhưng cơ thể không nghe lời, chỉ có thể chống tay lên.
"Cho... ta... nước..." Cô nặn ra từng chữ, cổ họng khô khốc như sa mạc.
Bà lão liền nhanh nhẹn (một cách tương đối) đi lấy một chiếc bát sứt mẻ và múc nước từ vò sành. Nước có màu vàng nhạt, thoảng mùi đất và lá khô. Liên Chi chần chừ một chút. Với bản năng của một dược sư, cô không thể tùy tiện uống bất cứ thứ gì không rõ nguồn gốc, nhất là khi cơ thể đang yếu ớt thế này. Nhưng cơn khát hành hạ quá dữ dội, khiến cô gần như không thể suy nghĩ.
"Là nước đun sôi với lá trà rừng, cô nương cứ yên tâm." Bà lão như đọc được suy nghĩ của cô, nói thêm.
Tin hay không thì cũng đành chịu, Liên Chi nhận lấy bát nước, nâng lên môi. Nước ấm, có vị chát nhẹ của trà rừng, không đến nỗi tệ. Cô uống cạn, cảm thấy cổ họng dịu đi phần nào. Đôi mắt vẫn không ngừng lướt qua mọi vật xung quanh, cố gắng thu thập thông tin.
"Đây là đâu?" Cô hỏi, giọng yếu ớt nhưng ánh mắt đã phần nào sắc bén trở lại.
Bà lão thở dài, đặt bát xuống bàn. "Đây là Hồi Lang Uyển, cô nương ạ. Nơi các tiểu thiếp thất sủng của Phủ Tướng quân được sắp xếp ở tạm."
Phủ Tướng quân? Tiểu thiếp thất sủng? Cả hai từ đều nghe thật chối tai. Nội tâm Thảo bùng lên: "Chết tiệt, mình xuyên thành một cô thiếp thất sủng sao? Mấy bộ truyện ngôn tình này thật sự ám ảnh tôi đến thế sao? Ít ra cũng phải xuyên thành công chúa, tiểu thư nhà giàu, hay chí ít là nữ chính được sủng ái chứ! Làm thiếp đã đủ đau đầu rồi, lại còn là 'thất sủng'!"
"Ta... ta là ai?" Liên Chi thử hỏi, mặc dù trong đầu đã có một cái tên mơ hồ hiện lên.
"Cô nương là Liên Chi, Liên Chi tiểu thư. Người vừa mới được gả vào phủ ta ba ngày trước. Nhưng xem ra... vận mệnh không được may mắn." Bà lão nói, giọng điệu xen lẫn chút thương hại và cả sự dửng dưng của người chứng kiến quá nhiều bi kịch.
Liên Chi. Ừ, đúng là cái tên đó. Liên Chi, con gái của một tiểu quan vô danh, bị ép gả vào Phủ Tướng quân để đổi lấy một chút ân huệ, một chút địa vị mong manh cho gia tộc. Thảo chợt thấy đau đớn cho số phận của nguyên chủ. Một cô gái trẻ, ngây thơ, bị ném vào chốn thâm cung hiểm độc này mà không hề có sự chuẩn bị.
Bà lão bưng bát thuốc vừa đun xong lại gần. Mùi thuốc bắc nồng nặc hơn, tanh nồng xen lẫn chút ngọt ngào giả tạo. Liên Chi nhíu mày, cảm nhận được một sự bất thường.
"Thuốc này để trị bệnh của cô nương. Uống đi, sẽ tốt thôi." Bà lão đặt bát thuốc xuống cạnh Liên Chi, hơi thở gấp gáp.
Liên Chi nhìn chằm chằm vào bát thuốc. Sắc thuốc đen kịt, hơi đặc sánh. Mùi vị thì giống như mấy loại thuốc an thần, bổ huyết thường thấy trong y học cổ truyền, nhưng... có một chút gì đó không đúng. Với kinh nghiệm của một dược sư hàng đầu, cô có thể phân biệt được những tạp chất, những mùi hương ẩn giấu.
Cô nhẹ nhàng đưa tay, chạm vào thành bát còn ấm nóng. Bên trong, một luồng khí lạnh lẽo chạy dọc sống lưng.
