“Á! Cái gì đây?” Tiếng thét thất thanh của Vân khi cảm giác như mình rơi xuống từ trên trời xuống dưới đất. Mờ mịt, cô vội đưa tay ôm lấy đầu, cố gắng duy trì thăng bằng. Xung quanh là các âm thanh lạ lẫm, tiếng chim hót líu lo và những tiếng xì xào của người dân. Một cảm giác kỳ lạ, như thể không gian và thời gian đã bị xô lệch, khiến không khí xung quanh trở nên nặng nề hơn.
Khi mở mắt ra, Vân không thể tin vào mắt mình. Một cánh đồng xanh ngát trải dài đến tận chân trời, bên cạnh là những ngôi nhà tranh giản dị, cửa sổ được lắp bằng tre nứa. Không khí trong lành, nhưng lại có mùi thơm của cơm chín và mùi hương của hoa dại. Thế giới này — không thể nào là hiện đại được.
“Ba! Ba có sao không?” Giọng nói của Vân run rẩy khi nhìn thấy ba mình, ông Nguyễn Quốc Dũng, đang nằm bất động bên cạnh cô. Dù là một người đàn ông trung niên, ông vẫn khỏe mạnh, nhưng lúc này trông ông như vừa trải qua một cơn ác mộng.
“Vân… con… con ở đâu vậy?” Ông Dũng mở mắt ra, vẻ mặt hoang mang. “Đây là chỗ nào? Chúng ta không phải đang ở trong phòng khách sao?”
“Tôi không biết! Hình như chúng ta đã xuyên không về thời cổ đại rồi!” Vân thở dài, cố gắng bình tĩnh. “Con nghĩ có lẽ chúng ta sẽ phải tìm cách về nhà.”
“Xuyên không ư? Trời ơi…” Ông Dũng lắc đầu, không thể nào chấp nhận nổi tình cảnh kỳ quái này.
Nhưng chưa kịp để cha mình ổn định lại, một đám người lạ mặt chạy tới. Họ mặc áo vải thô, khung người cường tráng, ánh mắt nhìn chằm chằm vào hai cha con Vân như thể lạ lẫm. Một người trong đám, có vẻ là thủ lĩnh, chỉ tay về phía họ và quát lớn: “Đứng lại! Chúng mày là ai? Tại sao lại xuất hiện nơi này?”
“Chúng tôi… chúng tôi chỉ là người qua đường!” Vân nói, giọng run rẩy, tay kéo ba lại gần. Trong lòng cô, mọi chuyện dường như đang rối tung lên. Thế nào mà cô lại gặp phải một đám cướp giữa cánh đồng này?
“Bổn vương không thích những kẻ dám chơi trò giả mạo. Nếu không muốn bị xử lý, hãy thành thật nói ra thân phận của mình!” Người thủ lĩnh khinh miệt, trong khi những người khác lăm le vũ khí.
