Đêm mưa định mệnh giăng lối, An Nhiên bị kéo vào một thế
⭐ 0.0👁 0 lượt đọc📖 20 chương✍️ Admin TruyệnAI
📖 Chương 1 — Mưa Giữa Đêm Định Mệnh — Đọc thử miễn phí
Tiếng sét xé toạc màn đêm Sài Gòn, kéo theo cơn mưa như trút nước dội thẳng vào ô cửa kính taxi, An Nhiên giật mình, chiếc điện thoại trên tay tuột khỏi ngón trỏ. Chiếc xe lướt qua những con phố đã chìm vào màn nước bạc, đèn đường phản chiếu lung linh nhưng méo mó qua lớp kính mờ. Cô đang trên đường về sau một ngày dài vật lộn với dự án mới, sự mệt mỏi đã khiến mí mắt nặng trĩu. Mùi ẩm của đất và bê tông ướt át tràn vào khoang xe mỗi khi tài xế hạ kính chút xíu để nhìn đường rõ hơn, xen lẫn mùi nước hoa thoang thoảng của chính cô. "Tài xế ơi, anh đi chậm lại một chút được không?" An Nhiên khẽ lên tiếng, giọng cô hòa lẫn vào tiếng mưa ào ạt trên nóc xe, tựa như một lời thì thầm lạc lõng. Trái tim cô bỗng nhiên co thắt một cái, không phải vì sợ hãi, mà là một linh cảm mơ hồ, lạnh lẽo, như thể ai đó đang dội một gáo nước đá vào tận xương tủy, báo hiệu một điều gì đó sắp xảy ra. Chiếc xe đột ngột rẽ vào một con hẻm tối đen, không một ánh đèn, nơi không gian chỉ còn lại âm thanh hỗn độn của nước và tiếng còi xe inh ỏi từ xa vọng lại, rồi một ánh sáng chói lòa từ phía đối diện bỗng lao thẳng tới, xé nát màn đêm, và mọi thứ chìm vào một khoảng không vô định, đen kịt, không tiếng động.
Cả thế giới quay cuồng. An Nhiên cảm thấy cơ thể mình bị văng đi, đầu đập mạnh vào thứ gì đó cứng ngắc, một cơn đau nhói bùng lên, lan tỏa khắp thái dương. Mùi xăng dầu và sắt gỉ trộn lẫn với mùi máu tanh nồng xộc thẳng vào cánh mũi, khiến cô muốn nôn ọe. Tiếng kính vỡ lách tách như những mảnh pha lê rơi xuống, sau đó là một sự im lặng đáng sợ, chỉ còn tiếng mưa vẫn tí tách, tí tách rơi trên những mảnh kim loại cong vênh. Cô cố gắng hé mắt, nhưng mọi thứ trước mắt cô chỉ là một mớ hỗn độn màu đen và xám xịt. Một chất lỏng ấm nóng chảy dài xuống thái dương, rồi thấm vào khóe môi, vị mằn mặn của máu khiến cô rùng mình. "Mình... mình còn sống?" An Nhiên thầm nghĩ, giọng nói lạc hẳn trong cổ họng khô khốc. Cô nhúc nhích đầu ngón tay, cảm nhận từng sợi tóc ướt dính bết vào má. Tiếng mưa vẫn không ngớt, như muốn cuốn trôi mọi thứ, cuốn trôi cả sự sống. Cô nghe thấy tiếng bước chân vội vã, tiếng người nói chuyện nhỏ dần rồi lớn dần, nhưng tất cả đều mơ hồ, không rõ ràng, như thể cô đang ở dưới đáy đại dương, mọi âm thanh đều bị bóp méo. Rồi một bàn tay mạnh mẽ, lạnh ngắt, không hề có chút ấm áp nào, nắm lấy cánh tay cô, kéo mạnh.
