Là đích nữ bị hãm hại đến mức mất đi thính giác, nàng xuyên không trở về quá khứ, quyết tâm trả thù. Giả vờ vẫn điếc, nàng âm thầm quan sát, vạch trần từng âm mưu, từng thủ đoạn của lũ trà xanh trong phủ. Với trí tuệ sắc bén của người hiện đại, nàng biến những tưởng chừng là điểm yếu thành vũ khí lợi hại nhất của mình.
⭐ 0.0👁 0 lượt đọc📖 18 chương✍️ Admin TruyệnAI
📖 Chương 1 — Tiếng Chuông Hồn Giữa Thinh Lặng — Đọc thử miễn phí
Cái chết rùng rợn ấy lẽ ra phải kết thúc cuộc đời ta, nhưng thay vào đó, nó mở ra một khởi đầu mới – trong chính thân xác này, nhưng là của mười năm trước, trước khi đôi tai ta vĩnh viễn bị phong kín bởi chén thuốc độc kia. Mùi thuốc đắng nghét, vị tanh tưởi của máu trào ngược, và tiếng cười the thé của kẻ thù vẫn còn ám ảnh trong từng thớ thịt. Giờ đây, ta nằm trên chiếc giường gấm thêu phượng, từng sợi chỉ vàng óng ánh như sợi tơ kéo ta về quá khứ, về cái ngày định mệnh ấy.
Ta chậm rãi mở mắt. Cảm giác đầu tiên không phải là sự bàng hoàng khi trọng sinh, mà là một cảm giác lạ lẫm đến rợn người – ta nghe được. Tiếng chim hót líu lo ngoài cửa sổ, tiếng lạch cạch của những bát thuốc đang được bày biện, tiếng xột xoạt của tà áo lụa khi ai đó bước vào phòng. Tất cả ùa vào, cuộn xoáy trong màng nhĩ, khiến đầu óc ta choáng váng. Thế nhưng, đôi môi ta lại mím chặt, một nụ cười lạnh lẽo nở trên khóe môi. Kiếp trước, ta mất thính giác vì mưu hèn kế bẩn của bọn chúng. Kiếp này, ta sẽ dùng sự "điếc lác" này làm vũ khí.
Căn phòng quen thuộc hiện ra trước mắt. Rèm lụa mỏng màu nguyệt bạch buông hờ, ánh nắng ban mai rọi xiên qua những họa tiết thêu sen tinh xảo, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên sàn gỗ lim bóng loáng. Hương trầm thoang thoảng từ lư hương bằng đồng hình uyên ương đặt trên bàn trà, quyện với mùi thuốc bắc ấm nồng, tạo nên một không khí tĩnh mịch, gần như u buồn. Ta đưa tay chạm vào tấm chăn gấm mềm mại, cảm nhận từng đường kim mũi chỉ tinh tế dưới đầu ngón tay, một cảm giác xa xỉ mà kiếp trước, sau khi mất thính giác và bị hất hủi, ta đã không còn được hưởng.
"Tiểu thư tỉnh rồi sao?" Một giọng nói nhỏ nhẹ, the thé vang lên, như tiếng chim sẻ non bị bóp nghẹt, nhưng ta vẫn nhận ra ngay. Là Nha Hoàn, tiểu nha hoàn cận thân của ta kiếp trước, người đã theo ta đến tận lúc chết. Nàng bước lại gần, khuôn mặt tròn trịa, đôi mắt to tròn lo lắng nhìn ta, nhưng sâu thẳm trong ánh mắt ấy, ta đã thấy một tia phức tạp, mơ hồ như sương khói. Kiếp trước ta tin tưởng nàng vô điều kiện, đến mức mọi bí mật đều kể cho nàng nghe. Kiếp này, không một ai đáng tin.
