Cô là tiểu thư danh giá của một gia tộc quyền quý, nhưng lại bị ghẻ lạnh và ruồng bỏ bởi chính những người thân. Trong lúc tuyệt vọng nhất, cô gặp được anh, một người đàn ông bí ẩn với quyền lực tối thượng. Anh dang tay che chở, dẫn dắt cô từng bước trở lại vị trí xứng đáng. Giữa những âm mưu tranh giành gia sản, liệu tình yêu của họ có đủ sức mạnh để vượt qua mọi thử thách và trả lại công bằng cho cô?
Ngón tay Như Ý khẽ run, ly rượu vang đỏ trên bàn chỉ chực đổ ập xuống tấm thảm Ba Tư đắt tiền, giống như cuộc đời cô lúc này, chênh vênh đến đáng sợ. Giữa căn phòng khách dát vàng của gia tộc họ Trần, nơi tiếng nhạc cổ điển Bach hòa quyện cùng mùi gỗ đàn hương ấm áp, cô cảm thấy mình như một kẻ ngoại lai, một linh hồn lạc lõng không thuộc về nơi này. Ánh đèn chùm pha lê rọi xuống, khiến khuôn mặt bà nội Trần hiện rõ những nếp nhăn sắc lạnh, đôi mắt phượng nhìn cô như nhìn một vật thể vô tri, không chút tình thương. Trong không khí đặc quánh của sự căng thẳng, cô nghe thấy tiếng kim đồng hồ quả lắc tích tắc, mỗi tiếng tích tắc như một nhát dao cứa vào lồng ngực đang thắt lại. Khóe môi Như Ý cố gắng cong lên một nụ cười, nhưng sống lưng cô lạnh toát, cảm giác như hàng ngàn con kiến đang bò dưới da thịt. Cô tự nhủ, *Bình tĩnh đi Như Ý, mày đã sống sót qua kỳ thi CPA, mày sống sót được qua bữa tối này.* Tiếng chuông điện thoại của Thím Ba bỗng reo lên, phá tan sự im lặng, khiến mọi ánh mắt đổ dồn về phía người phụ nữ đang trưng ra vẻ mặt áy náy giả tạo. Thím Ba nhanh chóng tắt điện thoại, nhưng nụ cười trên môi bà ta vẫn không hề biến mất, một nụ cười ẩn chứa sự hả hê không thể che giấu. Như Ý biết, trận chiến thực sự chỉ vừa mới bắt đầu.
"Như Ý, con có gì để nói không?" Giọng bà nội Trần vang lên, trầm ấm nhưng chứa đầy quyền uy, như một câu hỏi tu từ không cần đáp án. Cổ họng Như Ý khô khốc, cô cố nuốt nước bọt nhưng dường như nó mắc kẹt ở giữa. Hương nước hoa Chanel No. 5 của Thím Ba thoang thoảng gần đó, vị ngòn ngọt nhưng lại khiến dạ dày cô cuộn lại, cảm giác buồn nôn dâng lên. Cô nhìn lướt qua gương mặt chú Hai, ánh mắt ông ta hiện lên sự sốt ruột và một chút tham lam không giấu giếm. Cả Thu Trang, cô em gái cùng cha khác mẹ, cũng ngồi đó, đôi mắt long lanh đầy vẻ thương hại giả tạo, nhưng tay lại siết chặt chiếc túi xách Hermès. Như Ý biết họ đang chờ đợi điều gì: một lời cầu xin, một sự suy sụp, một giọt nước mắt. Nhưng cô sẽ không cho họ thấy. Cô siết chặt nắm tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, cảm giác đau nhói giúp cô giữ được sự tỉnh táo. "Con nghĩ mọi chuyện đã quá rõ ràng rồi ạ." Giọng cô nhẹ nhàng, nhưng từng chữ như một viên đá lạnh rơi vào mặt hồ phẳng lặng, tạo ra những gợn sóng ngầm. Bà nội Trần nheo mắt, đôi mày bạc nhíu lại, lộ rõ vẻ không hài lòng. Bà đặt tách trà sứ trắng xuống đĩa, tiếng va chạm khô khốc vang lên trong không gian tĩnh lặng, như một bản án vừa được tuyên.
