Trong giới thượng lưu, anh là tổng giám đốc quyền lực, lạnh lùng, nhưng lại âm thầm theo dõi một cô gái bình thường suốt nhiều năm. Cô như ánh trăng dịu dàng, anh như bóng đêm u tối, khao khát độc chiếm. Một hợp đồng hôn nhân đầy cạm bẫy được đặt ra, liệu cô có thể thoát khỏi chiếc lồng vàng do anh tỉ mỉ giăng mắc, hay sẽ bị ánh trăng của chính mình thiêu đốt trong tình yêu cuồng nhiệt của một người đàn ông?
Cái chạm tay định mệnh đó xảy ra vào một chiều mưa tầm tã, khi Như Ý đang cố gắng giữ thăng bằng cho chiếc ô đã rách toạc một góc, và cũng là lúc cô va phải một vách đá tảng di động mang theo mùi đàn hương lạnh lùng. Mưa giăng trắng xóa cả con đường Nguyễn Du, những hạt nước lớn thi nhau đập vào mái kính của quán cà phê nơi cô vừa trú chân, tạo nên bản giao hưởng ồn ào đến nhức óc. Cô loay hoay với chiếc ô, mái tóc lòa xòa bết vào gò má ướt đẫm, tay kia ôm chặt tập tài liệu kế toán dày cộp, cố gắng né tránh vũng nước lớn trước mặt thì bàn tay cô lướt qua một lớp vải vest mềm mịn, lạnh lẽo như băng. Một cảm giác tê dại chạy dọc sống lưng, không phải vì cái lạnh của cơn mưa mà là sự tĩnh lặng đến đáng sợ từ người đàn ông đứng sừng sững bên cạnh, không một động thái né tránh hay cau mày khó chịu dù mưa đã hắt ướt một bên vai áo sơ mi trắng tinh của anh. Cô ngẩng đầu, ánh mắt va phải đôi mắt sâu thẳm, đen như mực tàu, và trong khoảnh khắc đó, thế giới xung quanh dường như ngừng lại, chỉ còn tiếng mưa xối xả và nhịp đập hỗn loạn nơi lồng ngực cô.
Một giây im lặng kéo dài như một thế kỷ, mùi đàn hương từ anh quyện vào không khí ẩm ướt, khiến lồng ngực Như Ý như bị ép chặt, vừa khó thở vừa có chút gì đó gây nghiện. Cô giật phắt tay lại, cảm giác như vừa chạm vào một dòng điện cao thế, rồi vội vàng cúi đầu, lắp bắp xin lỗi: "Tôi... tôi xin lỗi." Giọng cô lạc đi trong tiếng mưa, tựa như một sợi chỉ mỏng manh dễ dàng đứt đoạn. Anh không đáp lời, chỉ có ánh mắt đen kịt đó lướt qua cô, một cái nhìn thoáng qua mà lại mang theo sự sắc bén, thăm dò khiến cô cảm thấy như mình bị lột trần, mọi ngóc ngách tâm hồn đều phơi bày trước mặt anh. Khi cô lén ngẩng lên lần nữa, anh đã quay lưng, bước đi chậm rãi nhưng dứt khoát, chiếc ô đen trên tay anh dường như không phải để che mưa mà để che giấu một phần nào đó của thế giới, một cái bóng cao lớn dần khuất vào màn mưa dày đặc, để lại sau lưng cô một sự trống rỗng và một nỗi bồn chồn khó tả.
Tối hôm đó, cơn mưa vẫn chưa dứt, từng giọt rơi tí tách trên mái tôn nhà trọ cũ kỹ của Như Ý, tạo nên một bản nhạc buồn bã. Cô nằm co ro trên chiếc giường đơn, tay ôm chiếc gối đã bạc màu, cố xua đi hình ảnh đôi mắt đen sâu thẳm và mùi đàn hương ám ảnh từ người đàn ông xa lạ chiều nay. "Bình tĩnh đi Như Ý, mày đã sống sót qua kỳ thi CPA, mày sống sót được qua bữa tối này, và mày sẽ sống sót được qua cái cảm giác quái gở này," cô lẩm bẩm, cố gắng trấn an bản thân bằng những câu nói quen thuộc. Tiếng tin nhắn từ điện thoại reo lên cắt đứt dòng suy nghĩ của cô, là Linh, đứa bạn thân từ thuở cắp sách đến trường, với một loạt icon mặt cười và dấu chấm than: "Trời ơi mày ơi! Có người gửi thư mời cho mày đến gặp tổng giám đốc Tập đoàn Hắc Vũ đó! Mày có làm gì sai không vậy?"
