Cô là một cô gái xinh đẹp, thông minh, nhưng lại bị cuốn vào một bữa tiệc xa hoa, nơi những kẻ có quyền lực phô trương sự giàu có và dục vọng. Cô trở thành mục tiêu của một người đàn ông bí ẩn, được mệnh danh là "kẻ háo sắc" trong giới thượng lưu. Cô cố gắng thoát khỏi anh, nhưng lại bị cuốn vào những âm mưu và trò chơi nguy hiểm. Liệu cô có thể giữ được sự trong sạch của mình trong thế giới đầy cám dỗ này?
⭐ 0.0👁 0 lượt đọc📖 1 chương✍️ Admin TruyệnAI
📖 Chương 1 — Vũ Điệu Lụa Đen — Đọc thử miễn phí
Đầu ngón tay Như Ý chạm vào tấm lụa đen mát lạnh của chiếc váy, tựa như chạm vào một lời nguyền thầm kín, ngay trước khi cô bước chân vào thế giới của những kẻ săn mồi. Cô hít một hơi thật sâu, mùi hương hoa ly thoang thoảng từ sảnh chính hòa lẫn với mùi điều hòa lạnh lẽo, một sự kết hợp vừa sang trọng vừa xa cách, tựa như chính nơi này. Chiếc ví cầm tay bằng da rắn siết chặt trong lòng bàn tay, cô cố nặn ra một nụ cười thật tự nhiên trên gương mặt, dù tim cô đang đập những nhịp đùng đùng như một con chim non bị nhốt trong lồng ngực. Cô tự nhủ: “Bình tĩnh đi Như Ý, mày đã sống sót qua kỳ thi CPA, mày sống sót được qua bữa tối này.” Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng từ bên trong vọng ra, xen lẫn tiếng cụng ly leng keng và những tràng cười giòn tan, nhưng tất cả đều mang một âm hưởng giả dối, như được cài đặt sẵn. Cánh cửa gỗ lim chạm trổ tinh xảo từ từ hé mở, ánh đèn vàng ấm áp hắt ra, vẽ bóng cô lên bức tường đá hoa cương bóng loáng, và ngay lúc đó, cô cảm thấy mình đang bị đẩy vào một vở kịch mà mình không hề muốn đóng.
Lan Anh, cô bạn thân chí cốt với mái tóc bob nhuộm tím cá tính, đã nhanh chóng kéo cô vào vòng xoáy của đám đông, cánh tay cô ấy siết lấy bắp tay Như Ý như một lời cảnh báo ngầm. "Trời ơi mày ơi, nhìn đi, cả cái Sài Gòn này ai có tiền mặt đều đổ dồn về đây hết rồi," Lan Anh thì thầm vào tai cô, giọng điệu đầy phấn khích nhưng đôi mắt lại ánh lên vẻ dò xét, lướt qua từng gương mặt quen thuộc và lạ lẫm. Mùi nước hoa Chanel No.5 nồng nàn từ một quý bà lướt qua khiến Như Ý hơi nhíu mày, cô cảm thấy đầu óc mình choáng váng vì quá nhiều mùi hương xa lạ đang hòa quyện vào nhau. Cô nhìn quanh, những chiếc đèn chùm pha lê rủ xuống như những giọt nước mắt khổng lồ, phản chiếu ánh sáng lấp lánh lên sàn nhà lát đá cẩm thạch đen trắng, tạo cảm giác như đang lạc vào một mê cung vô tận. "Mày có chắc đây là nơi tao nên ở không?" Như Ý khẽ hỏi, ngón tay cái vô thức vân vê mép chiếc váy, cảm giác mỏng manh của chất liệu lụa khiến cô thêm bất an. Lan Anh chỉ cười khẩy, lắc đầu: "Thôi đi bà, cơ hội ngàn vàng đấy. Ai bảo mày xinh đẹp, thông minh làm gì, giờ thì phải tận hưởng thôi." Ánh mắt Lan Anh dừng lại ở một góc phòng, nơi có một nhóm người đàn ông trung niên đang cười nói ồn ào, tay cầm ly rượu vang đỏ sóng sánh.