"Đây không phải là thuốc bổ đơn thuần." Nội tâm Thảo lạnh băng. "Mùi vị này... rất quen thuộc. Giống với một số loại độc tố gây suy nhược thần kinh và cơ thể mãn tính. Dù với liều lượng nhỏ, nếu uống thường xuyên, sẽ từ từ tàn phá lục phủ ngũ tạng, khiến người ta sống không bằng chết."
Cô nhìn lên bà lão. Đôi mắt mờ đục kia không biểu lộ cảm xúc gì đặc biệt, nhưng đôi tay run rẩy khi bà đặt bát xuống, và hơi thở có phần gấp gáp hơn bình thường. Đây không phải là sự lo lắng cho bệnh nhân, mà là sự lo lắng của một người đang chờ đợi kết quả.
Liên Chi mỉm cười, một nụ cười nhợt nhạt và yếu ớt, nhưng ánh mắt đã ánh lên tia sáng sắc lạnh của một con mãnh thú vừa thức giấc. "Đa tạ vú nuôi đã tận tình chăm sóc. Nhưng Liên Chi cảm thấy không khỏe, e là chưa thể uống thuốc ngay. Chi bằng... vú nuôi hãy giúp thiếp đút một muỗng đi. Thiếp tay chân rã rời, không thể tự cầm bát."
Bà lão giật mình, đôi mắt nheo lại. "Nô tỳ... nô tỳ không dám. Cô nương là chủ tử, nô tỳ sao có thể...?"
"Vú nuôi đừng khách sáo. Thiếp biết vú nuôi tận tụy vì thiếp. Thiếp đã hôn mê mấy ngày, miệng đắng chát, sợ nuốt không trôi. Nếu vú nuôi chịu đút, chắc chắn thiếp sẽ cảm thấy dễ chịu hơn." Liên Chi nói, giọng nói yếu ớt nhưng chứa đựng một sự kiên định không thể lay chuyển. Cô nhìn thẳng vào mắt bà lão, không một chút dao động.
Trong giây lát, bà lão dường như bị ánh mắt ấy xuyên thấu. Ánh mắt không còn là của một tiểu thư yếu đuối, mà là của một người trải đời, thông tuệ, dường như đã nhìn thấu mọi mưu đồ. Bà lão cứng họng, bàn tay khẽ run rẩy. Nếu Liên Chi tiểu thư đã yếu đến mức không thể tự cầm bát, thì sao có thể làm khó bà như vậy? Hơn nữa, với tình trạng bệnh tình của nàng, một chút thuốc thôi cũng có thể "kết thúc" mọi chuyện rồi. Chẳng lẽ, nàng còn muốn... thử độc bà? Không, không thể nào. Một tiểu thư yếu ớt như nàng, sao có thể biết được những thứ đó?
"Thôi được, nếu cô nương đã có ý, nô tỳ đành làm theo vậy." Bà lão miễn cưỡng cầm lấy chiếc thìa gỗ nhỏ, múc một ít thuốc đen sánh. Lòng bàn tay bà đổ mồ hôi.
Liên Chi nhìn chằm chằm vào thìa thuốc, rồi nhìn thẳng vào mắt bà lão. "Thiếp không thích thuốc quá nóng. Vú nuôi có thể nếm thử trước để xem thuốc đã nguội bớt chưa không?"
Câu nói này như một nhát dao đâm thẳng vào tim bà lão. Gương mặt nhăn nheo của bà trắng bệch đi trông thấy. Bà lão cứng đờ, đôi mắt hoảng loạn.
"Cô... cô nương nói gì vậy? Nô tỳ sao có thể nếm thuốc của chủ tử?" Bà lão lắp bắp, giọng run rẩy.
"Ồ, là thiếp sơ suất rồi." Liên Chi khẽ cười, nụ cười vẫn nhợt nhạt nhưng lại mang theo một vẻ tinh quái khó hiểu. "Thiếp chỉ sợ thuốc còn nóng, làm bỏng lưỡi vú nuôi thôi. Đã vậy, vú nuôi cứ đút thiếp đi."
Bà lão không còn cách nào khác. Bà run rẩy đưa thìa thuốc về phía Liên Chi. Liên Chi mở miệng, nhưng ngay khi thìa thuốc chạm môi, cô bất ngờ ho sặc sụa, phun hết thuốc ra ngoài. Một phần bắn lên tấm chăn cũ kỹ, một phần vương vãi trên nền đất, và một phần nhỏ... bắn lên tay bà lão.
