“Giản Dao, em không thể nhốt mình trong cái vỏ bọc ấy mãi được.” Giọng nói trầm ấm của Bạc Cận Ngôn vang lên, cắt ngang không khí nặng nề trong phòng họp. Đầu cô chao đảo như muốn phản kháng lại từng từ mà anh vừa thốt ra.
Cô nhíu mày, cảm giác như có một làn sóng lạnh lẽo dâng lên từ đáy lòng. Chưa bao giờ cô cho phép mình lún sâu vào sự yếu đuối, nhưng giờ đây, ánh mắt kiên định của anh như một mũi kim châm thẳng vào chỗ đau. “Tôi làm công việc của mình, không phải để làm bạn với nỗi sợ của bản thân.”
Bạc Cận Ngôn đứng ở đầu bàn, dáng người cao ráo, với vẻ ngoài điềm tĩnh đến khó hiểu. Anh là một chuyên gia tâm lý tội phạm nổi tiếng, chuyên nghiên cứu và phân tích tâm lý những kẻ khủng bố. Một phần trong cô luôn cảm thấy ngưỡng mộ sự tĩnh lặng của anh, nhưng phần khác lại không thể chịu nổi sự ép buộc mà anh đang tạo ra.
“Vậy em định suốt đời sống trong cái kén này?” Anh không nhích một bước, mà chỉ đơn giản vẫn đứng đó, ánh mắt đen như màn đêm, không rời khỏi cô.
Giản Dao buông một tiếng thở dài, lắc đầu. “Đó là việc của tôi. Anh không cần phải lo lắng cho tôi.”
“Sao em không thể hiểu? Không ai là cái gì đó mãi mãi. Có những điều cần phải quên đi, và có những điều cần phải đối diện.” Anh gần như gợi cho cô một cảm giác khó chịu, nhưng cũng chẳng thể phủ nhận rằng trong lòng lại nhen nhóm một sự đồng cảm với những trăn trở mà anh chia sẻ.
“Đối diện với thứ gì? Những ký ức đau thương đó? Không, Cận Ngôn, tôi không đủ mạnh mẽ để làm điều đó.” Cô không giữ nổi giọng điệu bình tĩnh, tự nhiên mà lại nhảy vọt sang gắt gỏng.
Khung cảnh tĩnh lặng bao trùm giữa hai người. Mùi cà phê đắng đặc quánh trong không khí, khi cả hai ngồi đối diện trong phòng họp tĩnh mịch, như thể thời gian đã ngừng lại.
“Thực ra, em không phải là người duy nhất mà tôi quan tâm.” Bạc Cận Ngôn chợt nói, và Giản Dao cảm thấy một tia hi vọng lóe lên trong lòng. Nhưng ngay lập tức, cô biết mình đang mắc bẫy do chính suy nghĩ của mình tạo ra.
“Vậy còn ai khác?” Cô đưa tay lên mái tóc, như đang tìm kiếm một lời giải thích cho sự bất ổn trong tâm trí mình.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
“Còn nhiều người khác mà tôi không thể cứu vớt. Nhưng em thì khác…” Anh dừng lại, như thể đang cân nhắc từng từ. Ánh mắt anh dừng lại trên mặt cô, như thể một bờ vực chia cắt giữa tình cảm và lý trí.
“Em không cần một vị cứu tinh,” Giản Dao lắc đầu, muốn phủ nhận nhưng lại không sao kiềm chế nổi nhịp tim đang đập loạn nhịp. “Tôi chỉ cần làm tốt công việc phiên dịch của mình.”
“Em thực sự nghĩ đó là tất cả?” Anh bước lại gần, mùi hương đàn hương nhẹ nhàng từ áo vest của anh lan tỏa trong không gian. “Cảm xúc không chỉ đơn thuần là một phần của công việc.”
Tim cô nhói lên một cái. Cô chưa từng quen với việc có ai đó hiểu được tâm tư của mình đến vậy. Mỗi lần anh đến gần, cô lại cảm thấy có điều gì đó sắp sửa vỡ òa. “Bạc Cận Ngôn, tôi không thể…”
Mặt anh gần như không thay đổi, nhưng ánh mắt lại dường như lấp lánh một điều gì đó cô chưa thể nắm bắt. “Em không thể hay em không muốn? Giản Dao, không có ai khiến em phải sợ hãi. Hãy nói với tôi tiếng nói của nội tâm em.”
