Cô là một cô gái hiện đại, mạnh mẽ, sống cuộc sống bình thường. Một ngày, cô vô tình gặp được một chàng trai bí ẩn, lạc vào thế giới của cô từ một chiều không gian khác. Anh mang theo vẻ đẹp siêu thực và những bí ẩn của một thế giới xa lạ. Cuộc gặp gỡ định mệnh này đã thay đổi hoàn toàn cuộc sống của cô, kéo cô vào một cuộc phiêu lưu đầy lãng mạn và nguy hiểm, nơi tình yêu không biên giới được thử thách.
⭐ 0.0👁 0 lượt đọc📖 20 chương✍️ Admin TruyệnAI
📖 Chương 1 — Bóng Đêm Giấu Kín — Đọc thử miễn phí
Một tia chớp xé toạc màn đêm Sài Gòn, rạch ngang qua tấm kính cửa sổ penthouse tầng 30, hắt một bóng hình lảo đảo lên bức tường trắng. Như Ý giật nảy mình, đánh rơi chiếc bút chì màu khỏi tay, nó lăn lông lốc trên sàn gỗ ép rồi biến mất dưới gầm bàn làm việc. Cô thở hắt ra, tay ôm lấy ngực, nhịp tim vẫn còn đập thình thịch như muốn thoát ra khỏi lồng ngực. Bên ngoài, tiếng sấm ầm ì nối tiếp, nuốt chửng tiếng mưa đang đổ xối xả xuống thành phố, biến những tòa nhà chọc trời thành những cột mốc mờ ảo giữa biển nước trắng xóa. Đêm đã muộn, đèn đường đã tắt dần, chỉ còn ánh sáng leo lét của vài cửa hàng tiện lợi còn mở cửa và những vệt đèn pha ô tô hắt lên mặt đường ướt nhẹp. "Bình tĩnh đi Như Ý, mày đã sống sót qua kỳ thi CPA, mày sống sót được qua bữa tối với gã giám đốc háo sắc hôm qua, thì cái sét đánh này có là gì đâu chứ," cô lẩm bẩm tự trấn an, ngón tay miết nhẹ vào thái dương. Mùi mực in và giấy mới từ chồng bản vẽ thiết kế trên bàn quyện vào mùi mưa lạnh lẽo hắt qua khe cửa, tạo thành một thứ hương vị rất riêng của những đêm làm việc muộn, khi cả thành phố đã chìm vào giấc ngủ còn cô thì vẫn đang vật lộn với những đường nét kiến trúc. Cơn rùng mình chạy dọc sống lưng không phải vì lạnh, mà là một linh cảm bất an mơ hồ đang len lỏi.
Tiếng chuông cửa chợt vang lên, khô khan và đột ngột, cắt ngang dòng suy nghĩ của cô, khiến Như Ý đứng phắt dậy, đôi mắt mở to trong bóng tối lờ mờ. "Giờ này ai còn đến?" cô tự hỏi, chân bước rón rén về phía cửa. Đồng hồ treo tường chỉ 1 giờ 17 phút sáng, và ngoài Thảo ra, chẳng ai dám làm phiền cô vào giờ này, nhưng bạn thân cô thì luôn gọi điện trước. Tay cô chạm vào tay nắm cửa lạnh toát, đầu óc căng như dây đàn. Tiếng chuông lại vang lên, lần này dồn dập hơn, như một lời thúc giục không thể từ chối. Hít một hơi thật sâu, cô áp mắt vào ống kính mắt thần, trái tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực khi nhìn thấy một bóng người cao lớn, đổ rạp xuống nền đá cẩm thạch trước cửa. Ánh sáng vàng vọt từ hành lang hắt lên, đủ để cô nhận ra đó là một người đàn ông, và anh ta đang... chảy máu. Một vệt đỏ sẫm loang ra từ vai áo, thấm đẫm chiếc áo sơ mi màu xám tro, tạo thành một vệt màu đáng sợ trên nền đá sáng. Mùi tanh của máu tươi xộc thẳng vào mũi cô, dù cánh cửa vẫn còn ngăn cách, và cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng không còn là linh cảm nữa, mà là một sự thật rõ ràng.