Bầu không khí trong sảnh tiệc như có một luồng điện ngầm chạy xuyên qua, khiến từng sợi lông tơ trên cánh tay Như Ý dựng đứng. "Thôi được rồi, nhưng mày phải hứa là không rời xa tao một bước," Như Ý nói, giọng cô khẽ run lên một chút, không phải vì lạnh mà vì cảm giác bất an đang dần lớn lên trong lòng. Hương vị đắng nhẹ của cà phê sữa đá cô uống vội trước khi đi vẫn còn đọng lại trên đầu lưỡi, như một lời nhắc nhở về cuộc sống bình dị cô vừa tạm rời bỏ. Lan Anh nháy mắt tinh nghịch, "Yên tâm, bạn thân trọn đời mà," rồi cô ấy kéo Như Ý về phía quầy bar, nơi những chiếc ly thủy tinh cao cấp được sắp xếp ngay ngắn dưới ánh đèn mờ ảo. Tiếng đá va vào thành ly nghe rất thanh, rất trong, như tiếng chuông gió trong một ngôi chùa cổ. Như Ý cảm thấy như mình đang bị cuốn vào một dòng chảy không thể cưỡng lại, mỗi cử động của cô đều trở nên chậm chạp và thận trọng. Cô uống một ngụm nước lọc, vị thanh mát của nước đá không đủ để xoa dịu cơn khát đang cháy trong cổ họng, một sự khát khao được thoát ra khỏi nơi này.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
Mọi ánh mắt trong căn phòng dường như đều đổ dồn về phía một người đàn ông vừa xuất hiện ở ngưỡng cửa, khiến cả không gian đang ồn ào bỗng chốc im bặt, chỉ còn tiếng nhạc jazz vẫn đều đều vang lên như một sự trêu ngươi. Như Ý không cần phải quay đầu lại để biết ai đã bước vào, bởi cô cảm nhận được sự thay đổi đột ngột của không khí xung quanh, một luồng khí lạnh lẽo và đầy uy quyền lan tỏa ra khắp phòng. Tim cô co thắt một cái, như ai vắt khô nó ra, một cảm giác quen thuộc đến rợn người. Cô đã từng nghe về "kẻ háo sắc" này, người đàn ông bí ẩn mà giới thượng lưu luôn nhắc đến với sự e dè pha lẫn ngưỡng mộ. "Đấy là hắn đấy, Hoàng Minh Thắng," Lan Anh thì thầm vào tai cô, giọng cô ấy không còn vẻ bông đùa mà thay vào đó là sự nghiêm túc đến lạ. Mùi hương gỗ đàn hương thoang thoảng, quyện với mùi da thuộc cao cấp, len lỏi qua đám đông và chạm vào khứu giác cô, mạnh mẽ và đầy mê hoặc. Cô liếc nhìn về phía anh ta qua tấm gương phản chiếu sau quầy bar, và trong khoảnh khắc đó, ánh mắt anh ta đã bắt trọn lấy cô, như một con đại bàng đã tìm thấy con mồi của mình giữa biển người.
Ánh mắt đen thẳm của Hoàng Minh Thắng xuyên qua đám đông, không một chút biểu cảm, nhưng lại mang một lực hút không thể kháng cự, khiến Như Ý cảm thấy toàn thân mình như bị đóng băng tại chỗ. Chiếc áo vest đen được cắt may hoàn hảo ôm sát lấy bờ vai rộng của anh, tạo nên một đường nét mạnh mẽ và dứt khoát, tựa như một tác phẩm điêu khắc sống động. Cô nuốt nước bọt khan, vị đắng chát của nỗi sợ hãi bỗng dưng tràn ngập khoang miệng. Anh ta không nói gì, chỉ đứng đó, hai tay đút vào túi quần, nhưng sự hiện diện của anh ta lấn át tất cả những âm thanh và ánh sáng khác trong căn phòng. Tiếng cụng ly bỗng dưng trở nên yếu ớt, những tiếng cười nói cũng tắt dần, nhường chỗ cho một sự im lặng đầy căng thẳng. "Tức là, mày đã tự đẩy mình vào đây rồi, Như Ý," một giọng nói nhỏ bé trong đầu cô vang lên, đầy mỉa mai. Cô cố gắng quay mặt đi, giả vờ tập trung vào ly nước trên tay, nhưng cảm giác bị theo dõi vẫn không hề mất đi, như một cái bóng vô hình đang bám riết lấy cô.