"Buông tôi ra!" An Nhiên cố gắng vùng vẫy, giọng nói yếu ớt đến thảm hại, chẳng khác nào tiếng mèo con bị mắc kẹt trong cơn mưa lớn. Mắt cô mở to, cố gắng nhìn rõ khuôn mặt của người đang kéo mình đi, nhưng chỉ thấy một bóng người cao lớn, mặc một chiếc áo khoác đen, đội mũ trùm che kín mặt, hòa vào màn đêm u tối. Mùi đàn hương nhàn nhạt nhưng vẫn đủ sức át đi mùi máu và mưa tanh nồng từ người đàn ông đó, một mùi hương vừa thanh tao vừa lạnh lẽo, khiến An Nhiên sởn gai ốc. Cô lảo đảo, chân khuỵu xuống, cảm thấy đau nhói ở mắt cá chân. Bàn tay của người đàn ông kia vẫn không hề nới lỏng, thậm chí còn siết chặt hơn, như gọng kìm sắt. "Tôi không biết anh là ai, buông tôi ra!" Cô lặp lại, lần này giọng đã có phần mạnh mẽ hơn, xen lẫn sự phẫn nộ và sợ hãi. Trái tim cô đập thình thịch trong lồng ngực, như một con chim nhỏ đang cố thoát khỏi lồng giam. Cô nhìn quanh, cố tìm kiếm một chút ánh sáng, một chút hy vọng, nhưng xung quanh chỉ là màn đêm đen đặc và tiếng mưa không ngừng nghỉ. Cô nghĩ đến những bộ phim trinh thám cô từng xem, về những kẻ bắt cóc giấu mặt, những âm mưu đen tối. "Bình tĩnh đi An Nhiên, mày đã sống sót qua kỳ thi CPA, mày sống sót được qua bữa tối này," cô tự nhủ, một chút hài hước gượng gạo len lỏi trong đầu, cố gắng xua đi nỗi sợ hãi đang vây lấy mình. Nhưng bàn tay kia vẫn không buông, và cô bị kéo đi một cách thô bạo, chẳng khác nào một món đồ vô tri vô giác.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
Chiếc xe limousine màu đen bóng lướt đi trong màn mưa, không tiếng động, gần như vô hình trong đêm tối. An Nhiên bị đẩy vào ghế sau, cơ thể cô đau nhức, bầm tím, nhưng nỗi sợ hãi đã tạm thời lấn át mọi cơn đau. Mùi da thật cao cấp của nội thất xe hòa quyện với mùi nước hoa nam tính lạnh lẽo của người đàn ông ngồi đối diện, tạo thành một thứ mùi hương xa lạ, xa xỉ nhưng đầy áp lực. Chiếc áo vest của anh ta không thấm nước, vẫn phẳng phiu như chưa từng trải qua trận mưa bão vừa rồi. An Nhiên ngước nhìn, đôi mắt anh ta ẩn sau vành mũ, nhưng cô có thể cảm nhận được một luồng khí lạnh lẽo, sắc bén đang xuyên thấu qua mình, khiến sống lưng cô lạnh toát. Cô cắn chặt môi dưới, cố gắng không run rẩy. "Anh là ai? Anh muốn gì ở tôi?" Cô hỏi, giọng nói cứng rắn hơn cô tưởng, như một viên đá cuội nhỏ cố gắng chống lại dòng thác xiết. Anh ta không trả lời. Anh ta chỉ khẽ nhấc tay lên, ngón trỏ đeo chiếc nhẫn đá đen to bản gõ nhẹ lên thành cửa sổ, từng nhịp, từng nhịp, đều đặn như tiếng đồng hồ đang đếm ngược một điều gì đó. An Nhiên dõi theo cử động đó, trái tim cô thắt lại. Cô không thể nhìn rõ khuôn mặt anh ta, nhưng sự hiện diện của anh ta lấp đầy cả không gian chật hẹp của chiếc xe, một thứ áp lực vô hình nhưng ngột ngạt, khiến cô khó thở. Đầu ngón tay cô run nhẹ, cô giấu tay sau lưng, cắn chặt răng, cảm thấy như mình đang bị cuốn vào một vòng xoáy không thể thoát ra.