Thu Trang thở dài thườn thượt, phá vỡ bầu không khí căng thẳng. "Chị hai, sao chị lại nói vậy? Dù sao chị cũng là con gái của ba, là cháu của nội. Sao lại cứng đầu như thế?" Giọng Thu Trang dịu dàng đến đáng sợ, mỗi từ ngữ đều được bọc đường nhưng lại ẩn chứa mũi kim sắc nhọn. Như Ý liếc nhìn cô em gái, nụ cười trên môi Thu Trang vẫn ngọt ngào, nhưng ánh mắt lướt qua cô như một con mãng xà đang rình mồi. Một sợi tóc mái của Thu Trang khẽ vướng vào khóe môi, cô ta đưa tay vén lên đầy duyên dáng, động tác nhỏ nhưng chứa đầy sự tự tin của một người chiến thắng. Như Ý cảm thấy một cơn buồn nôn nữa dâng lên. Mùi cà phê đen vừa được pha cho chú Hai lan tỏa trong phòng, mùi đắng ngắt ấy càng làm cô thêm khó chịu. *Đúng vậy, cô ta là con gái được thừa nhận, còn mình chỉ là một sai lầm*, Như Ý nghĩ. Cô nhớ về những ngày thơ ấu, khi cô còn là ánh sáng của gia đình, được ba cưng chiều, được nội yêu thương. Nhưng tất cả đã tan biến như sương khói từ khi mẹ cô mất, và người phụ nữ này – mẹ của Thu Trang – bước chân vào nhà họ Trần. Từ đó, cái tên Trần Như Ý dần trở thành vết nhơ, một gánh nặng mà không ai muốn nhắc đến. Cô đưa tay lên trán, đầu ngón tay chạm vào làn da lạnh lẽo, cảm nhận từng mạch máu đang đập mạnh dưới thái dương. "Tôi không có gì để nói nữa." Cô nói, giọng cứng rắn hơn một chút, đôi mắt không còn né tránh nữa, nhìn thẳng vào từng người trong căn phòng.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
Chú Hai hắng giọng, tiếng ho khan của ông ta như một lời báo hiệu cho điều tồi tệ sắp đến. "Nếu con đã không có ý kiến gì, vậy thì nội sẽ đọc di chúc bổ sung." Ông ta chìa một tập tài liệu da bò cho bà nội Trần, ánh mắt không che giấu vẻ đắc thắng. Bà nội Trần nhận lấy, đôi môi mỏng khẽ mím lại. Trên chiếc bàn gỗ mun bóng loáng, ánh đèn phản chiếu lung linh, nhưng những con chữ in trên giấy lại tối đen, nặng trĩu. Như Ý nghe tiếng giấy sột soạt khi bà nội lật trang, mỗi âm thanh đều găm vào màng nhĩ cô như một mũi khoan. Cổ họng cô nghẹn ứ, cảm giác như có ai đó đang siết chặt. Mùi giấy mới và mực in lẫn vào mùi đàn hương, tạo thành một hỗn hợp khó tả. Cô nhắm mắt lại trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, cố gắng xua đi hình ảnh của ba cô, người đàn ông đã hứa sẽ luôn bảo vệ cô, nhưng cuối cùng lại bỏ cô lại một mình giữa bầy sói. Nước mắt không rơi, nhưng trái tim cô như bị một bàn tay vô hình vắt kiệt. Cô cảm nhận rõ sự trống rỗng đang lan rộng từ lồng ngực ra khắp cơ thể. Khi bà nội Trần bắt đầu đọc, từng câu chữ như những viên đạn găm vào tâm trí cô. "Theo di chúc bổ sung, Trần Như Ý sẽ bị loại khỏi danh sách thừa kế chính thức của tập đoàn Trần Gia..."
"...và toàn bộ số cổ phần cùng tài sản cá nhân mà ông Trần Thanh Phong để lại cho Như Ý sẽ được chuyển giao cho Trần Thu Trang." Lời của bà nội Trần như một nhát chém chí mạng, lạnh lẽo và dứt khoát. Như Ý cảm thấy đầu óc mình quay cuồng, mọi thứ xung quanh trở nên mờ ảo. Cô không còn nghe rõ tiếng gì nữa, chỉ còn một tiếng ù ù trong tai, như thể cô đang chìm dần xuống đáy biển sâu. Tim cô co thắt một cái, như ai vắt khô nó ra, không còn sức sống. Vị đắng chát của sự phản bội và tuyệt vọng dâng lên tận khoang miệng, mặn chát như vị máu. Cô mở mắt, nhìn chằm chằm vào bản di chúc đang nằm trên bàn. Từng con chữ nhảy múa trước mắt cô, chế giễu cô, một đứa con gái bị ruồng bỏ ngay cả khi cha đã mất. Thu Trang bên cạnh thốt lên một tiếng "Ôi!" nhỏ xíu, giả vờ ngạc nhiên và thương cảm, nhưng khóe môi cô ta không thể giấu được nụ cười chiến thắng. Như Ý muốn nói gì đó, muốn gào lên rằng điều này thật bất công, thật sai trái, nhưng cổ họng cô nghẹn ứ, lời nói như bị mắc kẹt lại. Cảm giác lạnh lẽo từ bàn chân lan dần lên toàn thân, dù nhiệt độ trong phòng vẫn ổn định. Như Ý cảm thấy mình đang mất đi tất cả, mất đi cả ý chí để chiến đấu.