"Thắng, lâu lắm rồi không gặp!" Một giọng nói oang oang từ phía sau vang lên, phá vỡ sự im lặng căng thẳng, và Như Ý thở phào nhẹ nhõm khi thấy một người đàn ông trung niên béo ú, với nụ cười rộng đến mang tai, tiến lại gần Hoàng Minh Thắng. Nụ cười trên môi Như Ý đông cứng, vẫn cười nhưng mắt không cười nữa, vì cô biết đây chỉ là một màn kịch được dựng lên để che giấu sự thật. Mùi xì gà nồng nặc từ người đàn ông đó lập tức lấn át mùi đàn hương, khiến Như Ý cảm thấy khó chịu. Cô nghe thấy tiếng bước chân dứt khoát của Hoàng Minh Thắng khi anh ta tiến lại gần nhóm người đó, nhưng ánh mắt anh ta vẫn không rời khỏi cô, dù chỉ một giây. "Ông Park, khỏe chứ?" Hoàng Minh Thắng nói, giọng anh trầm ấm nhưng lại mang một sự lạnh lùng đến khó tả, như lưỡi dao sắc lạnh được bọc trong một lớp nhung mềm mại. Tiếng nhạc jazz bỗng nhiên chuyển sang một điệu chậm hơn, du dương hơn, như muốn xoa dịu bầu không khí đang trở nên căng thẳng đến tột độ. Đầu ngón tay Như Ý run nhẹ, cô giấu tay sau lưng, tự nhủ mình phải thật bình tĩnh.
Lan Anh, dường như không nhận ra sự căng thẳng đang bao trùm lấy Như Ý, vẫn nhiệt tình kéo cô lại gần một bàn ăn buffet xa hoa, nơi những món ăn được trang trí đẹp mắt như những tác phẩm nghệ thuật. "Thử món này đi, nghe nói đầu bếp người Pháp đấy," Lan Anh nói, giọng điệu vẫn thoải mái như không có gì xảy ra. Mùi hương béo ngậy của phô mai quyện với mùi rượu vang thoang thoảng bay lên, kích thích khứu giác. Như Ý cố gắng nở một nụ cười, nhưng khóe môi cô chỉ cong lên được hai milimet, một nụ cười gượng gạo. Cô cầm lấy một chiếc bánh nhỏ, vỏ bánh giòn tan trong miệng, vị ngọt nhẹ của kem phô mai tan chảy trên đầu lưỡi, nhưng cô không cảm nhận được bất kỳ hương vị nào khác ngoài nỗi lo lắng đang cồn cào trong bụng. Cô cảm thấy ánh mắt của Hoàng Minh Thắng vẫn dán chặt vào mình, như một mũi tên tàng hình đang xuyên qua đám đông. Cô quay đầu lại, và trong khoảnh khắc đó, ánh mắt anh ta vẫn ở đó, không hề xê dịch, như một lời khẳng định về sự hiện diện không thể chối từ của anh ta.
"Mày có thấy người đàn ông đó không?" Lan Anh bất chợt thì thầm, cô ấy nghiêng đầu về phía Như Ý, ánh mắt lướt qua Hoàng Minh Thắng một cách đầy thận trọng. Tiếng thì thầm của Lan Anh nhỏ đến mức gần như bị tiếng nhạc nuốt chửng, nhưng Như Ý vẫn nghe rõ từng chữ. "Ai cơ?" Như Ý giả vờ hỏi, cố gắng giữ giọng điệu bình thản nhất có thể, dù tim cô đang đập thình thịch trong lồng ngực. Cô cảm thấy một sợi tóc vướng vào khóe môi, cô đưa tay lên gạt nhẹ, hành động đó chỉ để che giấu sự bối rối của mình. Lan Anh liếc mắt nhìn cô đầy nghi ngờ, rồi cô ấy kéo Như Ý ra một góc khuất hơn, gần cửa sổ kính lớn nhìn ra toàn cảnh thành phố Sài Gòn về đêm. Ánh đèn lấp lánh của thành phố trải dài đến vô tận, tạo thành một tấm thảm ánh sáng huyền ảo, nhưng lại không thể xoa dịu được sự u ám trong lòng cô. "Hoàng Minh Thắng đó, hắn ta là chủ cái tập đoàn Sapphire khét tiếng. Mấy tin đồn về hắn, mày có nghe chưa?" Lan Anh hạ giọng nói, ánh mắt cô ấy đầy vẻ cảnh giác.