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
Tim Như Ý co thắt một cái, như ai đó vừa vắt khô nó ra, khiến cô thoáng chốc không thở nổi. Hắc Vũ? Là tập đoàn tài chính hàng đầu Việt Nam, một đế chế mà ngay cả mơ cô cũng chưa dám chạm tới. Cô là một kế toán quèn của một công ty nhỏ, cả đời chưa từng bước chân vào tòa nhà chọc trời của họ, chứ đừng nói đến việc được tổng giám đốc của họ chú ý. "Mày có nhầm không đó Linh? Tao làm gì có quen biết ai bên Hắc Vũ đâu?" cô vội vàng gõ trả lời, đầu ngón tay run nhẹ, cảm giác bất an dâng lên như thủy triều. Từ điện thoại, Linh gửi một bức ảnh chụp lại chiếc phong bì trắng ngà, in logo Hắc Vũ mạ vàng sang trọng, cùng một tấm thiệp mời viết tay với nét chữ mạnh mẽ, uy lực: "Mời cô Trần Như Ý đến gặp mặt tại văn phòng Tổng giám đốc Lăng Thế Vũ vào 9 giờ sáng ngày mai."
Lăng Thế Vũ. Cái tên đó dường như mang một sức nặng vô hình, đập vào màng nhĩ Như Ý như tiếng chuông cảnh báo. Cô chưa từng nghe nói về vị Tổng giám đốc này, bởi giới truyền thông thường chỉ nhắc đến cái tên "Hắc Vũ" như một thực thể không thể chạm tới. Cô lật đật ngồi dậy, bật chiếc đèn bàn cũ kỹ, ánh sáng vàng yếu ớt chiếu lên khuôn mặt tái nhợt của cô. Mùi ẩm mốc đặc trưng của căn phòng trọ hòa lẫn với mùi giấy cũ từ tập tài liệu, nhưng trong tâm trí cô, mùi đàn hương lạnh lẽo chiều nay lại hiện về rõ ràng hơn bao giờ hết, như một lời nhắc nhở rằng thế giới của cô sắp bị một thế lực nào đó xáo trộn. Cô tự hỏi, liệu có phải là một sự nhầm lẫn? Hay là một trò đùa ác ý nào đó?
Sáng hôm sau, Sài Gòn đón cô bằng một bầu trời xanh ngắt sau cơn mưa, nhưng trong lòng Như Ý lại giông bão. Cô đứng trước tòa nhà Hắc Vũ chọc trời ở trung tâm Quận 1, cảm giác như một con kiến nhỏ bé đang ngước nhìn một ngọn núi khổng lồ. Mùi cà phê sữa đá thoang thoảng từ quán đối diện không đủ xoa dịu cái vị đắng chát trong miệng cô. Linh đứng cạnh, tay vẫn cầm ly cà phê sữa đá, mắt tròn xoe nhìn lên đỉnh tòa nhà: "Trời đất ơi Như Ý, chỗ này toàn xe sang thôi đó! Mày chắc chắn là không quen ai VIP thiệt không?" Giọng Linh đầy vẻ ngưỡng mộ pha chút lo lắng. Như Ý chỉ lắc đầu, siết chặt quai túi xách, bàn tay ướt đẫm mồ hôi dù trời không hề nóng.
