Nữ hoàng màn ảnh Thẩm Uyển, ở đỉnh cao sự nghiệp, bỗng ch
⭐ 0.0👁 0 lượt đọc📖 19 chương✍️ Admin TruyệnAI
📖 Chương 1 — Mở Mắt Trong Lồng Son — Đọc thử miễn phí
Tiếng lách cách của chuỗi ngọc khảm vàng va vào nhau nghe chói tai đến lạ, xuyên thấu qua màng nhĩ Thẩm Uyển, cứa vào tận xương tủy như hàng ngàn mũi kim châm. Khắp người đau đớn rã rời, đặc biệt là lồng ngực, như có tảng đá ngàn cân đè nặng, khiến mỗi hơi thở đều trở nên khó nhọc. Mùi thuốc Bắc ngai ngái, hôi hám của ẩm mốc cùng với mùi tanh nồng của máu khô xộc thẳng vào mũi, đánh tan hoàn toàn dư vị nước hoa hồng Bulgari và mùi champagne nồng nàn cô vừa thưởng thức chưa đầy một khoảnh khắc trước đó. Thẩm Uyển, ảnh hậu lừng danh, người vừa đứng trên đỉnh vinh quang, tay cầm tượng vàng Oscar danh giá, bỗng chốc thấy mình rơi vào một hố sâu thăm thẳm, tối tăm và lạnh lẽo.
"Thẩm Uyển..." Cô tự lẩm bẩm, âm thanh bật ra từ cổ họng khô khốc lại là một tiếng rên khe khẽ. Đôi mắt nặng trĩu cố gắng mở ra, nhưng chỉ kịp nhìn thấy một trần nhà bằng gỗ lim đen kịt, ám khói và bụi bặm, có lẽ đã hàng trăm năm tuổi. Những sợi tơ nhện mỏng manh giăng mắc khắp nơi, lấp lánh như bạc dưới ánh sáng mờ ảo hắt vào từ khung cửa sổ nhỏ. Đây không phải phòng khách sạn năm sao ở Beverly Hills, cũng chẳng phải căn penthouse xa hoa của cô ở Thượng Hải. Đây là đâu?
Nội tâm: *What the hell? Mình bị bắt cóc à? Hay đây là một set quay phim mới? Nhưng mà đạo cụ gì mà chân thực thế này? Mùi mốc rêu cả trăm năm tuổi, rồi cái giường gỗ cứng như đá tảng, còn có cả... tiếng ve sầu? Không phải là mùa đông ở Los Angeles sao?*
Cố gắng xoay đầu, Thẩm Uyển cảm nhận được một cơn đau buốt xé dọc từ gáy xuống sống lưng, khiến cô phải hít hà một hơi lạnh. Phải mất một lúc lâu, đôi mắt lờ đờ mới dần thích nghi với ánh sáng lờ mờ. Căn phòng nhỏ bé, tối tăm và có vẻ lạnh lẽo này không hề giống bất kỳ nơi nào cô từng biết. Chiếc giường nơi cô đang nằm là một bộ phản gỗ đơn sơ, phủ lên trên là một tấm chiếu đã ngả màu ố vàng, mỏng tang, chẳng có lấy một tấm đệm êm ái. Bên cạnh giường là một chiếc bàn thấp, trên đó bày la liệt những bát thuốc đen ngòm đã nguội lạnh và một cây nến cắm trong đế đồng xanh rêu, ánh lửa lập lòe như sắp tắt.
Ký ức ập đến như một cơn lũ quét. Cô nhớ mình đã bước lên thảm đỏ, ánh đèn flash chói lòa như muốn đốt cháy linh hồn, hàng ngàn tiếng reo hò, tiếng gọi tên cô vang vọng. Cô mặc chiếc váy lụa trắng muốt của Chanel, trên cổ đeo sợi dây chuyền kim cương trị giá mười triệu đô. Nụ cười rạng rỡ, gương mặt hoàn hảo đến từng đường nét, cô là nữ hoàng của đêm đó. Nhưng rồi, một cảm giác choáng váng đột ngột ập đến, dữ dội hơn bất cứ lần say rượu nào. Cô thấy mình ngã xuống, giữa hàng trăm ánh mắt kinh hoàng. Một tiếng "rắc" khô khốc vang lên đâu đó, rồi tất cả chìm vào bóng tối.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
"Đau quá..." Cô khẽ rên, lần này giọng nói lại khác lạ, yếu ớt và non nớt hơn rất nhiều. Cô đưa bàn tay lên sờ trán. Bàn tay này... nhỏ bé, gầy guộc, các ngón tay thon dài nhưng xanh xao, không phải là đôi bàn tay đã từng nâng niu tượng vàng Oscar của cô. Làn da nhợt nhạt, những móng tay cắt cụt không một chút sơn phết, khác hẳn với bộ móng gel đỏ ruby lộng lẫy mà cô vừa làm hôm qua.