Nàng quỳ xuống bên giường, vươn tay muốn đỡ ta dậy. Ta khẽ nhíu mày, giả vờ không nghe thấy, chỉ hé mắt nhìn nàng, đôi mắt trống rỗng như một mặt hồ mùa đông. Nha Hoàn thấy vậy, liền ngẩng đầu nhìn người đứng sau lưng nàng, khẽ thở dài một tiếng. "Tiểu thư vẫn còn ngẩn ngơ như vậy. Chắc là do tai không nghe thấy, nên tinh thần cũng bị ảnh hưởng."
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
Tiếng xột xoạt của tà áo lụa lại vang lên, lần này nặng nề hơn, lướt qua cả mùi hương thảo mộc từ trong bình hoa bạch ngọc đặt cạnh cửa sổ. Một hương thơm ngọt ngào, nồng nàn của hoa lan dạ hương, tựa hồ như muốn che lấp đi mọi thứ, kể cả mùi thuốc đắng và hương trầm. Ta không cần nhìn cũng biết đó là ai. Mùi hương này, dù qua bao nhiêu năm tháng, vẫn in sâu vào ký ức.
"Đã dậy rồi sao, Đại tỷ?" Giọng nói dịu dàng như gió xuân, ngọt như mật, vang lên trong tai ta. Thanh âm này, đã từng là suối nguồn an ủi ta trong những ngày tháng tăm tối nhất, nhưng giờ đây, nó chỉ gợi lên một nỗi căm hờn sâu sắc. Đó là Lí Nhã Huyên, thứ muội cùng cha khác mẹ của ta, kẻ mà kiếp trước đã dùng chính chén thuốc "bổ khí dưỡng thân" để đoạt đi thính giác của ta, rồi từng bước một cướp đi mọi thứ.
Ta vẫn nằm bất động, đôi mắt vô hồn nhìn lên trần nhà, giả vờ không nhận ra sự hiện diện của nàng. Nội tâm ta gào thét: *Lí Nhã Huyên, cô diễn đạt thật đấy. Giọng điệu này, ánh mắt này, hệt như một thiên thần không tì vết. Nhưng tôi biết, dưới lớp vỏ bọc thánh thiện ấy, là một con ác quỷ đội lốt trà xanh chính hiệu. Kiếp này, cô sẽ không còn cơ hội lừa gạt tôi đâu.*
Lí Nhã Huyên bước đến gần giường, chiếc vòng ngọc bích trên cổ tay nàng khẽ chạm vào nhau, tạo ra tiếng lách cách thanh thoát. Nàng ngồi xuống mép giường, vươn tay vén lọn tóc vương trên trán ta. Đôi bàn tay thon dài, ngón tay ngọc ngà, móng tay được cắt tỉa cẩn thận và sơn một màu hồng nhạt, trông thật tinh xảo và vô hại. Nhưng ta biết, chính đôi tay này đã từng đổ thuốc độc vào chén trà của ta.
"Đại tỷ, muội biết tỷ đang buồn. Phụ thân và mẫu thân cũng rất lo lắng cho tỷ. Nhưng tỷ phải cố gắng lên, tai không nghe được, nhưng tỷ vẫn còn đôi mắt sáng, đôi tay khéo léo." Lí Nhã Huyên nói, giọng đầy xót xa, nhưng ánh mắt lại lướt qua ta, khẽ nheo lại một cái, rồi lén nhìn về phía Nha Hoàn, dường như đang ra hiệu gì đó.
Nha Hoàn lập tức hiểu ý, tiến lại gần hơn, đặt một chén thuốc nóng hổi lên bàn nhỏ cạnh giường. Mùi thuốc bắc đậm đặc bốc lên, hơi nóng phả vào mặt ta, làm ta khẽ rùng mình.
"Đại tỷ, đây là thuốc dưỡng tâm an thần do Lí di nương đặc biệt sai người sắc cho tỷ. Người nói tỷ vừa mới trải qua một cơn sốt cao, tinh thần còn hoảng loạn, uống vào sẽ tốt hơn." Nha Hoàn nói, giọng điệu đầy vẻ quan tâm.
