Ánh sáng chói lòa khiến cô phải nhắm mắt lại, cảm giác như từng tế bào trong cơ thể đang bị đốt cháy. Một âm thanh vang lên từ xa, lẫn giữa tiếng gió rào rạt và tiếng nước chảy róc rách. Khi mở mắt ra, cô nhận ra mình không còn ở nơi quen thuộc — căn phòng bệnh viện buồn tẻ mà là một không gian kỳ diệu, ánh sáng nhu hòa, cây cối xanh tươi và bầu trời trong xanh như chưa từng có dấu hiệu của một tai nạn.
“Cái quái gì đang xảy ra?” — cô thầm nghĩ, trong tâm trí hiện lên hình ảnh cuối cùng của cuộc đời trước đó: một tai nạn xe hơi nghiêm trọng, và tiếng thét của mọi người xung quanh. Cô, Trâm Anh, đã ra đi trong đau đớn, nhưng giờ đây, cô lại ở đây, giữa một thế giới hoàn toàn khác.
“Chúng ta đã chờ đợi nàng lâu lắm rồi, Trâm Anh.” Một giọng nói trầm ấm vang lên bên tai cô. Quay lại, cô thấy một người đàn ông mặc áo choàng trắng, ánh mắt sắc sảo như chim ưng. Nụ cười của ông ta có một sức hút kỳ lạ, nhưng cũng khiến cô cảm thấy bất an. “Ta là Lực, một trong những vị thần của vận mệnh. Nàng không phải chỉ là một con người bình thường, mà là một phần của kế hoạch vĩ đại hơn nhiều.”
“Ông nói gì? Tôi không hiểu.” Trâm Anh lắc đầu, cố gắng nắm bắt những gì đang diễn ra xung quanh. “Tôi chỉ là một cô gái bình thường!”
“Chính vì nàng bình thường nên chúng ta đã chọn nàng. Các vị thần đã quyết định để nàng trở thành người quyết định vận mệnh của chính mình trong cuộc chiến này.” Lực thản nhiên đáp, ánh mắt chứa đựng nhiều điều sâu xa. “Nhưng hãy cẩn thận, những kẻ muốn ngăn cản nàng không phải là ít.”
“Cuộc chiến? Định mệnh? Nghe như một bộ phim hài hước vậy.” Cô không thể nhịn được cười, cảm giác giống như mình đang tham gia một trò chơi giả tưởng nào đó. “Tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ phải chiến đấu với một cái gì quá lớn lao như vậy.”
“Nếu nàng không làm, thì có thể số phận sẽ chấm dứt ngay tại đây.” Lực nhấn mạnh, tay ông chỉ vào không gian rộng lớn trước mặt, nơi có những tòa thành lấp lánh và những dãy núi hùng vĩ. “Đó là nơi nàng sẽ học cách khai thác sức mạnh tiềm ẩn bên trong mình. Nhưng chú ý, mỗi lựa chọn đều sẽ mang lại hậu quả.”
“Tôi không phải là một chiến binh!” Cô hét lên, cảm giác sợ hãi dâng trào. “Tôi không có bất kỳ kỹ năng nào để chiến đấu hay cứu thế giới.”