"Tao đã lục tung trí nhớ của mình rồi Linh, không một mảnh ký ức nào về Lăng Thế Vũ hay Tập đoàn Hắc Vũ cả," Như Ý thì thầm, giọng khẽ đến mức gần như chìm nghỉm trong tiếng còi xe inh ỏi của giờ cao điểm. Cô bước vào sảnh, tiếng giày cao gót gõ trên nền đá hoa cương cẩm thạch vang vọng, mỗi bước đi đều nặng trịch như mang theo ngàn cân lo lắng. Ánh mắt cô lướt qua những bức tranh trừu tượng treo trên tường, rồi dừng lại ở quầy lễ tân với cô gái tóc búi cao, nụ cười chuyên nghiệp nhưng lạnh lùng. "Tôi có cuộc hẹn với Tổng giám đốc Lăng Thế Vũ," Như Ý nói, cố gắng giữ giọng điệu bình tĩnh nhất có thể, nhưng cổ họng cô lại khô khốc, như vừa nuốt một viên đá tảng.
Cô gái lễ tân nhìn cô bằng ánh mắt thăm dò, rồi gõ nhẹ lên bàn phím máy tính. "Mời cô lên tầng 30, trợ lý của Tổng giám đốc sẽ đón cô." Như Ý hít một hơi thật sâu, rồi bước vào thang máy riêng dành cho khách VIP. Cánh cửa trượt đóng lại êm ái, ánh đèn vàng hắt bóng lên khuôn mặt cô, phản chiếu sự lo lắng đến tột độ. Không gian bên trong thang máy tràn ngập mùi hương đặc trưng của Tập đoàn Hắc Vũ – một mùi gỗ đàn hương nồng ấm, nhưng cũng ẩn chứa sự bí ẩn, lạnh lẽo. Vị giác cô cảm thấy một sự mặn chát nơi đầu lưỡi, có lẽ là do áp lực đã khiến nước mắt cô đọng lại nơi khóe mắt, nhưng cô kiềm nén không cho chúng chảy ra.
Tầng 30. Cánh cửa thang máy mở ra, một hành lang dài, lát gỗ mun bóng loáng hiện ra trước mắt. Một người phụ nữ với bộ vest công sở màu xám tro, tóc búi gọn gàng, khuôn mặt không chút biểu cảm, đứng đợi sẵn. "Cô Trần Như Ý?" Giọng cô ta vang lên khô khốc, không có một chút nhiệt độ nào. Như Ý gật đầu, cố gắng nở một nụ cười xã giao nhưng khóe môi cô chỉ hơi nhếch lên được hai milimet. "Mời cô đi lối này." Cô trợ lý quay gót, tiếng gót giày gõ đều đều trên sàn gỗ, dẫn Như Ý qua một dãy hành lang với những cánh cửa gỗ đóng kín, mỗi cánh cửa dường như ẩn chứa một bí mật không thể giải mã.
Căn phòng làm việc của Tổng giám đốc nằm ở cuối hành lang, cánh cửa gỗ chạm khắc tinh xảo mở hé. Mùi đàn hương nồng nặc hơn bao giờ hết, xen lẫn với mùi mực và giấy mới, tạo nên một không gian vừa sang trọng vừa uy nghiêm đến nghẹt thở. "Mời cô vào." Cô trợ lý ra hiệu, rồi đóng cửa lại một cách nhẹ nhàng nhưng dứt khoát, để lại Như Ý một mình trong căn phòng rộng lớn, với trái tim đang nhảy nhót như muốn thoát khỏi lồng ngực. Ánh sáng từ cửa sổ kính lớn rọi vào, chiếu sáng một phần căn phòng, nơi một người đàn ông đang đứng quay lưng lại phía cô, nhìn ra toàn cảnh thành phố Sài Gòn thu nhỏ bên dưới.
Anh vẫn đứng đó, một bức tượng sống động giữa không gian rộng lớn, bộ vest đen cao cấp ôm sát lấy thân hình rắn rỏi, vai rộng, tấm lưng thẳng tắp như một vị vua đang cai trị đế chế của mình. Mái tóc đen nhánh được vuốt ngược gọn gàng, phơi bày vầng trán cao và đường nét góc cạnh của gò má. "Anh... anh Lăng Thế Vũ?" Như Ý khẽ lên tiếng, giọng cô run rẩy, cảm giác như đang đứng trước một bức tượng băng có thể tan chảy bất cứ lúc nào. Anh từ từ quay người lại, động tác chậm rãi nhưng đầy uy lực, và trong khoảnh khắc đó, ánh mắt cô bắt gặp đôi mắt đen sâu thẳm quen thuộc mà cô đã gặp chiều hôm qua dưới mưa.