Ta vẫn giả vờ điếc, không động đậy. Trong đầu ta, một cỗ tức giận trào dâng. *Thuốc dưỡng tâm an thần? Chắc chắn là loại thuốc làm tê liệt thần kinh, khiến ta trở nên ngu ngơ hơn để dễ bề thao túng. Lí di nương, người mẹ kế độc ác của ta, cùng với Lí Nhã Huyên, một cặp mẹ con rắn độc.*
Lí Nhã Huyên khẽ thở dài, rồi tự mình cầm chén thuốc lên. Hơi ấm từ chén thuốc tỏa ra, làm các mạch máu trong lòng bàn tay nàng hơi đỏ lên. "Nha Hoàn, muội lui ra ngoài một chút. Để ta tự tay đút thuốc cho Đại tỷ."
Nha Hoàn cúi đầu, rón rén bước ra khỏi phòng. Cánh cửa gỗ lim khép lại, tiếng kẽo kẹt nhẹ nhàng, nhưng trong tai ta lại vang lên như tiếng sét đánh. Giờ đây, trong phòng chỉ còn lại ta và Lí Nhã Huyên.
"Đại tỷ, tỷ cứ tin muội. Muội sẽ luôn ở bên tỷ." Nàng nói, nụ cười trên môi vẫn ngọt ngào đến rợn người, nhưng ánh mắt lại có một tia sắc lạnh lướt qua. Nàng vươn tay, nhẹ nhàng đỡ ta ngồi dậy, tựa lưng vào gối tựa thêu hoa mẫu đơn. Chiếc gối mềm mại, nhưng cảm giác lạnh lẽo từ sự giả dối của nàng khiến ta rùng mình.
Nàng đưa thìa thuốc đến gần miệng ta. Mùi thuốc nồng nặc xộc vào mũi, làm dạ dày ta co thắt. Ta nhìn vào chén thuốc, màu đen đặc quánh như màn đêm không trăng. Không phải ta sợ chết, kiếp trước ta đã chết rồi. Nhưng ta sợ sự ngu ngốc của chính mình khi đã từng tin vào chén thuốc này.
*Cô nghĩ tôi sẽ uống sao, Lí Nhã Huyên? Loại thuốc độc hại này, tôi đã từng uống cạn chén, để rồi mất đi tất cả. Kiếp này, cô đừng hòng!*
Ta không cử động, đôi mắt vẫn vô hồn nhìn thẳng vào gương mặt giả tạo của nàng. Nụ cười của Lí Nhã Huyên hơi cứng lại. Nàng kiên nhẫn hơn, nhẹ nhàng nói, "Đại tỷ ngoan, uống thuốc đi. Uống xong sẽ khỏe hơn."
Ngón tay nàng khẽ chạm vào môi ta. Cảm giác lạnh lẽo của sứ và chất lỏng ấm nóng khiến ta muốn nôn. Nàng vẫn cố gắng ép thìa thuốc vào miệng ta.
Lúc này, một giọng nói trầm thấp, đầy uy quyền bất ngờ vang lên từ ngoài cửa.
"Có chuyện gì mà ồn ào thế?"
Tiếng bước chân vững chãi, nhịp nhàng tiến vào. Mùi hương gỗ đàn hương trầm ấm, quen thuộc. Lí Nhã Huyên giật mình, vội vàng rút tay lại, chén thuốc suýt chút nữa đổ ra ngoài. Mặt nàng tái mét, rồi nhanh chóng chuyển sang vẻ thẹn thùng, e lệ.
Ta quay đầu nhìn ra cửa. Một bóng người cao lớn, khoác áo bào màu xanh thẫm, thêu họa tiết mây trôi bằng chỉ bạc, đang bước vào. Khuôn mặt tuấn tú, mày kiếm mắt sâu, đôi môi mỏng khẽ mím. Hắn là Tạ Vô Song, vị Hầu gia trẻ tuổi, võ công cao cường, tính tình lạnh lùng, và là vị hôn phu của ta. Kiếp trước, hắn đã từng yêu thương ta, nhưng dưới sự ly gián của Lí Nhã Huyên, hắn đã dần xa lánh ta, cuối cùng lại cưới Lí Nhã Huyên làm bình thê, bỏ mặc ta chết trong cô độc.