"Như Ý, con có phản đối gì không?" Giọng chú Hai vội vàng hỏi, rõ ràng ông ta muốn mọi chuyện kết thúc nhanh chóng. Ánh mắt ông ta sắc như dao cạo, nhìn thẳng vào cô, như thể muốn xuyên thủng tâm can cô. Như Ý ngước nhìn chú Hai, đôi mắt cô trống rỗng. Mùi thuốc lá nhẹ từ áo sơ mi của ông ta bay đến, dù ông ta đã cố gắng che giấu. Cô biết, chú Hai đã bắt tay với Thu Trang và Thím Ba để chiếm đoạt tài sản của ba cô. Di chúc bổ sung này, chắc chắn là một âm mưu được sắp đặt từ trước. Cô nhìn sang Thím Ba, bà ta đang giả vờ lau nước mắt, nhưng khóe mắt lại ánh lên vẻ sung sướng. Như Ý cảm thấy một cơn đau nhói ở ngực, không phải đau về thể xác, mà là đau từ sâu thẳm tâm hồn. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho giọng mình không run rẩy. "Con... không." Giọng cô thì thào, gần như không thể nghe thấy. Cả căn phòng như nín thở. Một sự im lặng nặng nề bao trùm, nhưng lần này không phải là sự căng thẳng, mà là sự thỏa mãn của những kẻ chiến thắng. Tiếng quạt trần quay đều, tạo ra một luồng gió nhẹ, nhưng không đủ để xua đi sự ngột ngạt đang bủa vây Như Ý. Cô cảm thấy mình như một con chim bị bẻ gãy cánh, rơi tự do xuống vực sâu không đáy.
Đúng lúc đó, tiếng gõ cửa vang lên, mạnh mẽ và dứt khoát, phá tan sự im lặng chết chóc. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía cánh cửa gỗ gụ cao lớn. Ai? Ai có thể đến vào giờ này, khi gia tộc Trần đang tiến hành một "buổi họp gia đình" quan trọng như vậy? Như Ý cũng ngẩng đầu lên, trong lòng dấy lên một tia hy vọng mong manh đến vô lý, dù cô biết chẳng có ai sẽ đến cứu cô cả. Bà nội Trần nhíu mày, tỏ vẻ khó chịu. Chú Hai ra hiệu cho người giúp việc mở cửa. Tiếng bản lề kêu cọt kẹt, và một bóng người cao lớn xuất hiện, đứng ngược sáng dưới ánh đèn hành lang. Người đó bước vào, mỗi bước chân đều tạo ra tiếng giày da trầm ổn trên sàn đá hoa cương, mạnh mẽ và dứt khoát. Căn phòng dường như nhỏ lại dưới sự hiện diện của anh ta. Mùi hương nam tính, mạnh mẽ, pha chút gỗ tuyết tùng và bạc hà lạnh, đột ngột tràn ngập không gian, át đi cả mùi đàn hương và nước hoa Chanel. Như Ý cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, không phải sợ hãi, mà là một sự cảnh giác bản năng. Cô chưa từng gặp người này. Anh ta mặc một bộ vest đen được cắt may tinh xảo, tôn lên vóc dáng hoàn hảo. Gương mặt anh ta lạnh lùng, đôi mắt sâu thẳm như hồ nước mùa đông, không một gợn sóng cảm xúc. Anh ta liếc nhìn qua mọi người, rồi ánh mắt dừng lại ở Như Ý, chỉ trong một khoảnh khắc rất ngắn, nhưng đủ để cô cảm thấy như một dòng điện chạy qua mình.