Là anh. Chính là người đàn ông đã va vào cô, người đàn ông với mùi đàn hương ám ảnh. Tim cô co thắt lần nữa, một cảm giác vừa kinh ngạc vừa sợ hãi dâng lên. Khuôn mặt anh vẫn lạnh lùng, không một chút biểu cảm, nhưng đôi mắt anh lại như một hố đen có thể hút lấy tất cả ánh sáng xung quanh, khiến cô cảm thấy mình đang bị kéo vào một vực thẳm không đáy. Anh không nói gì, chỉ chậm rãi bước về phía bàn làm việc, mỗi bước chân đều mang theo sự điềm tĩnh chết người. Trên bàn, một tập tài liệu màu kem được đặt ngay ngắn, bên trên là một cây bút máy mạ vàng lấp lánh.
Như Ý đứng bất động, hai tay đan chặt vào nhau, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. Cô cảm thấy môi mình khô khốc, vị đắng vẫn còn đọng lại trên đầu lưỡi, như thể vừa nhấp một ngụm cà phê đặc không đường. Cô không biết mình nên nói gì, hay làm gì. Ánh đèn trần hắt xuống, tạo ra một vầng sáng lạnh lẽo xung quanh anh, khiến anh càng trở nên xa cách và khó tiếp cận. "Mời ngồi," anh cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói trầm thấp, vang vọng trong không gian tĩnh lặng, như một mệnh lệnh không thể chối từ. Anh không nhìn cô khi nói, mà chỉ dùng ánh mắt ra hiệu về phía chiếc ghế đối diện bàn làm việc của mình.
Cô từ từ di chuyển, cố gắng giữ cho bước chân mình vững vàng, nhưng mỗi thớ thịt trong người cô đều căng cứng. Chiếc ghế bọc da cao cấp mát lạnh dưới xúc giác, nhưng lại không thể xoa dịu được sự nóng ran trong lòng bàn tay cô. Cô ngồi xuống, ánh mắt thận trọng nhìn anh. Anh vẫn không nói thêm lời nào, chỉ đưa tay đẩy tập tài liệu về phía cô. "Cô đọc đi." Giọng anh vẫn lạnh lùng, nhưng có một sự sắc bén tiềm ẩn, khiến cô cảm thấy như đang bị đặt vào một ván cờ mà cô không hề biết luật chơi. Cô do dự, rồi đưa tay cầm lấy tập tài liệu, những ngón tay cô run rẩy khi lướt qua trang bìa.
"Hợp đồng hôn nhân." Hai từ đó đập vào mắt Như Ý như tiếng sét đánh ngang tai, khiến đầu óc cô quay cuồng. Hàng chữ đen in đậm, rõ ràng, dường như đang chế giễu sự ngây thơ của cô. Cô ngẩng đầu nhìn anh, đôi mắt mở to vì kinh ngạc, nhưng anh vẫn ngồi đó, khuôn mặt không chút gợn sóng, như thể đang nói về một bản báo cáo tài chính khô khan chứ không phải là một giao dịch trọng đại của cuộc đời. Mùi giấy mới từ bản hợp đồng trộn lẫn với mùi đàn hương, tạo nên một mùi hương kỳ lạ, vừa hấp dẫn vừa đầy rẫy nguy hiểm. Cô cảm thấy ngón tay mình tê dại, như thể tập tài liệu này nặng ngàn cân, đang kéo cô vào một vực thẳm không lối thoát.
"Hợp đồng... hôn nhân?" Như Ý lắp bắp, giọng cô lạc đi, mang theo sự hoài nghi và cả một chút sợ hãi. Cô nhìn chằm chằm vào anh, cố gắng tìm kiếm một tia sáng, một lời giải thích trong đôi mắt đen sâu hun hút ấy, nhưng chỉ nhận lại sự trống rỗng đến đáng sợ. "Cô đọc các điều khoản." Anh nói, vẫn giữ nguyên tư thế điềm tĩnh, ngón tay anh gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ, tạo ra những âm thanh đều đặn, như tiếng đồng hồ đếm ngược từng giây phút cho một quyết định trọng đại. Cô hít một hơi thật sâu, vị chua xót nơi cuống họng khiến cô muốn ho sặc sụa, nhưng cô cố gắng nuốt xuống, tập trung vào những dòng chữ lạnh lùng trên giấy.