"Ai da! Thiếp xin lỗi vú nuôi! Thiếp yếu quá, không thể khống chế được. Vú nuôi có sao không?" Liên Chi nói, ánh mắt đầy vẻ áy náy.
Bà lão vội vàng rút tay lại, gương mặt biến sắc. Bà nhìn vết thuốc đen dính trên tay, rồi nhìn Liên Chi. Nàng tiểu thư yếu ớt này không giống như đang diễn kịch. Nàng ho thật, sặc thật. Nhưng sao lại đúng lúc thế này?
"Không sao, không sao cả. Cô nương... không cần để ý." Bà lão vội vàng lau tay vào vạt áo, cố gắng che giấu sự lo lắng tột độ. "Để nô tỳ đi lấy bát khác, đun lại cho cô nương."
"Không cần đâu, vú nuôi." Liên Chi lắc đầu, giọng nói đột nhiên kiên quyết đến lạ. "Thiếp cảm thấy cơ thể tốt hơn nhiều rồi. Vú nuôi cứ để bát thuốc đó. Thiếp muốn dùng một chút trà rừng như vừa nãy. Trà rừng có vẻ hợp với thiếp hơn."
Bà lão nhìn Liên Chi chằm chằm, rồi nhìn bát thuốc bị hất ra. Sắc mặt bà phức tạp, dường như đang cân nhắc điều gì đó. Cuối cùng, bà cũng không dám ép buộc thêm. "Vâng, nô tỳ sẽ đi đun trà cho cô nương."
Sau khi bà lão khuất dạng, Liên Chi thở phào một hơi. Nội tâm cô bùng nổ: "Sát thủ! Ngay cả bà già này cũng là một con rắn độc! Mà mình đúng là lanh trí thật! Diễn kịch đỉnh cao! Giờ thì biết chắc mười mươi là thuốc độc rồi. Nhưng ai muốn giết mình? Tại sao?"
Cô nhắm mắt lại, cố gắng lục lọi những mảnh ký ức vụn vặt của nguyên chủ. Liên Chi tiểu thư là một cô gái yếu đuối, nhút nhát, có phần ngây thơ. Không có kẻ thù, không có mưu đồ. Chỉ là một con cờ trong tay người lớn. Vậy thì, mục tiêu chính không phải là "Liên Chi", mà là thứ Liên Chi đại diện. Hay là... chỉ đơn giản là muốn dọn dẹp một cái gai trong mắt ai đó?
"Phủ Tướng quân..." Liên Chi lẩm bẩm. Một nơi quyền lực như vậy, chắc chắn là một ổ rắn rết. Làm thiếp thất sủng đã đủ thảm, lại còn bị hạ độc. Cô không thể chết thêm lần nữa, nhất là khi cô vừa mới "sống" lại.
Ngón tay Liên Chi khẽ chạm vào vết thuốc còn vương trên tấm chăn thô. Với kiến thức dược lý sâu rộng của mình, cô bắt đầu phân tích. Thành phần chính của thuốc độc này là gì? Liều lượng ra sao? Nó đã ảnh hưởng đến cơ thể này như thế nào? Cô nhắm mắt lại, cảm nhận từng mạch đập, từng cơn đau nhức, từng phản ứng hóa học đang diễn ra bên trong.
"Mạn đà la... Độc phụ tử... Một chút Bạch truật để che giấu. Tuyệt vời!" Nội tâm cô gằn giọng. "Pha chế rất tinh vi, nếu không phải một dược sư kinh nghiệm thì khó mà nhận ra. Nó sẽ từ từ làm suy yếu hệ thần kinh, khiến cơ thể rệu rã, đồng thời gây ảo giác, hoang tưởng. Sau đó sẽ là suy kiệt nội tạng và cái chết vì 'bệnh nặng'."
Cô cảm thấy sống lưng lạnh toát. Kẻ ra tay chắc chắn là một người có kiến thức về y học, hoặc ít nhất là được chỉ điểm bởi một người như vậy. Đây không phải là một vụ giết người đơn thuần, mà là một màn hành hạ tra tấn chậm rãi, tàn độc.