Như Ý không trả lời, chỉ nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những tòa nhà cao tầng mọc sừng sững, ánh đèn từ những căn hộ cao cấp hắt bóng lên gò má cô, tạo ra những mảng sáng tối mơ hồ. Cô đã nghe nhiều, rất nhiều, về Hoàng Minh Thắng. Những tin đồn về sự tàn nhẫn, về những thương vụ thâu tóm trắng trợn, và đặc biệt là về những bữa tiệc xa hoa mà anh ta tổ chức, nơi những cô gái xinh đẹp thường "biến mất" một cách bí ẩn sau đó. Mùi mưa trên bê tông nóng từ buổi chiều vẫn còn vương vấn trong không khí, giờ đây hòa lẫn với mùi ẩm mốc của những chậu cây cảnh được đặt trong sảnh. Cô cảm thấy một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng, không phải vì lạnh mà vì những câu chuyện rợn người ấy. "Tao... tao không quan tâm," Như Ý nói, giọng cô khẽ khàng, như muốn tự thuyết phục bản thân. Cô không muốn tin vào những điều đó, nhưng ánh mắt của anh ta, cái cách anh ta nhìn cô, lại khiến cô không thể gạt bỏ đi những lo lắng.
"Không quan tâm cái gì mà không quan tâm!" Lan Anh khẽ đập nhẹ vào vai Như Ý, hành động đó khiến cô giật mình. "Mày không thấy hắn ta cứ nhìn mày chằm chằm từ nãy đến giờ à? Cứ như thể mày là món tráng miệng ngon nhất hắn ta từng thấy vậy." Giọng Lan Anh mang một chút lo lắng, nhưng cũng không kém phần hài hước, như một nỗ lực để giảm bớt sự căng thẳng. Như Ý quay lại, cố gắng tìm kiếm Hoàng Minh Thắng trong đám đông, nhưng anh ta đã biến mất, như một ảo ảnh. Tim cô bỗng hẫng đi một nhịp. Cô cảm thấy một sự nhẹ nhõm thoáng qua, nhưng ngay sau đó là một cảm giác bất an còn lớn hơn, như thể một con thú săn mồi vừa ẩn mình vào bóng tối, chờ đợi thời cơ để vồ vập. Tiếng cười khe khẽ của một nhóm phụ nữ gần đó vọng đến, nghe rất giả tạo, khiến cô càng thêm khó chịu. Cô muốn nói gì đó, nhưng cổ họng cô như bị chặn lại bởi một khối u vô hình, không tài nào thốt nên lời.
"Kệ đi, chắc tao đa nghi quá thôi," Như Ý cố gắng nở một nụ cười trấn an Lan Anh, và cả chính mình. Cô biết mình không nên để những tin đồn đó ảnh hưởng đến mình, nhưng cảm giác bị theo dõi vẫn không buông tha cô. Cô đưa tay lên vuốt mái tóc dài vừa gội mùi bưởi, cảm giác mềm mượt của tóc trên đầu ngón tay mang lại một chút an ủi. Một người phục vụ đi ngang qua, trên khay là những ly champagne lấp lánh, ánh vàng của rượu phản chiếu ánh đèn, trông thật quyến rũ. Lan Anh nhanh chóng lấy hai ly, đưa cho Như Ý một ly. "Uống đi cho tỉnh táo, hoặc cho say cũng được. Dù sao thì cũng không còn đường lui đâu." Lan Anh nháy mắt, rồi cô ấy nhấp một ngụm rượu lớn, đôi mắt vẫn không ngừng đảo quanh, như một thám tử đang tìm kiếm manh mối. Vị rượu sâm panh ngọt nhẹ, có chút chua, tan trên đầu lưỡi, nhưng lại không thể làm dịu đi sự bồn chồn trong lòng cô.
Bỗng nhiên, Lan Anh thốt lên một tiếng "Ối!", rồi cô ấy khẽ va vào một người đàn ông, khiến ly champagne trên tay anh ta chao đảo. "Xin lỗi, xin lỗi anh," Lan Anh vội vàng nói, mặt cô ấy hơi tái đi. Như Ý quay sang, định đỡ lấy Lan Anh, nhưng ánh mắt cô lập tức chạm phải đôi mắt đen sâu thẳm của người đàn ông đó. Là Hoàng Minh Thắng. Anh ta đứng ngay phía sau cô từ lúc nào, không một tiếng động, như một bóng ma. Mùi đàn hương lại một lần nữa xâm chiếm khứu giác cô, mạnh mẽ hơn bao giờ hết, khiến cô cảm thấy khó thở. Tim cô đập nhanh đến mức cô sợ nó sẽ văng ra khỏi lồng ngực. Anh ta không nói gì, chỉ cúi đầu nhìn xuống chiếc áo vest của mình, nơi có một vết rượu champagne nhỏ xíu. "Không sao," anh ta nói, giọng trầm ấm nhưng lại mang một sự lạnh lùng đến đáng sợ, khiến Như Ý cảm thấy như mình vừa rơi vào một hố băng. Cô cảm thấy từng mạch máu trong cơ thể mình như đang co rút lại, một cảm giác tê dại lan khắp người.
