Năm 2030, Sài Gòn chết.
Mùi rỉ sét, máu khô và tử khí hòa vào không khí đặc quánh, nặng trĩu trên từng mái nhà ngói mục, từng tấm tôn hoen ố. Landmark 81, biểu tượng một thời, giờ đây sừng sững như một bia mộ khổng lồ giữa biển đổ nát. Những tòa nhà chọc trời khác chỉ còn là khung xương trơ trọi, bị dây leo đột biến siết chặt như những con mãng xà khổng lồ.
Linh cẩn thận nhích từng bước trên con đường nứt toác, đôi mắt cô quét liên tục, cảnh giác. Bàn tay chai sần siết chặt khẩu súng ngắn Rulo, thứ vũ khí duy nhất cô cướp được từ một xác lính đặc nhiệm. Tim cô đập thình thịch, không phải vì sợ hãi mà là cơn đói cồn cào đang hành hạ. Đã ba ngày rồi cô chưa có gì vào bụng ngoài vài miếng bánh quy ẩm mốc. "HP: 45/100, Tinh thần: 30/100, Đói: 80%, Khát: 65%," bảng trạng thái ảo hiện lên góc mắt, nhắc nhở cô về sự mong manh của mình.
Tiếng rên rỉ khò khè vọng lại từ một cửa hàng tiện lợi đổ nát. Linh nín thở. Đó là thứ âm thanh cô đã nghe hàng ngàn lần trong ba tháng qua. Zombie. Nhưng lần này, có vẻ không phải loại thông thường. Tiếng rên nặng nề hơn, xen lẫn những tiếng nghiến răng ken két như kim loại bị vặn xoắn. Một bóng đen lướt qua khung cửa sổ vỡ, nhanh như cắt.
"Chết tiệt," Linh lẩm bẩm. Cô biết loại này. Cấp C. Nhanh hơn, khỏe hơn, và khó giết hơn nhiều so với đám Cấp D chậm chạp. Cô chỉ là Thức tỉnh D, năng lực Kim hệ vừa mới chớm nở, đủ để làm cứng da thịt đôi chút trong thời gian ngắn ngủi.
Mục tiêu của cô là khu dân cư Gò Vấp, nơi cô và em trai, Minh, đã chia cắt khi đại dịch bùng nổ. Một tin nhắn cuối cùng, đứt quãng, từ Minh: "Chị… Gò Vấp… nguy hiểm… chạy đi…" Sau đó là im lặng. Linh đã thề sẽ tìm thấy em trai, dù có phải băng qua địa ngục.
Một cơn gió lạnh rít qua, mang theo mùi tanh nồng của chất lỏng sinh học đột biến. Từ sâu trong cửa hàng tiện lợi, một con zombie Cấp C loạng choạng bước ra. Nó cao lớn hơn zombie bình thường, làn da biến thành màu xám xanh, những móng tay dài sắc nhọn như dao găm. Đôi mắt đỏ ngầu của nó khóa chặt vào Linh.
"Gào!"
Nó lao tới, tốc độ kinh hoàng. Linh lùi lại, nâng súng. Một phát đạn. Trượt. Viên đạn găm vào bức tường phía sau, bụi vôi bay mù mịt. Tay cô run rẩy. Cô chỉ còn ba viên đạn. Ba cơ hội.