Nội tâm: *Chết tiệt, mình đang nằm mơ à? Hay là ai đó đã phẫu thuật thẩm mỹ cho mình khi mình bất tỉnh? Nhưng mà nhìn cái dáng vẻ tiều tụy này thì chỉ có thể là phim kinh dị thôi chứ không phải phim thần tượng đâu nhé!*
Tiếng động khẽ khàng từ phía cửa. Một cô gái trẻ, tuổi chừng mười sáu, mười bảy, dáng người nhỏ nhắn, mặc bộ y phục bằng vải thô màu xanh xám bước vào. Nàng ta đặt một bát nước cháo loãng lên bàn, rồi quay lại nhìn Thẩm Uyển, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ lo lắng pha lẫn sợ hãi.
"Tiểu thư... người tỉnh rồi sao?" Giọng nàng ta khẽ đến mức gần như là thì thầm, nhưng Thẩm Uyển vẫn nghe rõ, từng chữ một, như thể đã quen thuộc từ rất lâu.
"Tiểu thư?" Thẩm Uyển lặp lại, cảm thấy cổ họng mình khô rát như sa mạc.
"Đúng vậy, tiểu thư. Người đã mê man ba ngày ba đêm rồi. Phu nhân đã cho mời rất nhiều danh y, nhưng ai cũng nói... người e là khó qua khỏi." Cô gái nhỏ nói, giọng nghẹn ngào, nước mắt lưng tròng. Nàng tiến lại gần, cẩn thận đỡ Thẩm Uyển ngồi dậy. Lực tay nàng yếu ớt, nhưng ánh mắt tràn đầy sự quan tâm chân thành. "Lan Nhi đã nghĩ... sẽ không còn được gặp tiểu thư nữa."
Thẩm Uyển bị đỡ ngồi thẳng dậy, lưng tựa vào tường. Cơn đau như muốn xé toạc từng thớ thịt. Vô vàn những mảnh ký ức vụn vặt bỗng chốc ập đến, không phải của Thẩm Uyển, mà là của "tiểu thư" này. Lâm Uyển Nhi. Hóa ra, đây là Lâm Uyển Nhi, con gái thứ hai của Tể tướng Lâm Chính Nguyên. Một cô tiểu thư yếu ớt, bệnh tật triền miên, bị ghẻ lạnh, bị hắt hủi trong phủ Tể tướng giàu sang. Mẫu thân mất sớm, phụ thân cưới dì ghẻ về, sinh ra đích nữ Lâm Tuyết Nhi, từ đó Lâm Uyển Nhi trở thành cái gai trong mắt, một sự tồn tại vô hình.
Nội tâm: *WTF? Xuyên không thật á? Tôi vừa đoạt giải Ảnh hậu Oscar, quay qua quay lại đã thành tiểu thư nhà tể tướng thời cổ đại, lại còn là loại nhân vật nữ phụ yếu đuối, bệnh tật, bị ngược đãi? Đây là kịch bản ngược dòng à? Đạo diễn nào nghĩ ra cái cốt truyện cẩu huyết này vậy?!*
Lâm Uyển Nhi, cái tên này cứ luẩn quẩn trong đầu Thẩm Uyển, kèm theo đó là hàng loạt hình ảnh và cảm xúc hỗn độn. Mùi hương của hoa mộc lan trong vườn khi còn nhỏ, tiếng cười khẩy của Lâm Tuyết Nhi khi cô bé bị phạt đứng dưới mưa, ánh mắt lạnh nhạt của phụ thân, và nụ cười giả tạo của dì ghẻ, phu nhân Lưu. Đặc biệt nhất, là cái đêm định mệnh ba ngày trước. Nàng bị Lâm Tuyết Nhi lừa uống một bát canh "tẩm bổ", sau đó lập tức lên cơn sốt cao, toàn thân đau nhức, rồi bất tỉnh nhân sự.
"Lâm Tuyết Nhi... bát canh..." Thẩm Uyển lẩm bẩm, âm thanh khẽ khàng, như vừa khám phá ra một bí mật động trời.