Như Ý gần như không thở, đầu óc cô quay cuồng. "Chuyện quái quỷ gì đang xảy ra vậy?" cô thì thầm, ngón tay run rẩy, chần chừ giữa việc mở cửa và gọi cảnh sát. Lương tâm cô giằng xé. Một kẻ lạ mặt, giữa đêm khuya, đổ máu trước cửa nhà mình... Nhưng nếu không giúp, anh ta sẽ chết. Sự mềm yếu nhất thời lấn át mọi cảnh giác. Cô vặn khóa, cánh cửa nặng nề mở ra một kẽ nhỏ, đủ để một luồng gió lạnh buốt mang theo hơi ẩm của cơn mưa tạt vào mặt cô, khiến cô rùng mình. Bóng người kia khẽ động đậy, một âm thanh khẽ khàng thoát ra từ cổ họng anh ta, như tiếng rên rỉ yếu ớt của một loài thú bị thương. Cô nín thở, đẩy nhẹ cánh cửa rộng ra. Anh ta không ngã, mà như thể đang dựa vào khung cửa, cơ thể nghiêng vẹo, đôi mắt nhắm nghiền. Vẻ đẹp của anh ta hiện ra dưới ánh đèn hành lang mờ ảo, một vẻ đẹp siêu thực, gần như không thuộc về thế giới này. Gò má cao, sống mũi thẳng tắp, đôi môi hơi hé mở, tái nhợt vì mất máu. Cả khuôn mặt anh ta như được tạc từ một khối đá cẩm thạch tinh xảo, không một vết tì vết, nhưng lại phủ một lớp sương lạnh lẽo, xa cách. Mùi máu trở nên rõ ràng hơn, trộn lẫn với một mùi hương kỳ lạ, không giống bất kỳ loại nước hoa hay mùi cơ thể nào cô từng ngửi qua – một mùi hương thanh khiết, như kim loại và tuyết lạnh, lại pha chút hương thảo mộc xa lạ.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
"Anh... anh có sao không?" Như Ý lắp bắp, giọng cô lạc đi trong cuống họng, khô khốc. Cô lùi lại một bước, cảm giác vừa sợ hãi vừa tò mò. Anh ta khẽ hé mắt, một màu mắt đen thẳm, sâu hút như vũ trụ, không có tiêu cự. Đôi mắt ấy lướt qua cô, như thể đang nhìn xuyên thấu qua mọi thứ, rồi dừng lại ở gương mặt cô, chứa đựng một sự bối rối và hoang mang tột độ. Anh ta cố gắng nói, nhưng chỉ có một tiếng rên khẽ thoát ra, rồi cơ thể cao lớn của anh ta đổ sụp xuống, ngã vào lòng cô. Như Ý bất ngờ, sức nặng của anh ta đè lên cô khiến cô loạng choạng lùi lại vài bước, vai cô đau nhói. Cô ôm lấy anh ta, cảm nhận hơi ấm lạ lùng từ cơ thể anh, một sự ấm áp không giống nhiệt độ cơ thể người bình thường, mà như một luồng năng lượng bí ẩn. Máu từ vết thương của anh ta thấm vào chiếc áo sơ mi trắng của cô, một cảm giác ẩm ướt, dính nhớp khiến cô rùng mình. "Trời đất ơi!" cô thốt lên, giọng vẫn còn run rẩy, trong đầu hiện lên hàng loạt viễn cảnh kinh khủng nhất mà cô từng xem trên phim.
Như Ý cố gắng đỡ anh ta, đôi chân cô run rẩy dưới sức nặng bất ngờ. Anh ta cao hơn cô cả một cái đầu, và thân hình anh ta cứng cáp, rắn rỏi như tượng tạc, dù đang bất tỉnh. Cô kéo lê anh ta vào trong nhà, mùi máu tanh và mùi hương kỳ lạ của anh ta hòa quyện vào nhau, lấp đầy khoang mũi cô. Cánh cửa nặng nề khép lại sau lưng, cắt đứt tiếng mưa gió bên ngoài, trả lại sự im lặng đến đáng sợ cho căn hộ. Cô đặt anh ta nằm dài trên sàn nhà phòng khách, nơi ánh đèn vàng dịu nhẹ từ chiếc đèn đứng hắt bóng lên gương mặt anh ta, khiến những đường nét càng thêm sắc sảo, siêu thực. Vết thương trên vai anh ta rách toạc, máu vẫn không ngừng rỉ ra, thấm ướt một mảng lớn áo sơ mi. Cô hít thở thật mạnh, cố gắng giữ bình tĩnh. "Bình tĩnh, Như Ý. Mày đã từng sơ cứu cho Thảo lúc nó té xe rồi, cái này cũng không khác lắm đâu," cô tự nhủ, dù trong lòng biết rõ tình hình này phức tạp hơn nhiều. Cô chạy vội vào phòng tắm, lấy ra hộp cứu thương và một chiếc khăn sạch. Nước mắt cô chợt cay xè khi cô nhìn lại anh ta, một người đàn ông xa lạ, bí ẩn, đang nằm bất tỉnh trong căn hộ của mình, và cô chẳng biết gì về anh ta cả.