Nội tâm ta cười khẩy. *Hầu gia Tạ Vô Song, nam chính si tình trong mắt thiên hạ. Nhưng kiếp trước, sự "si tình" của ngài đã bị Lí Nhã Huyên thao túng đến mức bỏ rơi chính thê của mình. Xem ra, lần này ngài đến sớm hơn dự kiến. Muốn xem kịch hay sao?*
Lí Nhã Huyên vội vàng đứng dậy, cúi người hành lễ. "Vô Song biểu ca. Huynh đến lúc nào vậy? Muội chỉ đang đút thuốc cho Đại tỷ." Nàng nói, giọng điệu đầy vẻ vô tội, nhưng ánh mắt lại lén liếc nhìn ta, như thể muốn dò xét xem ta có phản ứng gì không.
Tạ Vô Song bước đến gần giường, ánh mắt sắc bén lướt qua ta, rồi dừng lại trên Lí Nhã Huyên. Hắn nhìn chén thuốc trên tay nàng, khẽ nhíu mày. Mùi thuốc bắc vẫn còn nồng nặc trong không khí.
"Sao lại để muội tự mình đút thuốc cho Đại tiểu thư?" Giọng hắn lạnh lùng, không chút cảm xúc. "Nha hoàn đâu hết rồi?"
Lí Nhã Huyên cúi đầu, đôi má ửng hồng. "Muội thấy Đại tỷ không chịu uống, nên muốn tự mình thử xem sao. Nha Hoàn vừa rồi đã ra ngoài lo việc khác rồi ạ." Nàng cố tình nhấn mạnh chữ "không chịu uống", như muốn ám chỉ ta đang cố tình gây khó dễ.
Tạ Vô Song không đáp. Hắn chỉ nhìn ta, ánh mắt như muốn xuyên thấu tâm can. Ta vẫn giữ vẻ mặt vô hồn, đôi mắt trống rỗng, không chút biểu cảm, hoàn toàn phớt lờ sự hiện diện của hắn. Ta đã quen với việc bị phớt lờ, bị coi thường sau khi mất thính giác. Giờ đây, ta sẽ dùng chính sự phớt lờ đó để che giấu nội tâm đang dậy sóng của mình.
Hắn nhìn ta hồi lâu, rồi khẽ thở dài. Tiếng thở dài trầm ấm, nhưng lại mang theo chút bất lực. Hắn cúi người, vươn tay chạm vào trán ta. Lòng bàn tay hắn ấm áp, bao trùm lên vầng trán lạnh lẽo của ta. Một cảm giác quen thuộc ùa về, gợi nhớ về những tháng ngày hắn từng chăm sóc ta khi ta ốm yếu. Nhưng giờ đây, cảm giác đó chỉ còn là sự chua xót.
"Vẫn còn nóng sốt." Hắn khẽ nói. "Thuốc này, là thuốc gì?"
Hắn cầm lấy chén thuốc từ tay Lí Nhã Huyên, đưa lên ngửi. Mùi thuốc bắc vẫn thế, nhưng dưới con mắt của ta, một dược sĩ hiện đại, ta có thể nhận ra một mùi hương rất nhẹ, ẩn khuất bên dưới, như một con rắn độc ẩn mình trong bụi cây. Đó là mùi của Khổ Đinh Hương, một loại thảo dược nếu dùng liều cao hoặc kết hợp với một số vị thuốc khác, có thể gây tổn hại thính giác vĩnh viễn.
Lí Nhã Huyên vội vàng đáp, "Là thuốc dưỡng tâm an thần của Lí di nương. Người nói rất tốt cho Đại tỷ."