Lan Nhi giật mình, vội vàng bịt miệng: "Tiểu thư, người đừng nói bậy! Nếu để người khác nghe thấy, người sẽ gặp rắc rối lớn đó!"
Thẩm Uyển nhìn Lan Nhi, ánh mắt phức tạp. Cô hiểu. Trong cái thế giới cổ đại này, lời nói của một tiểu thư bị ghẻ lạnh như Lâm Uyển Nhi chẳng có trọng lượng gì. Hơn nữa, còn liên quan đến đích nữ được sủng ái Lâm Tuyết Nhi và phu nhân Lưu, mẹ ruột của nàng ta. Kẻ mạnh luôn đúng.
Nội tâm: *Phim ảnh dạy tôi rằng, người duy nhất có thể tin tưởng lúc này là đứa thị nữ trung thành này. Mà hình như... trong kịch bản này, nó cũng không giúp được gì nhiều ngoài việc khóc lóc.*
Cô thở hắt ra một hơi, cố gắng trấn tĩnh. Thẩm Uyển của kiếp trước là một người phụ nữ mạnh mẽ, thông minh, không bao giờ để mình bị động. Cô đã lăn lộn trong giới giải trí đầy rẫy thị phi, đạp lên bao nhiêu sóng gió để chạm đến đỉnh cao. Vậy mà bây giờ, cô lại ở đây, trong một thân thể yếu ớt, chịu sự chèn ép của người khác.
"Lan Nhi, ta muốn uống nước." Giọng cô vẫn còn khàn, nhưng đã dần lấy lại sự sắc bén quen thuộc.
Lan Nhi vội vã rót một chén nước nguội từ ấm trên bàn, cẩn thận đưa đến miệng Thẩm Uyển. Thẩm Uyển uống từng ngụm nhỏ, cảm nhận dòng nước mát lành xoa dịu cổ họng khô rát. Cô lén lút quan sát căn phòng một lần nữa. Mọi thứ đều cũ kỹ, bẩn thỉu. Trần nhà mục nát, tường ẩm mốc, cửa sổ đóng chặt, chỉ có một khe nhỏ hở ra cho ánh sáng le lói lọt vào. Không khí tù túng, nặng nề, khiến người ta cảm thấy khó thở.
"Lan Nhi, từ giờ trở đi, ta nói gì, ngươi cứ làm theo. Tuyệt đối không được hỏi, không được thắc mắc, càng không được kể lại cho bất kỳ ai, hiểu chưa?" Thẩm Uyển nhìn thẳng vào mắt Lan Nhi, ánh mắt kiên định, không cho phép phản kháng. Đây là ánh mắt của một ảnh hậu, của một người đã quen với việc ra lệnh và được tuân phục.
Lan Nhi hơi giật mình trước sự thay đổi đột ngột của tiểu thư. Dù vẫn là gương mặt yếu ớt đó, nhưng ánh mắt thì hoàn toàn khác. Không còn sự cam chịu, tuyệt vọng, mà thay vào đó là sự lạnh lùng, sắc bén đến đáng sợ. Nàng ta vội vàng gật đầu, rụt rè đáp: "Dạ... Lan Nhi xin tuân lời tiểu thư."
"Tốt." Thẩm Uyển gật đầu. "Ngươi ra ngoài canh chừng. Không cho bất kỳ ai vào. Nếu có ai đến, nói ta đang ngủ say, không tiện gặp mặt."
Lan Nhi hơi do dự: "Nhưng... phu nhân đã dặn dò, nếu tiểu thư tỉnh dậy, phải báo ngay cho người."
"Không cần." Thẩm Uyển dứt khoát. "Cứ làm như ta nói."
Lan Nhi đành vâng lời, khẽ khàng bước ra ngoài, đóng chặt cánh cửa gỗ nặng nề. Căn phòng lại chìm vào im lặng, chỉ còn tiếng tim Thẩm Uyển đập thình thịch trong lồng ngực.