Với đầu óc quay cuồng, Như Ý quỳ xuống bên cạnh anh ta, tay cô run rẩy khi mở hộp cứu thương. Cô cẩn thận xé toạc phần vai áo sơ mi đã dính máu, lộ ra một vết thương sâu hoắm, miệng vết thương không hề giống một vết cắt hay vết đâm bình thường, mà trông như bị xé toạc bởi một thứ gì đó sắc bén và vô hình. Tim cô lại co thắt một cái, như ai đó vắt khô nó ra, cảm giác ghê rợn len lỏi. Mùi sát trùng từ bông gòn và cồn y tế nhanh chóng lấn át mùi máu, khiến cô có chút dễ thở hơn. "Đừng lo, tôi sẽ giúp anh," cô lẩm bẩm, giọng nói run run. Khi ngón tay cô chạm vào làn da lạnh lẽo của anh ta, một dòng điện kỳ lạ chạy dọc cánh tay cô, khiến cô rụt tay lại theo bản năng. Làn da anh ta mịn màng như lụa, nhưng lại có cảm giác rắn chắc, không hề giống da thịt người bình thường. Như Ý cố gắng gạt bỏ sự kỳ lạ đó, tập trung vào việc sát trùng vết thương. Anh ta khẽ rên một tiếng, đôi môi khô khốc mấp máy. Cô nghiêng đầu, cố gắng lắng nghe, nhưng âm thanh đó quá nhỏ, quá mơ hồ.
"Anh... anh nói gì cơ?" cô hỏi, mặt ghé sát xuống. Một cảm giác nóng rực lạ lùng tỏa ra từ vết thương của anh ta, ngay cả khi cô đang dùng cồn lạnh để sát trùng. Anh ta lại khẽ động đậy, ánh mắt vẫn nhắm nghiền, nhưng lần này một từ thoát ra, rõ ràng hơn. "Thiên... giới..." Từ ngữ đó nghe xa lạ, cổ xưa, như thể đến từ một cuốn tiểu thuyết thần thoại. Như Ý nhíu mày, đầu óc cô cố gắng ghép nối thông tin, nhưng không có gì khớp. Thiên giới? Anh ta đang nói mê sảng sao? Mùi cồn gắt xộc vào mũi, khiến cô ho nhẹ. Cô cẩn thận băng bó vết thương cho anh ta, từng động tác đều nhẹ nhàng nhất có thể. Khi ngón tay cô lướt qua cổ anh ta, cô cảm nhận được một sợi dây chuyền mỏng, có một mặt dây hình thoi chạm khắc những ký tự cổ xưa mà cô chưa từng thấy bao giờ. Chúng không giống tiếng Việt, tiếng Anh, hay bất kỳ ngôn ngữ nào cô biết. Đó là một ký hiệu phức tạp, phát ra ánh sáng mờ ảo dưới ánh đèn, như thể được làm từ một loại vật liệu không có trên Trái Đất.
Như Ý nhìn chằm chằm vào mặt dây chuyền, cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Nó không phải là kim loại, cũng không phải đá quý. Nó giống như một mảnh tinh thể bị hóa thạch, nhưng lại tỏa ra một thứ ánh sáng lấp lánh như bụi sao. Cô thận trọng chạm vào nó, cảm nhận một luồng năng lượng ấm áp, nhẹ nhàng truyền qua đầu ngón tay. "Thiên giới... những ký tự này..." cô thì thầm, tâm trí vẫn còn đang quay cuồng với những lời mê sảng của anh ta. Cô muốn gỡ nó ra để xem xét kỹ hơn, nhưng lại chần chừ. Có lẽ đó là vật quan trọng đối với anh ta. Mùi mưa và bê tông từ bên ngoài vẫn len lỏi vào, nhưng giờ đây nó đã hòa quyện với mùi hương bí ẩn của anh ta, tạo nên một sự kết hợp kỳ lạ, vừa quen thuộc vừa xa lạ, khiến cô cảm thấy bất an. Như Ý đứng dậy, nhìn xuống người đàn ông vẫn đang bất tỉnh trên sàn nhà, cảm thấy như mình vừa bước vào một bộ phim khoa học viễn tưởng. Điện thoại cô chợt rung lên, tiếng chuông báo tin nhắn của Thảo vang lên trong sự im lặng của đêm khuya, khiến cô giật mình.