"Ai cho phép anh vào đây?" Chú Hai Trần lên tiếng, giọng ông ta đầy vẻ khó chịu và có chút e dè. Ánh mắt của người đàn ông lạ mặt chuyển sang chú Hai, một cái nhìn sắc lạnh như băng giá. Anh ta không nói gì, chỉ khẽ nhếch khóe môi, một nụ cười gần như vô hình, nhưng lại khiến chú Hai cứng họng, không dám nói thêm lời nào. Tiếng thở dốc nhẹ của Thím Ba vang lên, bà ta rõ ràng đã nhận ra điều gì đó. Như Ý cảm thấy tim mình đập nhanh hơn, một nhịp đập lạ lẫm, không phải do sợ hãi mà là do một sự tò mò không thể kìm nén. Ai là người đàn ông này? Và tại sao sự xuất hiện của anh ta lại khiến cả căn phòng này, những con người quyền lực đang bao vây cô, lại phải im lặng? Cô nhìn chằm chằm vào anh ta, cố gắng đọc vị cảm xúc từ gương mặt lạnh lùng ấy, nhưng vô vọng. Anh ta đứng đó, như một bức tượng điêu khắc hoàn mỹ, tỏa ra một khí chất áp đảo. Ánh sáng từ đèn chùm phản chiếu trên mái tóc đen nhánh của anh ta, tạo nên những vệt sáng lấp lánh. Anh ta đưa tay lên, nhẹ nhàng sửa lại cổ tay áo sơ mi, động tác chậm rãi nhưng đầy uy lực. Rồi anh ta cuối cùng cũng cất tiếng, giọng nói trầm ấm, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. "Tôi đến để đón người."
"Đón ai?" Bà nội Trần hỏi, giọng bà nội không còn vẻ uy nghi như lúc nãy, mà thay vào đó là sự thận trọng. Đôi mắt sắc lạnh của bà dò xét người đàn ông lạ mặt. Khải Uy – anh ta tự giới thiệu bằng một cái tên đơn giản – không trả lời ngay. Anh ta chậm rãi bước về phía bàn trà, nơi bản di chúc bổ sung của ba Như Ý đang nằm. Mỗi bước đi của anh ta đều như một lời khẳng định quyền lực. Mùi nước hoa của anh ta giờ đây càng rõ rệt, mạnh mẽ và đầy mê hoặc, khiến Như Ý cảm thấy đầu óc mình hơi choáng váng. Cô nhìn theo từng cử chỉ của anh ta, ánh mắt không thể rời đi. Khi anh ta đến gần bản di chúc, Thu Trang bỗng nhiên rụt tay lại, như sợ bị chạm vào. Khải Uy cúi xuống, ánh mắt anh lướt nhanh qua từng con chữ, nhưng dường như anh đã nắm bắt được toàn bộ nội dung trong vài giây ngắn ngủi. Khóe môi anh ta lại nhếch lên, một nụ cười bí ẩn, đầy ẩn ý. Như Ý cảm nhận được một sự căng thẳng tột độ trong không khí, như thể một sợi dây đàn đang bị kéo căng đến mức sắp đứt. Cô nghe rõ tiếng tim mình đập thình thịch trong lồng ngực, một âm thanh duy nhất trong sự im lặng đáng sợ. Anh ta quay lại, đôi mắt đen sâu thẳm tìm kiếm ánh mắt cô, và lần này, anh giữ nó lâu hơn một chút, một cái nhìn như muốn xuyên thấu tâm can cô.
"Tôi đến để đón cô Trần Như Ý." Lời của Khải Uy như một tia sét đánh xuống giữa căn phòng. Như Ý sững sờ. Cô không quen biết người đàn ông này, chưa từng gặp anh ta trước đây, vậy mà anh ta lại đến để đón cô? Cả chú Hai, Thím Ba và Thu Trang đều trợn tròn mắt, vẻ mặt ngạc nhiên tột độ. Bà nội Trần cau mày, ánh mắt bà nhìn Khải Uy đầy vẻ nghi ngờ. "Anh là ai? Cô ta không quen biết anh." Bà nội nói, giọng bà đã lấy lại được sự cứng rắn. Khải Uy lại không đáp lời bà nội Trần. Anh ta chỉ nhìn thẳng vào Như Ý, ánh mắt ấy chứa đựng một điều gì đó khó tả, một sự trầm tĩnh nhưng lại đầy sức mạnh. Anh ta giơ tay ra, lòng