Nội tâm: *Lâm phu nhân? Bà dì ghẻ ác độc ấy muốn gì ở cái xác sắp chết này? Chắc không phải đến thăm hỏi thật lòng đâu. Chắc chắn là có âm mưu gì đó. Thôi được, Thẩm Uyển cô nương, xem ra cô phải đóng vai chính trong bộ phim cổ trang trả thù này rồi. Mà hình như... còn là phim cung đấu nữa chứ. Chứ cái thể loại 'nhà tể tướng' này thì khác gì cái 'tiểu cung' đâu.*
Cô cẩn thận đưa tay lên cổ tay, bắt mạch cho chính mình. Kỹ năng này cô học được từ một bộ phim cổ trang về thần y, nơi cô vào vai một thái y nữ tài ba. Lúc đó chỉ là học thuộc kịch bản, nhưng bây giờ lại hữu ích đến không ngờ. Mạch đập yếu ớt, nhanh và không đều. Điều này xác nhận nghi ngờ của cô: Lâm Uyển Nhi không chỉ ốm yếu bẩm sinh, mà còn đang bị trúng độc. Một loại độc mãn tính, có lẽ đã được dùng từ lâu, khiến cơ thể suy kiệt dần, dễ bị đổ bệnh. Bát canh "tẩm bổ" kia chính là giọt nước tràn ly.
Cô nhắm mắt lại, cố gắng lục lọi thêm những ký ức của Lâm Uyển Nhi. Hóa ra, thân thể này yếu ớt đến mức không thể bước ra khỏi phòng quá lâu. Nàng thường xuyên ho khan, khó thở, và có những cơn đau đầu dữ dội. Điều này khiến nàng càng dễ bị cô lập, bị mọi người trong phủ coi thường. Phu nhân Lưu còn đồn đại rằng nàng là "sao chổi", mang đến tai họa cho gia đình.
Nội tâm: *Ha! Độc mãn tính. Lâm phu nhân, bà ta diễn vai 'người mẹ kế thương con riêng' cũng khá đạt đấy chứ. Nhưng mà để qua mắt được Thẩm Uyển này thì còn non lắm. Một ảnh hậu đỉnh cao như tôi, tôi có thể diễn vai người chết sống lại, chứ đừng nói là mấy bà phù phiếm này.*
Thẩm Uyển hé mắt, nhìn quanh căn phòng một lần nữa. Mọi thứ đều ám mùi u uất. Ánh nắng chiều le lói qua khe cửa sổ, vẽ lên sàn nhà một vệt sáng yếu ớt, càng làm nổi bật những hạt bụi lơ lửng trong không khí. Cô nghe thấy tiếng chim hót líu lo đâu đó ngoài vườn, cùng với tiếng nước chảy róc rách từ một con suối nhỏ. Âm thanh này, cùng với sự tĩnh lặng đáng sợ trong phòng, tạo nên một sự tương phản kỳ lạ.
"Lan Nhi!" Cô gọi khẽ.
Cánh cửa lập tức mở ra, Lan Nhi bước vào với vẻ mặt lo lắng: "Tiểu thư, có chuyện gì sao?"
"Ngươi lấy cho ta một chậu nước nóng, khăn sạch, và..." Thẩm Uyển ngừng lại, suy nghĩ. Cái này hơi khó. "Ngươi có biết cây 'dược thảo vàng' mọc ở đâu không?"
Lan Nhi ngạc nhiên: "Dược thảo vàng? Tiểu thư, người nói là cây rau má sao? Nó mọc đầy trong vườn sau, ngay cạnh giếng nước ấy ạ."
Nội tâm: *Rau má! Yes! May mà phim mình đóng có cảnh nấu ăn dã ngoại, biết được rau má còn gọi là 'dược thảo vàng' trong dân gian. Mặc dù nó chỉ là một loại rau dại, nhưng lại có tác dụng giải độc, thanh nhiệt rất tốt. Đây là món quà của trời rồi!*
"Đúng, chính là nó. Ngươi hái cho ta một nắm lớn, rửa sạch, rồi giã nát lấy nước cốt. Càng nhanh càng tốt."
Lan Nhi tuy khó hiểu, nhưng vẫn vâng lời. Nàng ta bước đi vội vã. Thẩm Uyển biết, bây giờ không phải lúc để giải thích. Cô cần hành động. Loại độc trong người Lâm Uyển Nhi không phải là loại độc chết người ngay lập tức, mà là loại độc bào mòn sinh lực. Rau má sẽ giúp giải độc phần nào, nhưng chỉ là tạm thời. Điều quan trọng hơn là phải tìm ra nguyên nhân và giải pháp triệt để.