"Thật sự xin lỗi anh, để em lau cho," Lan Anh vội vàng rút khăn giấy từ trong túi xách ra, định lau vết bẩn trên áo Hoàng Minh Thắng. Nhưng anh ta chỉ khẽ nghiêng người, tránh né bàn tay của Lan Anh một cách tinh tế. "Không cần đâu," anh ta nói, rồi anh ta ngước mắt lên, ánh mắt đen thẳm một lần nữa khóa chặt lấy Như Ý, như một lời tuyên bố không cần ngôn ngữ. Nụ cười trên môi Như Ý đông cứng, cô cảm thấy mình như một con búp bê bị ai đó điều khiển. Cô muốn lùi lại, nhưng đôi chân cô như bị đóng đinh xuống sàn nhà. Tiếng giày da gõ trên sàn đá hoa của một người phục vụ đi ngang qua nghe thật xa xăm, như một âm thanh từ thế giới khác. Cô nhìn xuống đôi giày của mình, giả vờ có gì đó thú vị dưới đế, nhưng thực ra cô chỉ đang cố gắng tránh né ánh mắt đầy quyền lực của anh ta. Mùi nước hoa hồng nhạt của chính cô dường như bỗng trở nên yếu ớt lạ thường, hoàn toàn bị nuốt chửng bởi mùi hương nam tính mạnh mẽ từ anh.
"Cô là..." Hoàng Minh Thắng khẽ lên tiếng, giọng anh ta trầm ấm nhưng lại mang một sức nặng đáng sợ, tựa như một tảng đá ngầm vừa nhô lên khỏi mặt nước. Anh ta không hoàn thành câu nói, chỉ nhìn chằm chằm vào Như Ý, như đang chờ đợi cô tự giới thiệu, hoặc có lẽ là đang chờ đợi một phản ứng nào đó từ cô. Như Ý cảm thấy cổ họng mình khô khốc, cô muốn nói gì đó, nhưng không một từ nào có thể thoát ra. Cô cảm thấy như mình đang bị một loại ma thuật nào đó trói buộc, không thể cử động, không thể suy nghĩ. Lan Anh đứng bên cạnh cô, cũng bất động, ánh mắt cô ấy mở to, đầy kinh ngạc, có lẽ là vì sự táo bạo của Hoàng Minh Thắng khi trực tiếp tiếp cận Như Ý. Tiếng nhạc jazz bỗng nhiên trở nên chói tai, như một bản giao hưởng của sự căng thẳng. Cô cảm thấy một cơn lạnh chạy dọc sống lưng, một sự lạnh lẽo đến từ bên trong.
"Cô ấy là bạn tôi, Như Ý," Lan Anh nhanh chóng lên tiếng, giọng cô ấy hơi run run, nhưng vẫn cố gắng giữ vẻ tự tin. "Chào anh, Hoàng Minh Thắng." Lan Anh đưa tay ra, nhưng Hoàng Minh Thắng chỉ liếc nhìn bàn tay cô ấy một cái, rồi ánh mắt anh ta lại quay về phía Như Ý, không hề có ý định bắt tay. Như Ý cảm thấy một sự bẽ bàng len lỏi trong lòng, thay cho Lan Anh. Cô muốn nói gì đó để giải tỏa sự căng thẳng, nhưng lời nói lại cứ mắc kẹt trong cổ họng. Mùi cà phê đắng cô uống lúc chiều lại một lần nữa thoảng qua, như một lời nhắc nhở về thực tại đang diễn ra. Gió từ cửa sổ lớn thổi vào, mát lạnh, nhưng không thể làm dịu đi ngọn lửa lo lắng đang cháy bỏng trong lòng cô. Cô chỉ đứng đó, nhìn thẳng vào mắt anh ta, và trong khoảnh khắc đó, cô cảm thấy như mình đang đối mặt với một vực thẳm sâu không đáy.
"Như Ý..." Hoàng Minh Thắng lặp lại tên cô, giọng anh ta kéo dài, như đang nếm thử từng âm tiết, từng chữ cái. Nghe từ miệng anh ta, tên cô b
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Tiếp tục quan sát
An toàn
🔥
Hành động ngay
Táo bạo
✨
Tìm cách khác
Bất ngờ
Tình yêu sâu đậm nhưng đầy đau khổ, câu hỏi muôn thuở: mãi mãi thực sự là bao xa?