Mỗi điều khoản trong hợp đồng đều được viết bằng ngôn ngữ pháp lý khô khan, nhưng lại chứa đựng một sự ràng buộc đến nghẹt thở. "Thời hạn: Một năm." "Mục đích: Hợp tác vì lợi ích hai bên." "Điều khoản 3.1: Bên B (Trần Như Ý) phải duy trì hình ảnh vợ chồng hạnh phúc trước công chúng." "Điều khoản 4.2: Bên A (Lăng Thế Vũ) sẽ cung cấp đầy đủ tài chính và đảm bảo cuộc sống vật chất cho Bên B." Cô lướt qua từng dòng chữ, cảm giác như có hàng ngàn mũi kim đang đâm vào tim, mỗi từ ngữ đều khắc sâu vào tâm trí cô. Không có tình yêu, không có sự lãng mạn, chỉ là một giao dịch, một cuộc trao đổi lạnh lùng.
"Tại sao... tại sao lại là tôi?" Như Ý ngẩng đầu, ánh mắt cô cháy lên một tia sáng của sự phản kháng. "Tôi không quen biết anh, cũng không có gì đặc biệt để anh phải chọn một người như tôi." Giọng cô vang lên sắc bén hơn cô nghĩ, như một con mèo nhỏ cố gắng xù lông để bảo vệ bản thân. Lăng Thế Vũ khẽ nhếch môi, một nụ cười cực kỳ mờ nhạt, gần như không thể nhận ra, nhưng lại khiến cô cảm thấy lạnh sống lưng. "Tôi đã theo dõi cô đủ lâu để biết cô là người phù hợp nhất." Giọng anh trầm ấm, nhưng lời nói lại như một lưỡi dao sắc bén xuyên thẳng vào tim cô, khiến cô cảm thấy mọi sự riêng tư của mình đã bị xâm phạm một cách trơ trẽn. Mùi đàn hương của anh dường như càng nồng hơn, bao trùm lấy cô, khiến cô không thể thoát ra được.
"Theo dõi... tôi?" Tim Như Ý đập thình thịch, cổ họng cô nghẹn lại, không thốt nên lời. Cô cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Tiếp tục quan sát
An toàn
🔥
Hành động ngay
Táo bạo
✨
Tìm cách khác
Bất ngờ
6
Vết Nứt Giữa Sương Mù
7,773 từ
🔒 Đăng nhập
7
Cạm Bẫy Phơi Bày
12,336 từ
🔒 Đăng nhập
8
Vết Nứt Của Bình Yên
3,625 từ
🔒 Đăng nhập
9
Ánh Trăng Giăng Bẫy
13,175 từ
🔒 Đăng nhập
10
Thế Cờ Độc Chiếm
10,064 từ
🔒 Đăng nhập
11
Vết Hằn Cũ
12,405 từ
🔒 Đăng nhập
12
Lời Thú Tội Giữa Bão Tố
13,975 từ
🔒 Đăng nhập
13
Chân Tướng Lộ Diện
8,710 từ
🔒 Đăng nhập
14
Đêm Dài Vỡ Tan
5,691 từ
🔒 Đăng nhập
15
Giăng Bẫy Ánh Trăng
14,276 từ
🔒 Đăng nhập
16
Sự Thật Vỡ Tan
11,757 từ
🔒 Đăng nhập
17
Phần 17
7,921 từ
🔒 Đăng nhập
18
Lời Thú Tội Giữa Bão Tố
10,426 từ
🔒 Đăng nhập
19
Ánh Trăng Độc Chiếm
5,430 từ
🔒 Đăng nhập
20
Ánh Trăng Về Lồng
14,541 từ
🔒 Đăng nhập
Tình yêu sâu đậm nhưng đầy đau khổ, câu hỏi muôn thuở: mãi mãi thực sự là bao xa?