"Ê bà cố nội, khuya lắc khuya lơ còn thức, có khi nào gặp ma không đó?" tin nhắn của Thảo hiện lên trên màn hình, kèm theo một sticker mặt ma lè lưỡi. Như Ý bật cười gượng gạo, cảm thấy nhẹ nhõm một chút khi có thể thoát khỏi sự căng thẳng trong chốc lát. "Ma hả? Có khi còn hơn cả ma nữa đó mày," cô lẩm bẩm, rồi nhanh chóng gõ một dòng tin nhắn trả lời: "Mày ơi, tao vừa gặp chuyện động trời." Cô nhìn lại người đàn ông đang nằm đó. Vết thương đã được băng bó, nhưng gương mặt anh ta vẫn tái nhợt, đôi môi khô khốc. Cô cần phải làm gì đó. Để anh ta nằm đây cả đêm thì không được, nhưng cô cũng không thể đưa anh ta đến bệnh viện mà không có một lời giải thích hợp lý. Cô đi vòng quanh anh ta, đôi mắt cô lướt qua từng đường nét trên khuôn mặt anh, cố gắng tìm một dấu hiệu nào đó, một manh mối nhỏ nhất. "Làm sao bây giờ?" cô thở dài, vị cà phê đắng còn đọng trên môi từ ly cà phê cuối cùng buổi tối đã tan biến, thay vào đó là vị mặn chát của sự lo lắng.
Như Ý quyết định tạm thời để anh ta ở lại. Cô lấy một tấm chăn mỏng từ sofa đắp cho anh, dù cô cảm thấy một sự ấm áp tỏa ra từ cơ thể anh, đủ để xua đi cái lạnh của đêm mưa. Cô không thể gọi cảnh sát. Một người đàn ông bí ẩn, bị thương, nói mê sảng về "thiên giới" và mang theo một món đồ trang sức phát sáng kỳ lạ. Chuyện này nghe còn hoang đường hơn cả kịch bản phim cô từng xem. "Mày mà kể cho ai nghe chắc người ta cho mày vào viện tâm thần quá Như Ý," cô tự nhủ, tay xoa nhẹ thái dương. Cô tắt đèn phòng khách, chỉ để lại ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn ngủ ở góc phòng, tạo ra một không gian mờ ảo, huyền bí. Mùi đất ẩm và hơi nước từ ngoài trời vẫn vương vấn trong không khí, nhưng giờ đây đã hòa cùng mùi hương "tuyết lạnh và kim loại" của anh ta, khiến không gian trở nên đặc biệt hơn bao giờ hết. Cô ngồi xuống chiếc ghế bành đối diện, khoanh tay trước ngực, đôi mắt không rời khỏi bóng dáng anh ta. Sự mệt mỏi của một ngày dài làm việc đã biến mất, thay vào đó là sự tỉnh táo đến đáng sợ.
Cô cứ ngồi đó, nhìn anh ta ngủ, hoặc bất tỉnh, không rõ. Mỗi hơi thở của anh ta đều nhẹ nhàng và đều đặn, nhưng lại mang theo một sức hút kỳ lạ, khiến cô không thể rời mắt. Ánh trăng yếu ớt xuyên qua lớp mây mỏng, hắt một vệt sáng bạc lên gò má anh ta, tạo ra những mảng sáng tối huyền ảo. Cô nghĩ, đây có lẽ là khuôn mặt đẹp nhất cô từng thấy ngoài đời thật, một vẻ đẹp không tì vết, không chút phàm trần. Nhưng vẻ đẹp đó lại đi kèm với một sự bí ẩn khó lường, một cảm giác xa lạ đến mức đáng sợ. Cô muốn biết anh ta là ai, đến từ đâu, tại sao lại xuất hiện trước cửa nhà cô vào một đêm mưa bão như thế này. Hàng ngàn câu hỏi xoáy sâu trong tâm trí cô, không một câu trả lời. Tiếng mưa đã nhỏ dần, chỉ còn là những hạt tí tách trên mái kính, nhưng trong tai cô vẫn văng vẳng tiếng sấm lúc nãy, như một điềm báo cho một cơn bão lớn hơn sắp ập đến.