Chiếc xe dừng lại trước một cánh cổng sắt chạm khắc tinh xảo, cao vút, ẩn mình sau hàng cây cổ thụ già cỗi. Tiếng lạch cạch của khóa điện tử vọng lên giữa màn đêm tĩnh mịch, rồi cánh cổng từ từ mở ra, để lộ một con đường lát đá dẫn vào một dinh thự đồ sộ, nguy nga như một tòa lâu đài cổ tích, nhưng lại toát lên vẻ lạnh lẽo, u ám dưới ánh đèn vàng hắt bóng từ những ô cửa sổ. Mùi rêu phong và đất ẩm ướt từ khu vườn rộng lớn tràn vào xe, cùng với hương hoa nhài thoang thoảng từ đâu đó bay tới, tạo nên một sự tương phản kỳ lạ giữa vẻ đẹp cổ kính và sự đe dọa tiềm ẩn. An Nhiên hít sâu, lồng ngực như bị ai bóp chặt. "Đây là đâu?" Cô thì thầm, không dám tin vào mắt mình. Sài Gòn đâu có những nơi như thế này? Cô đã từng đi qua rất nhiều khu biệt thự cao cấp, nhưng chưa bao giờ thấy một kiến trúc nào đồ sộ và bí ẩn đến vậy. Cô cảm thấy như mình vừa bước vào một thế giới khác, tách biệt hoàn toàn với thực tại. Người đàn ông vẫn im lặng, anh ta xuống xe trước, rồi một trong hai người đàn ông mặc vest đen ngồi ghế trước mở cửa cho cô. "Mời cô xuống." Giọng nói của người vệ sĩ lạnh lùng, không chút cảm xúc, khiến An Nhiên giật mình. Cô liếc nhìn người đàn ông đang đứng dưới mưa, bóng lưng anh ta cao lớn, thẳng tắp, hòa lẫn vào màn đêm, tựa như một bức tượng điêu khắc bằng đá đen. Bước chân cô khập khiễng, từng bước chân nặng nề như chì, mỗi nhịp tim lại đập một tiếng "thịch" đau điếng trong lồng ngực.
Hành lang dài hun hút, lát đá cẩm thạch đen bóng loáng, phản chiếu ánh đèn chùm pha lê lộng lẫy trên trần nhà. Tiếng giày da của những người vệ sĩ gõ đều trên sàn đá hoa, tạo thành một nhịp điệu đều đặn, lạnh lẽo, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. An Nhiên bị dẫn đi như một con rối, từng bước chân đều cảm thấy nặng trĩu. Mùi hương gỗ đàn hương từ người đàn ông bí ẩn phía trước ngày càng nồng nặc, quấn lấy cô như một sợi dây vô hình. Cô cố gắng giữ bình tĩnh, đôi mắt cô lướt nhanh qua những bức tranh cổ điển treo trên tường, những pho tượng đá không rõ niên đại, tất cả đều toát lên một vẻ sang trọng đến đáng sợ. "Họ không phải người xấu... phải không?" Cô tự hỏi, trong đầu hiện lên hàng loạt giả thuyết về việc cô đang bị lôi kéo vào một cuộc tranh giành tài sản nào đó, hay một phi vụ bí mật của giới thượng lưu. "Hoặc là tệ hơn..." một giọng nói khác vang lên trong đầu cô, lạnh tanh. Cô bị dẫn vào một căn phòng khách rộng lớn, bày trí theo phong cách châu Âu cổ điển, với lò sưởi đá cẩm thạch, những chiếc ghế bành bọc nhung và một bàn trà bằng gỗ mun chạm khắc tinh xảo. Ánh đèn vàng hắt bóng lên gò má cao của người đàn ông, giờ đây anh ta đã cởi mũ, mái tóc đen nhánh, hơi ẩm vì dính mưa, rủ xuống vầng trán cao. An Nhiên đứng chết lặng, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt anh ta. Một khuôn mặt hoàn hảo đến mức phi thực tế, đường nét sắc sảo như được tạc từ đá cẩm thạch, đôi mắt đen sâu thẳm, lạnh lùng như vực thẳm. Anh ta không giống bất kỳ ai cô từng gặp. Anh ta không phải con người.