Giản Dao đã từng có những mối tình chóng vánh, những cuộc gặp gỡ đơn giản, nhưng chưa từng có ai dám đối diện với phần sâu kín của cô như vậy. Không khí trong phòng lại trở nên căng thẳng. Cô tập trung vào từng nhịp thở của anh, cảm giác như thời gian đang nhỏ giọt từng giây.
“Chúng ta không phải là người quen,” Giản Dao cố gắng đưa câu chuyện trở lại mặt đất. “Đừng làm cho mọi thứ trở nên phức tạp.”
“Nhưng em đang làm phức tạp chính mình.” Anh thẳng thắn nhìn thẳng vào mắt cô, như thể muốn lôi ra những phần tối tăm mà cô đã chôn vùi suốt bảy năm qua.
Giản Dao bỗng thấy ngạt thở. “Cận Ngôn, anh có biết khi nào thì một người thực sự chạm đến nỗi đau của người khác không? Nó như một vết thương mà không ai có thể nhìn thấy, nhưng cứ âm thầm hành hạ từng ngày.”
“Vậy nếu tôi chạm vào vết thương ấy, em sẽ cảm thấy gì?” Anh hỏi, giọng điệu như đang thách thức, khiến tim cô run lên.
Cô mở miệng định phản bác nhưng mọi từ ngữ lại như mắc kẹt trong cổ họng. Một phần trong cô muốn buông xuôi tất cả, nhưng phần khác lại sợ hãi đến nỗi không thể bật ra lời nào. Thật sự, cô cũng không biết mình sẽ cảm thấy gì.
Ánh sáng từ cửa sổ tràn vào, hắt lên gò má anh những mảng sáng tối, tạo nên vẻ quý phái, nhưng mà cũng đầy bí ẩn. Giản Dao khẽ lùi ra, như thể muốn bảo vệ lần nữa một cái gì đó đã sứt mẻ từ lâu. “Tôi không muốn đụng chạm đến quá khứ của mình.”
“Nhưng quá khứ sẽ không buông tha em.” Giọng anh như ngọn sóng cuộn trào, mạnh mẽ và ám ảnh. “Đừng sợ hãi, Giản Dao. Hãy để nó ra ngoài. Hãy để tôi giúp em.”
Một khoảnh khắc yên lặng. Cô nuốt nước bọt, cảm giác cổ họng khô khốc. “Tôi không biết.” Giản Dao thì thầm, ánh mắt không tìm thấy lối thoát. “Tôi không biết nếu tôi làm vậy thì sẽ ra sao.”
“Chúng ta sẽ tìm ra cách.” Bạc Cận Ngôn tiến lại gần hơn, như thể không còn khoảng cách giữa hai người. “Em không đơn độc.”
Cô dừng lại, tim đập mạnh, như thể tiếng gõ cửa tâm hồn đã vang lên. Biết rằng những lời này sẽ dẫn tới đâu, nhưng điều kỳ lạ là trái tim cô bỗng nhiên một lần nữa mở ra.
“Em không biết mình có thể tin tưởng vào ai…” Giọng cô nhỏ đi, bỗng cảm thấy sự yếu đuối đang vươn mình trong cô.
“Vậy thì cho tôi cơ hội.” Anh gật đầu, đôi mắt vẫn không rời khỏi cô. “Cơ hội để cho em nhìn thấy một con đường khác.”
Đột nhiên, điện thoại của cô rung lên, phá vỡ không khí căng thẳng giữa hai người. Cô vội vàng nhìn vào màn hình, và một âm thanh như tiếng sấm vang lên trong đầu. “Đã đến lúc rồi.” Giọng cô khẽ chao đảo.
“Gì vậy?” Anh hỏi, nhưng Giản Dao chỉ lắc đầu, đôi mắt đang ánh lên sự hoang mang.