Một lúc sau, Như Ý chợt nhận ra mình đang nhìn chằm chằm vào anh ta quá lâu. Cô lắc đầu, cố gắng xua đi những suy nghĩ viển vông. Cô cần phải ngủ, dù chỉ một chút. Nhưng cô không thể. Mỗi khi nhắm mắt lại, hình ảnh vết thương bí ẩn và đôi mắt đen thẳm của anh ta lại hiện lên. Cô sợ. Sợ những điều cô không thể hiểu, sợ những điều nằm ngoài tầm kiểm soát của cô. Cô đứng dậy, đi vào bếp, rót một cốc nước lọc. Vị nước lạnh buốt chạy xuống cổ họng, nhưng không xua đi được sự căng thẳng đang dâng trào. Mùi cà phê đã phai đi, chỉ còn lại vị nhạt nhẽo của nước. Cô quay lại phòng khách, lần này đứng cách xa anh ta hơn một chút. Cô tựa lưng vào tường, đôi mắt không rời khỏi bóng dáng anh. "Mình đã làm đúng chưa?" cô tự hỏi, lòng nặng trĩu.
Chợt, người đàn ông trên sàn khẽ động đậy. Anh ta chậm rãi mở mắt, đôi mắt đen thẳm không còn sự hoang mang lúc nãy, mà thay vào đó là một vẻ tỉnh táo đến đáng sợ. Ánh mắt anh ta quét một vòng căn phòng, dừng lại ở Như Ý, rồi nheo lại. Anh ta cố gắng ngồi dậy, nhưng vết thương ở vai khiến anh ta nhăn mặt. "Cô là ai?" Giọng anh ta trầm khàn, mang theo một âm hưởng lạ lùng, không giống giọng người Việt Nam bình thường, như thể có một thứ gì đó rung động trong từng câu chữ. Như Ý giật mình, lùi lại một bước, tim đập thình thịch. Cô không ngờ anh ta lại tỉnh nhanh đến vậy, và điều cô càng không ngờ là anh ta nói được tiếng người, dù ngữ điệu có chút khác lạ. Cô không thể giải thích được, và cô cũng không biết mình phải bắt đầu từ đâu.
"Tôi... tôi là Như Ý," cô lắp bắp, ngón tay cô siết chặt vào nhau sau lưng. "Anh... anh bị thương, nên tôi giúp anh."
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Tiếp tục quan sát
An toàn
🔥
Hành động ngay
Táo bạo
✨
Tìm cách khác
Bất ngờ
6
Ranh Giới Vỡ Tan
13,470 từ
🔒 Đăng nhập
7
Dấu Vết Thế Giới Khác
11,287 từ
🔒 Đăng nhập
8
Ngọn Gió Từ Chiều Không Gian
6,608 từ
🔒 Đăng nhập
9
Cánh Cửa Quá Khứ
11,299 từ
🔒 Đăng nhập
10
Mảnh Ghép Định Mệnh
13,517 từ
🔒 Đăng nhập
11
Mảnh Ký Ức Xanh
9,877 từ
🔒 Đăng nhập
12
Lời Cảnh Báo Của Định Mệnh
13,525 từ
🔒 Đăng nhập
13
Giữa Ranh Giới
9,851 từ
🔒 Đăng nhập
14
Vết Nứt Giữa Các Thế Giới
11,860 từ
🔒 Đăng nhập
15
Vực Thẳm Phía Sau Ánh Mắt
13,549 từ
🔒 Đăng nhập
16
Ranh Giới Bất Khả
14,516 từ
🔒 Đăng nhập
17
Ranh Giới Khác Biệt
6,795 từ
🔒 Đăng nhập
18
Vết Nứt Giữa Đời
13,265 từ
🔒 Đăng nhập
19
Lằn Ranh Phôi Pha
13,543 từ
🔒 Đăng nhập
20
Nơi Thế Giới Ta Gặp Nhau
11,152 từ
🔒 Đăng nhập
Tình yêu sâu đậm nhưng đầy đau khổ, câu hỏi muôn thuở: mãi mãi thực sự là bao xa?