"Ngồi xuống." Giọng nói của người đàn ông vang lên, trầm thấp, lạnh lẽo, nhưng đầy uy quyền, như một mệnh lệnh không thể chối từ. An Nhiên giật mình, theo bản năng ngồi phịch xuống chiếc ghế bành bọc nhung đối diện anh ta. Chiếc ghế mềm mại ôm lấy cơ thể cô, nhưng cô không cảm thấy thoải mái chút nào, ngược lại, chỉ thấy căng thẳng đến tột độ. Anh ta rót một tách trà, hương hoa cúc thoang thoảng bay lên, làm dịu đi một phần không khí căng thẳng. Anh ta đặt tách trà trước mặt cô, rồi lại im lặng, ngón tay thon dài gõ nhẹ lên thành ly sứ trắng. "Tôi đã nói, anh là ai? Anh muốn gì ở tôi?" An Nhiên lại lên tiếng, cố gắng giữ giọng điệu bình tĩnh, nhưng trong lòng cô là một cơn bão tố. Tim cô đập rộn ràng, cô cảm thấy đầu óc mình quay cuồng, mọi thứ diễn ra quá nhanh, quá bất ngờ. "Tôi là Mạc Liệt." Anh ta cuối cùng cũng cất lời, giọng nói không hề lên xuống, đều đều như một cỗ máy. "Và cô sẽ kết hôn với tôi." An Nhiên nghe xong, nụ cười trên môi cô đông cứng lại. Vẫn cười, nhưng mắt không cười nữa, ngược lại còn mở to hết cỡ, như thể vừa nghe thấy điều gì đó hoang đường nhất trên đời. Cô đưa tay lên che miệng, suýt chút nữa bật cười thành tiếng vì sự vô lý của lời đề nghị này. "Kết... kết hôn?" Cô lặp lại, cố gắng tiêu hóa từng chữ một, nhưng mọi thứ cứ như một giấc mơ quỷ dị. Mưa ngoài cửa sổ vẫn rì rào, nhưng trong phòng, mọi âm thanh dường như đã biến mất, chỉ còn tiếng tim cô đập thình thịch và ánh mắt lạnh lẽo của Mạc Liệt đang nhìn thẳng vào cô.
"Tôi không đùa với cô." Mạc Liệt nói, giọng anh ta trầm hơn một tông, như thể đang nhấn mạnh sự nghiêm túc của lời nói. Đôi mắt đen sâu thẳm của anh ta không hề dao động, nhìn thẳng vào An Nhiên, khiến cô cảm thấy như mình đang bị một con mãnh thú săn mồi dò xét. "Hôn ước này đã được định sẵn từ rất lâu." Anh ta đưa tay ra, đặt một tập tài liệu da thuộc lên bàn trà. Mùi mực mới và giấy cao cấp phả vào mũi An Nhiên. Cô nhìn xuống, trên bìa tài liệu in đậm dòng chữ "Hợp đồng hôn nhân" và hai cái tên, một là "Mạc Liệt", và cái tên còn lại... là của cô, "Phạm An Nhiên". Cô cảm thấy đầu óc mình trống rỗng, không thể tin vào mắt mình. "Không thể nào... tôi chưa từng gặp anh, chưa từng nghe về hôn ước nào cả!" An Nhiên bật thốt, giọng cô run rẩy không kiểm soát. Cô lắc đầu lia lịa, cố gắng phủ nhận thực tại đang diễn ra trước mắt. Nước mắt bắt đầu lưng tròng, nhưng cô cố gắng kiềm chế, không cho phép mình yếu đuối trước người đàn ông bí ẩn này. Cô đứng phắt dậy, lùi lại một bước, cảm thấy như mình đang bị dồn vào chân tường. Ánh mắt cô liếc qua cánh cửa phòng, rồi lại quay về phía Mạc Liệt, người vẫn ngồi yên vị trên ghế, như thể anh ta đã lường trước được mọi phản ứng của cô. Không gian bỗng chốc trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết, như có hàng ngàn tảng đá đè nặng lên lồng ngực cô, khiến cô khó thở.
"Gia đình cô, đặc biệt là mẹ cô, nợ tôi một món nợ lớn." Mạc Liệt nói, từng lời như những nhát dao găm thẳng vào trái tim An Nhiên. "Một món nợ mà chỉ có cô mới có thể trả." An Nhiên nghe xong, toàn thân cô cứng đờ. Mẹ cô? Món nợ? Cô nhớ về tuổi thơ nghèo khó, về người mẹ tần tảo sớm hôm, về những khó khăn mà họ đã vượt qua. Mẹ cô chưa bao giờ nhắc đến bất cứ món nợ nào, càng không bao giờ nhắc đến một gia đình nào đó giàu có và quyền lực như thế này. "Không thể nào!" Cô hét lên, giọng cô lạc đi, mang theo sự tuyệt vọng và hoang mang tột độ. "Mẹ tôi... bà ấy sẽ không bao giờ làm điều đó!" Cô muốn nói gì đó, muốn phủ nhận, muốn phản bác, nhưng cổ họng cô như bị chặn lại bởi một cục nghẹn, không thể thốt nên lời. Cô cảm thấy một cơn lạnh chạy dọc sống lưng, không phải từ hơi lạnh của điều hòa, mà là từ nỗi sợ hãi đang dâng trào. Đôi mắt An Nhiên nhìn thẳng vào Mạc Liệt, cô cố gắng tìm kiếm một tia dối trá, một chút gì đó không thật trong ánh mắt lạnh lùng đó, nhưng chỉ thấy sự kiên định đến đáng sợ. Mùi hoa cúc từ tách trà đã tan biến, thay vào đó là mùi thép lạnh lẽo và sự đe dọa vô hình bao trùm lấy cô, khiến cô cảm thấy như mình đang bị đẩy vào một hố sâu không đáy, không lối thoát.