Tạ Vô Song không nói gì, chỉ đặt chén thuốc xuống bàn, ánh mắt vẫn dừng trên khuôn mặt vô cảm của ta. Hắn cúi người xuống, nói nhỏ vào tai ta, đủ gần để hơi thở ấm nóng của hắn phả vào vành tai. "Nàng có sao không?"
Ta vẫn không phản ứng, giả vờ như không nghe thấy bất cứ điều gì. Đôi mắt ta nhìn xuyên qua hắn, nhìn ra khoảng không vô định phía sau. Ta muốn thấy hắn lo lắng, muốn thấy hắn nghi ngờ.
Sự im lặng của ta khiến không khí trong phòng trở nên nặng nề hơn. Tạ Vô Song khẽ siết chặt nắm tay, rồi lại buông lỏng. Hắn nhìn Lí Nhã Huyên.
"Ta có chuyện muốn nói riêng với Đại tiểu thư." Hắn nói, giọng điệu kiên quyết, không cho phép từ chối.
Lí Nhã Huyên thoáng ngạc nhiên, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ dịu dàng. Nàng cúi đầu, "Vâng, Vô Song biểu ca. Muội xin phép lui ra ngoài." Nàng lướt qua Tạ Vô Song, ánh mắt lướt qua ta một lần nữa, ẩn chứa một tia tò mò và nghi kỵ.
Khi cánh cửa lại khép lại, chỉ còn lại ta và Tạ Vô Song trong phòng. Ánh nắng đã gay gắt hơn một chút, rọi vào chén thuốc đen ngòm trên bàn, phản chiếu một vệt sáng lạnh lẽo.
Tạ Vô Song ngồi xuống mép giường, đối diện với ta. Hắn im lặng một lúc lâu, ánh mắt sắc như dao găm cứ thế dò xét từng nét trên khuôn mặt ta. Ta biết hắn đang cố gắng tìm kiếm một tia phản ứng, một dấu hiệu nào đó cho thấy ta có nghe thấy hắn nói hay không.
Cuối cùng, hắn khẽ hắng giọng, rồi nói, giọng trầm thấp, nhưng rõ ràng từng chữ, như thể đang cố gắng truyền đạt thông điệp qua không khí, chứ không phải qua âm thanh.
"Ta biết nàng đang giả vờ."
Nội tâm ta như nổ tung một tiếng sấm sét. *Cái gì? Giả vờ? Hắn ta biết? Không thể nào! Kỹ năng diễn xuất của tôi phải đạt giải Oscar chứ!*
Ta vẫn giữ nguyên vẻ mặt vô hồn, đôi mắt trống rỗng, không một chút dao động. Thậm chí, ta còn hơi nghiêng đầu, như một người điếc đang cố gắng "đọc" khẩu hình.
Tạ Vô Song nhìn chằm chằm vào ta, rồi nhếch mép cười nhạt. Một nụ cười đầy bí ẩn, nhưng cũng đầy nguy hiểm. Hắn tiến gần hơn, cúi xuống, thì thầm vào tai ta, giọng nói nhẹ bẫng như gió thoảng, nhưng lại mang theo sức nặng ngàn cân.
"Sáng nay, ta đã thấy nàng khẽ nhíu mày khi nghe tiếng chim hót."
Cả người ta cứng đờ. *Chết tiệt! Lỗi lầm nhỏ thế mà hắn cũng phát hiện ra sao? Cái tên này, kiếp trước đúng là để tâm đến mình thật, nhưng lại bị che mắt bởi trà xanh!*
Tim ta đập thình thịch trong lồng ngực. Hơi thở của hắn phả vào tai, mùi gỗ đàn hương càng nồng đậm hơn.
Hắn lùi lại một chút, vẫn giữ ánh mắt sắc bén nhìn ta. "Nàng đang giấu diếm điều gì? Hay là, nàng đang lên kế hoạch cho một ván cờ khác?"