bàn tay ngửa lên, một cử chỉ mời gọi đơn giản nhưng lại mang theo một sức nặng ngàn cân. "Đi thôi." Anh ta nói, giọng nói của anh ta không phải là một câu hỏi, mà là một mệnh lệnh nhẹ nhàng, nhưng lại không thể từ chối. Như Ý cảm thấy một làn gió lạnh thoảng qua từ phía cửa sổ, làm tóc cô bay nhẹ. Cô đưa mắt nhìn bàn tay của anh, bàn tay to lớn, vững chãi, các ngón tay thon dài. Cô do dự. Đây là một người đàn ông hoàn toàn xa lạ, nhưng sự xuất hiện của anh ta lại là tia sáng duy nhất trong đêm tối của cô. Một ý nghĩ điên rồ lóe lên trong đầu cô: *Nắm lấy tay anh ta, và rời khỏi địa ngục này.*
Nắm lấy tay anh ta có nghĩa là từ bỏ tất cả những gì cô từng biết, bước vào một thế giới hoàn toàn xa lạ, không có gì đảm bảo. Nhưng ở lại đây, cô sẽ mất tất cả, và chỉ còn lại sự dày vò. Tiếng mưa bên ngoài bắt đầu nặng hạt, gõ lộp bộp trên mái kính, như tiếng trống thúc giục. Mùi đất ẩm và mưa hòa quyện vào không khí, mang theo một cảm giác tươi mới, nhưng cũng đầy bí ẩn. Như Ý nhìn những gương mặt đang trố mắt nhìn cô, những gương mặt của những người thân đã biến thành kẻ thù. Cô cảm nhận được sự ghét bỏ, sự khinh miệt và cả sự hả hê ẩn sâu trong đôi mắt họ. Cô siết chặt tay mình, cảm giác móng tay cắm sâu vào da thịt giờ đây không còn đau nữa, mà là một lời nhắc nhở về sự tồn tại của chính cô. Khải Uy vẫn giữ nguyên tư thế, bàn tay anh vẫn đưa ra, không hề vội vã, không hề thúc giục. Anh ta chỉ kiên nhẫn chờ đợi, như thể anh biết chắc rằng cô sẽ đưa ra lựa chọn nào. Ánh mắt anh ta vẫn sâu thẳm, không một gợn sóng, nhưng Như Ý lại cảm thấy một sức hút lạ kỳ từ nó. Cô cảm thấy một luồng năng lượng mạnh mẽ đang tỏa ra từ anh ta, một thứ năng lượng có thể bảo vệ cô khỏi mọi giông bão. Tiếng sấm rền vang xa, báo hiệu một cơn bão lớn đang đến. Cô đứng giữa ngã ba đường, giữa sự tuyệt vọng quen thuộc và một tương lai không rõ ràng nhưng đầy hứa hẹn.
"Như Ý, con điên rồi sao?" Giọng chú Hai gầm lên, ông ta bỗng đứng bật dậy, đôi mắt đỏ ngầu vì tức giận. Có lẽ ông ta sợ rằng nếu cô đi cùng người đàn ông này, mọi kế hoạch của họ sẽ đổ bể. Thu Trang cũng lên tiếng, giọng cô ta lần này không còn ngọt ngào nữa mà pha lẫn sự hoảng
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Tiếp tục quan sát
An toàn
🔥
Hành động ngay
Táo bạo
✨
Tìm cách khác
Bất ngờ
6
Vết Sẹo Định Mệnh
13,059 từ
🔒 Đăng nhập
7
Bóng Đêm Hiện Hình
9,891 từ
🔒 Đăng nhập
8
Bóng Tối Phản Chiếu
9,380 từ
🔒 Đăng nhập
9
Vết Sẹo Định Mệnh
11,463 từ
🔒 Đăng nhập
10
Thực Tại Vỡ Vụn
10,286 từ
🔒 Đăng nhập
11
Lằn Ranh Mờ Ám
11,581 từ
🔒 Đăng nhập
12
Lời Hứa Giữa Màn Đêm
13,494 từ
🔒 Đăng nhập
13
Sự Thật Đắng Cay
11,929 từ
🔒 Đăng nhập
14
Vạch Trần Bóng Tối Gia Tộc
12,804 từ
🔒 Đăng nhập
15
Đoạt Lại Tài Sản Từ Bóng Tối
5,910 từ
🔒 Đăng nhập
16
Bí Mật Động Trời
11,509 từ
🔒 Đăng nhập
17
Quyết Định Sinh Tử
9,817 từ
🔒 Đăng nhập
18
Phán Quyết Đêm Đen
10,902 từ
🔒 Đăng nhập
19
Ván Bài Lật Ngửa
11,931 từ
🔒 Đăng nhập
20
Vượt Qua Bão Giông
11,053 từ
🔒 Đăng nhập
Tình yêu sâu đậm nhưng đầy đau khổ, câu hỏi muôn thuở: mãi mãi thực sự là bao xa?