"Hợp đồng này được ký kết mười tám năm trước, khi cô vừa chào đời." Mạc Liệt nhàn nhạt nói, giọng anh ta không chút cảm xúc, như thể đang kể một câu chuyện vô thưởng vô phạt. Anh ta đưa ngón tay trỏ chỉ vào một dòng chữ nhỏ ở cuối hợp đồng, nơi có chữ ký của mẹ cô. An Nhiên lảo đảo bước tới, đôi mắt cô dán chặt vào dòng chữ ấy. Nét chữ quen thuộc của mẹ cô, dù đã nhòe đi một chút theo thời gian, nhưng cô vẫn nhận ra. "Không... không thể nào..." Cô lẩm bẩm, cảm thấy như mình vừa bị một cú đấm trời giáng vào bụng. Mười tám năm trước? Ngay từ khi cô mới sinh ra? Vậy ra cả cuộc đời cô đã bị sắp đặt, bị gán ghép vào một món nợ mà cô không hề hay biết. Nước mắt nóng hổi chảy dài xuống gò má, mang theo vị mặn chát của tuyệt vọng, thấm vào khóe môi. Cô nhìn Mạc Liệt, đôi mắt cô rực lửa, xen lẫn sự căm phẫn và đau đớn tột cùng. "Anh... anh lợi dụng lúc người khác khó khăn để ép buộc họ sao? Anh là đồ ác quỷ!" Cô hét lên, tất cả sự kìm nén trong cô đều vỡ òa. Tiếng cô vang vọng trong căn phòng rộng lớn, nhưng Mạc Liệt vẫn không hề nao núng, ánh mắt anh ta vẫn lạnh lùng như băng. Anh ta nhấp một ngụm trà, động tác tao nhã đến đáng sợ, như thể
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Tiếp tục quan sát
An toàn
🔥
Hành động ngay
Táo bạo
✨
Tìm cách khác
Bất ngờ
6
Lời Giao Ước Giữa Đêm Mưa Đá
10,634 từ
🔒 Đăng nhập
7
Bóng Đêm Thâm Sâu
10,609 từ
🔒 Đăng nhập
8
Lời Cầu Hôn Đẫm Máu
11,341 từ
🔒 Đăng nhập
9
Lời Cầu Hôn Đẫm Máu
10,325 từ
🔒 Đăng nhập
10
Ký Ức Đẫm Sương Đêm
13,335 từ
🔒 Đăng nhập
11
Bóng Tối Tiết Lộ Sứ Mệnh
12,702 từ
🔒 Đăng nhập
12
Lời Nguyền Trỗi Dậy
14,390 từ
🔒 Đăng nhập
13
Khế Ước Của Máu
13,708 từ
🔒 Đăng nhập
14
Bản Giao Kèo Vĩnh Viễn
13,274 từ
🔒 Đăng nhập
15
Khắc Ghi Định Mệnh Mưa
13,603 từ
🔒 Đăng nhập
16
Tối Ám Định Mệnh Giáng Lâm
10,933 từ
🔒 Đăng nhập
17
Khúc Giao Hưởng Định Mệnh
8,791 từ
🔒 Đăng nhập
18
Phần 18
5,298 từ
🔒 Đăng nhập
19
Phán Quyết Giữa Mưa
8,016 từ
🔒 Đăng nhập
20
Khắc Ghi Định Mệnh Giữa Đêm Mưa
12,544 từ
🔒 Đăng nhập
Tình yêu sâu đậm nhưng đầy đau khổ, câu hỏi muôn thuở: mãi mãi thực sự là bao xa?