Trong lúc chờ đợi, Thẩm Uyển cố gắng cử động. Mỗi khớp xương đều kêu răng rắc, đau nhức. Cơ thể yếu đến mức cô không thể tự mình ngồi dậy quá lâu. Cô lại nằm xuống, hít thở sâu, cố gắng điều hòa hơi thở. Cô phải làm gì đây? Trả thù cho Lâm Uyển Nhi? Hay chỉ đơn giản là sống sót?
Nội tâm: *Thẩm Uyển này chưa bao giờ là người chịu thiệt thòi. Bị hại đến mức này, không trả thù thì còn gì là bản sắc của một ảnh hậu nữa? Nhưng trả thù kiểu gì đây? Mình có thể diễn kịch, nhưng mình không biết võ công, cũng không biết mấy thứ ma thuật cổ đại. Mình chỉ có cái đầu và kinh nghiệm sống ở thế kỷ 21 thôi.*
Cô nhắm mắt lại. Trong đầu cô bắt đầu hiện lên những cảnh quay của các bộ phim cung đấu, những chiến thuật từ "Tôn Tử Binh Pháp" mà cô từng nghiên cứu để hóa thân vào vai diễn Nữ đế. Những kiến thức về y học cơ bản, về vệ sinh, về dinh dưỡng mà cô học được để giữ gìn nhan sắc và sức khỏe. Tất cả, bỗng chốc trở thành vũ khí vô giá.
Lan Nhi quay lại rất nhanh, trên tay là một bát nước xanh lè. "Tiểu thư, người... người uống thứ này sao?" Nàng ta hỏi, vẻ mặt khó tin. Loại rau dại này ai lại dùng làm thuốc chứ?
"Uống." Thẩm Uyển ra lệnh, giọng đầy kiên quyết. "Giúp ta ngồi dậy."
Lan Nhi đỡ cô dậy. Thẩm Uyển nhắm mắt, nhấp từng ngụm nước rau má đắng chát. Mùi vị khó chịu, nhưng cô biết nó là thứ duy nhất có thể giúp cô lúc này.
"Khụ khụ..." Cô ho khan dữ dội sau khi uống xong, cảm giác nóng rát xộc lên từ cổ họng xuống dạ dày.
Lan Nhi lo lắng: "Tiểu thư, người không sao chứ?"
"Không sao." Thẩm Uyển cố gắng điều hòa hơi thở. "Chỉ là... cơ thể đang bài độc thôi."
Nội tâm: *Trời đất ơi, cứ như uống thuốc độc thật vậy. Nhưng mà thôi, cứ tự an ủi là rau má
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Tiếp tục quan sát
An toàn
🔥
Hành động ngay
Táo bạo
✨
Tìm cách khác
Bất ngờ
6
Hôn Ước Giấu Kín
11,915 từ
🔒 Đăng nhập
7
Hôn Ước Hiện Hình
10,628 từ
🔒 Đăng nhập
8
Thánh Chỉ Định Uyên Ương
12,624 từ
🔒 Đăng nhập
9
Phụng Hoàng Lạc Giữa Bàn Cờ
11,192 từ
🔒 Đăng nhập
11
Mắt Phượng Nhìn Thấu Bàn Cờ
11,757 từ
🔒 Đăng nhập
12
Phong Ba Chốn Kim Lăng
11,161 từ
🔒 Đăng nhập
13
Kim Lăng Thịnh Yến: Màn Địch Vũ
10,554 từ
🔒 Đăng nhập
14
Phượng Vũ Đoạn Trường
10,614 từ
🔒 Đăng nhập
15
Mực Cũ, Tâm Cơ Mới
6,190 từ
🔒 Đăng nhập
16
Bữa Tiệc Nước Trà Máu Lạnh
9,885 từ
🔒 Đăng nhập
17
Án Mạng Giữa Tiệc Trà
11,873 từ
🔒 Đăng nhập
18
Hương Trà Vấn Tội
14,918 từ
🔒 Đăng nhập
19
Khói Trà Thâm Sát
12,850 từ
🔒 Đăng nhập
20
Thẩm Uyển: Duyên Trọn Vẹn
11,977 từ
🔒 Đăng nhập
⚔️
Cuộc Sống Điền Văn Của Tình Nhi
** Một cô gái hiện đại bất ngờ xuyên không về cổ đại và trở thành Tình Nhi, một tiểu thư sống trong một gia đình điền viên. Với tính cách hài hước và những suy nghĩ "điên rồ", cô phải đối mặt với những tình huống dở khóc dở cười để tồn tại trong thế giới xa lạ này, nhưng sự bình yên lại không dễ dàn