“Chuyện này…” Cô mở miệng nhưng lại không biết diễn đạt như thế nào. “Có một cuộc gọi cần thiết mà tôi…”
“Em phải đi?” Anh thắc mắc, giọng nói vẫn giữ nguyên sự điềm tĩnh.
“Đúng,” cô gật đầu, tim lại lạc nhịp một lần nữa. “Phải đi.” Cô lùi một bước, như thể muốn quay lại với thế giới thực tại, nhưng ánh mắt của Bạc Cận Ngôn như một thứ lực kéo mãnh liệt, níu giữ cô lại.
Và rồi, khi cô vừa quay đi, anh đã chạm nhẹ vào cánh tay cô, khiến cô dừng lại, ánh mắt cô hiện lên sự bối rối. “Giản Dao, em có biết không? Thế giới này không chỉ có những ký ức tồi tệ…”
Bầu không khí nặng nề lại quay trở lại, và giọng anh dừng như rơi vào khoảng không, không còn tiếp diễn.
Cô từ từ nhìn lên, và trong giây phút ấy, cô thấy rất rõ. Cảm giác về sự kết nối mà cô vừa cảm nhận, mà bản thân lại không dám hiện thực hóa. Làm sao cô có thể đối diện với điều này? Làm sao cô có thể bước tiếp?
“Cận Ngôn…” Cô lấp lửng, đôi mắt mở to, không dám chạm vào câu hỏi đang treo lơ lửng giữa không trung.
“Em có thể…” Anh mở miệng, nhưng rồi lại khựng lại, như thể chưa tìm ra từ ngữ chính xác.
Cô se lại tim, cả không gian dường như bừng sáng nhưng cũng tối sầm lại. “Tôi… tôi sẽ không rời xa đâu.” Giọng cô nghẹn lại, còn anh chỉ im lặng quan sát, như một bức tranh thực sự nhưng khắc khoải.
Và sau đó, chỉ một giây sau, không khí xung quanh như đột ngột chuyển động, tiếng điện thoại lại réo lên trong tay cô, nhưng lần này không còn là thông điệp regular nữa, mà là một tín hiệu báo động.
“Cận Ngôn…” Giọng cô như một hồi chuông báo trước, và cô biết, mọi thứ đã bắt đầu.
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Đánh giá lại tình hình và tìm cách bình tĩnh. 🛡️
An toàn
🔥
Quyết định dũng cảm theo đuổi cảm xúc. 🔥
Táo bạo
✨
Bí mật trong cuộc gọi có thể thay đổi mọi thứ. ✨
Bất ngờ
Ngọn Lửa Vẩn Đục
5,090 từ
🔒 Đăng nhập
7
Nguy Cơ Bùng Nổ
4,301 từ
🔒 Đăng nhập
8
Vết Nứt
7,468 từ
🔒 Đăng nhập
9
Vụ Nổ Trên Đỉnh Đỏ
4,076 từ
🔒 Đăng nhập
10
Nơi Đầu Cuối Của Một Câu Chuyện
4,839 từ
🔒 Đăng nhập
11
Gió Lạnh Tháng Mười Hai
2,810 từ
🔒 Đăng nhập
12
Dư Âm Một Đêm Dài
1,882 từ
🔒 Đăng nhập
13
Khi Sương Đêm Tan
2,763 từ
🔒 Đăng nhập
14
Mật Mã Của Ký Ức
6,967 từ
🔒 Đăng nhập
15
Bóng Ma Từ Cố Nhân
2,670 từ
🔒 Đăng nhập
16
Nơi Ký Ức Chết
5,216 từ
🔒 Đăng nhập
17
Lời Thì Thầm Từ Quá Khứ
6,859 từ
🔒 Đăng nhập
18
Giữa Miệng Hố Vô Vọng
6,727 từ
🔒 Đăng nhập
19
Mắt Bão
6,034 từ
🔒 Đăng nhập
20
Khắc Ghi Dấu Tình
3,206 từ
🔒 Đăng nhập
Tình yêu sâu đậm nhưng đầy đau khổ, câu hỏi muôn thuở: mãi mãi thực sự là bao xa?