Liên Chi nhìn quanh căn phòng. Hoang tàn, ẩm thấp, nhưng ít nhất cũng có vài thứ cơ bản. Một chiếc rương gỗ mục, một chiếc gương đồng đã xỉn màu. Trên chiếc bàn nhỏ, ngoài vò nước, còn có một lọ gốm đựng vài ba loại thảo dược khô. Cô vươn tay, cẩn thận chạm vào từng loại.
"Đây là Kim ngân hoa... đây là Cam thảo... còn đây là Ích mẫu thảo..." Cô nhận ra ngay lập tức. Những loại thảo dược quen thuộc, thường được dùng để giải nhiệt, giải độc, điều hòa cơ thể. Không phải ngẫu nhiên mà chúng lại có mặt ở đây. Có thể là bà lão kia cố tình để lại, hoặc chỉ là đồ vật đơn thuần của nguyên chủ.
Ý nghĩ lóe lên trong đầu Liên Chi. Cô là một dược sư. Cô không thể chết ở đây một cách oan uổng như nguyên chủ. Cô phải tự cứu lấy mình. Phải dùng những gì mình có.
Đứng dậy, cô đi loạng choạng về phía cái rương gỗ. Toàn thân đau nhức, nhưng ý chí sống sót mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cô mở rương. Bên trong không có gì đáng giá, chỉ có vài bộ y phục cũ kỹ, một hộp phấn sáp đơn sơ và vài cuộn chỉ thêu đã sờn. Dưới đáy rương, cô thấy một chiếc túi vải nhỏ. Mở ra, bên trong là vài đồng bạc vụn và một cuộn giấy nhỏ đã ngả vàng. Cô mở cuộn giấy ra, bên trong là một bài thơ cũ, và một vài nét vẽ nguệch ngoạc của một bông hoa sen trắng. Không có gì đặc biệt.
Thảo quay lại giường, ánh mắt quét qua căn phòng một lần nữa. Cô cần một kế hoạch. Phải giả vờ bệnh nặng, nhưng không được phép chết. Phải có cách để tự giải độc cho mình, và phải tìm ra kẻ đứng đằng sau.
Bà lão quay trở lại, mang theo một ấm trà rừng nóng hổi. Mùi thơm thanh nhẹ lan tỏa trong căn phòng u
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Tiếp tục quan sát
An toàn
🔥
Hành động ngay
Táo bạo
✨
Tìm cách khác
Bất ngờ
6
Hương Trà Thấm Độc
12,710 từ
🔒 Đăng nhập
7
Kịch Độc Trong Hậu Viện
9,806 từ
🔒 Đăng nhập
8
Lời Thề Dưới Ánh Nến
7,883 từ
🔒 Đăng nhập
9
Lời Hỏi Cung Dưới Mắt Phượng
9,903 từ
🔒 Đăng nhập
10
Thượng Dược Giấu Độc
12,928 từ
🔒 Đăng nhập
11
Thuốc Độc Lần Nữa
13,465 từ
🔒 Đăng nhập
12
Mộc Hương Dư Vị
9,853 từ
🔒 Đăng nhập
13
Sương Mù Che Mắt
13,287 từ
🔒 Đăng nhập
14
Ảo Ảnh Trong Sương
10,861 từ
🔒 Đăng nhập
15
Lời Giải Trong Màn Sương Độc
7,926 từ
🔒 Đăng nhập
16
Màn Sương Độc, Lời Báo Oán
12,769 từ
🔒 Đăng nhập
17
Ám Hương Độc Cốt
12,573 từ
🔒 Đăng nhập
18
Thức Tỉnh Giữa Độc Cốt
11,686 từ
🔒 Đăng nhập
19
Phá Tâm Cốt Độc
11,631 từ
🔒 Đăng nhập
20
Thảo Mộc Tri Âm
10,270 từ
🔒 Đăng nhập
⚔️
Cuộc Sống Điền Văn Của Tình Nhi
** Một cô gái hiện đại bất ngờ xuyên không về cổ đại và trở thành Tình Nhi, một tiểu thư sống trong một gia đình điền viên. Với tính cách hài hước và những suy nghĩ "điên rồ", cô phải đối mặt với những tình huống dở khóc dở cười để tồn tại trong thế giới xa lạ này, nhưng sự bình yên lại không dễ dàn