Hương trầm nghi ngút trong khay đồng khắc rồng, quyện cùng mùi máu tanh nồng dâng lên từ khóe môi. Lãnh cung, cái tên đã nói lên tất cả, là nấm mồ chôn vùi những đóa hoa nhan sắc một thời. Ta, Lãnh phi, hay đúng hơn là Hạ Vy – một Hạ Vy 24 tuổi vừa tốt nghiệp thạc sĩ AI, đang nằm chờ chết trên chiếc giường gỗ cứng nhắc, bỗng dưng cảm thấy buồn cười.
“Mẹ nó, xuyên không cái kiểu gì mà xuyên thẳng vào vai nữ phụ chết yểu thế này?” Nội tâm ta gào thét. “Người ta xuyên thành công chúa, phi tần được sủng ái, chí ít cũng là thôn nữ có không gian linh tuyền. Còn ta? Lãnh cung. Không một mụn con, không một người hầu trung thành. Bệnh tật thê thảm, bị hạ độc đến mức chỉ còn chờ ngày nhắm mắt. Số nhọ hết phần thiên hạ!”
Ngoài cửa, tiếng bước chân khẽ khàng dừng lại. Một thị vệ mặt lạnh như tiền, tay bưng chén thuốc đen sẫm. Hắn chẳng thèm nhìn ta, đặt chén thuốc xuống cạnh giường rồi quay lưng bỏ đi. Cái khí chất khinh thường ấy, ta ngửi thấy quen thuộc đến rợn người. Kiếp trước, ta từng bị bạn thân phản bội, cướp đi công trình nghiên cứu. Cảm giác bị vứt bỏ, bị coi như rác rưởi này, sao lại tái diễn ở một thế giới khác?
Ta cố gắng chống tay ngồi dậy, cổ họng nóng rát, vị máu tanh trào lên. Chén thuốc vẫn còn bốc hơi nghi ngút, đen ngòm như mực tàu. Chắc chắn là thuốc độc.
"Thần y nói, chỉ cần Lãnh phi uống hết chén thuốc này, sẽ sớm siêu thoát." Giọng một cung nữ lanh lảnh vọng vào từ bên ngoài, đầy vẻ hả hê. "Bệ hạ đã ban ân, cho Lãnh phi được chết toàn thây, không phải chịu hình phạt lăng trì."
“Ồ, ân điển lớn quá nhỉ? Cám ơn Bệ hạ nhiều ghê!” Ta thầm nhủ, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười nhạt. Cái cung điện vàng son này, cái xã hội phong kiến đầy rẫy bất công này, ta ghét cay đắng. Nhưng để ta chết thảm như thế này thì không đời nào. Hạ Vy này, dù ở thế giới nào, cũng không chấp nhận số phận bị sắp đặt.
Ánh mắt ta lướt qua những bức tường đá xám xịt, những ô cửa sổ nhỏ xíu bám đầy mạng nhện. Xuyên không? Thế thì cũng phải có cách để xuyên về chứ? Hay ít nhất là xuyên sang vũ trụ nào đó khá khẩm hơn cái Lãnh cung mục nát này.
Bỗng nhiên, một luồng sáng xanh biếc lóe lên từ chiếc nhẫn ngọc bích trên ngón tay ta – chiếc nhẫn mà ta đã đeo từ lúc sinh ra, và cũng là thứ duy nhất còn sót lại từ thế giới cũ. Luồng sáng đó mạnh mẽ đến nỗi khiến toàn bộ căn phòng rung chuyển, những viên gạch lát nền nứt toác.