Hắn vươn tay, khẽ chạm vào chiếc vòng tay ngọc bích trên cổ tay ta. Chiếc vòng này, là tín vật đính ước của chúng ta. Cảm giác mát lạnh của ngọc truyền qua da thịt, nhưng tâm can ta lại nóng như lửa đốt.
"Cho dù nàng có giả vờ thế nào đi nữa," Hắn nói, giọng nói trầm bổng, "thì cũng đừng quên, nàng vẫn là thê tử sắp cưới của ta."
Hắn nhấc tay lên, lấy ra một chiếc khăn gấm từ trong tay áo. Chiếc khăn tinh xảo, thêu hình rồng bay phượng múa, và bên trong, gói gọn một chiếc thìa bạc nhỏ, sáng loáng.
"Nếu nàng không muốn uống chén thuốc kia," Hắn nói, giọng điệu bỗng trở nên nhẹ nhàng hơn, nhưng ẩn chứa một sự đe dọa không thể nhầm lẫn, "thì ít nhất, hãy dùng chiếc thìa này để khuấy nó lên."
Ta nhìn chiếc thìa bạc trong tay hắn. Màu bạc sáng lóa, phản chiếu bóng dáng mờ ảo của ta. Một chiếc thìa bạc, là vật thử độc. Hắn đang nghi ngờ chén thuốc của Lí di nương và Lí Nhã Huyên? Hay hắn chỉ đang thử ta? Dù là gì đi nữa, hành động này của hắn khiến ta phải suy nghĩ lại về mọi thứ. Kiếp trước, hắn có bao giờ nghi ngờ Lí Nhã Huyên không? Hay ta đã chết quá sớm, chưa kịp nhìn thấy hắn thức tỉnh?
Chiếc thìa bạc lạnh lẽo, sáng bóng như một lưỡi dao nhỏ, đặt ngay trước mắt ta. Đây là một lời cảnh báo, hay một sự giúp đỡ? Liệu có phải hắn đang nghi ngờ, nhưng không thể nói thẳng ra?
*Hắn ta không phải là một
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Tiếp tục quan sát
An toàn
🔥
Hành động ngay
Táo bạo
✨
Tìm cách khác
Bất ngờ
7
Bàn Cờ Lật Ngược
11,280 từ
🔒 Đăng nhập
8
Kỳ Nữ Xuất Chiêu
11,127 từ
🔒 Đăng nhập
9
Độc Kế Dưới Trăng Rằm
11,511 từ
🔒 Đăng nhập
10
Mật Hương Dưới Trăng
11,866 từ
🔒 Đăng nhập
12
Bí Thuật Trầm Hương
12,031 từ
🔒 Đăng nhập
13
Trầm Hương Đoạn Tuyệt
10,354 từ
🔒 Đăng nhập
14
Thiên La Địa Võng
10,827 từ
🔒 Đăng nhập
15
Lưỡi Dao Giữa Nụ Cười
13,115 từ
🔒 Đăng nhập
16
Huyết Trà Dâng Cao
13,146 từ
🔒 Đăng nhập
17
Lửa Thiêu Huyết Ấn
5,483 từ
🔒 Đăng nhập
18
Huyết Ấn Phản Phệ
10,397 từ
🔒 Đăng nhập
19
Phù Dung Huyết Trận
2,695 từ
🔒 Đăng nhập
20
Thanh Minh Tạ Lỗi
10,488 từ
🔒 Đăng nhập
⚔️
Cuộc Sống Điền Văn Của Tình Nhi
** Một cô gái hiện đại bất ngờ xuyên không về cổ đại và trở thành Tình Nhi, một tiểu thư sống trong một gia đình điền viên. Với tính cách hài hước và những suy nghĩ "điên rồ", cô phải đối mặt với những tình huống dở khóc dở cười để tồn tại trong thế giới xa lạ này, nhưng sự bình yên lại không dễ dàn