Tám giờ sáng ngày 23 tháng 7 năm 2045. Mưa.
Không phải cơn mưa rào Sài Gòn thường thấy, mà là những hạt nước đen kịt, quánh đặc, rơi xuống như những giọt mực độc. Trần nhà cũ kỹ của tôi rên rỉ, không phải vì mưa, mà là vì tiếng gào thét hỗn loạn từ bên ngoài, tiếng còi xe cấp cứu bị nuốt chửng bởi tiếng nổ.
Tôi, An Nhiên, một nhân viên văn phòng 25 tuổi, đang co ro trong góc bếp, ôm chặt con mèo mun tên Lạc. Mùi chua loét xộc thẳng vào mũi, mùi của kim loại bị ăn mòn, mùi của sự chết chóc. Bên ngoài, tiếng đổ vỡ ngày càng gần, tiếng la hét biến thành những âm thanh ghê rợn, không còn là tiếng người.
Mấy tiếng trước, tivi còn chiếu bản tin dự báo thời tiết với nụ cười trấn an. Giờ đây, màn hình nhiễu loạn, chỉ còn những vệt trắng xám như linh hồn lạc lối. Tôi nhìn ra cửa sổ, khung kính đã bắt đầu lốm đốm những vệt trắng đục, nơi giọt mưa chạm vào. Bên dưới, một người đàn ông ngã vật xuống, da thịt ông ta sủi bọt, quần áo tan chảy như sáp. Ông ta giãy giụa, tiếng hét tắc nghẽn trong cổ họng trước khi biến thành một khối bầy nhầy, bất động.
Lạc rít lên, cào vào tay tôi. Nó đang sợ hãi, tôi cũng vậy. Toàn thân tôi run lẩy bẩy, cơn đói và khát bị sự kinh hoàng lấn át. Tôi đã nhốt mình trong căn hộ này gần 24 tiếng. Lương thực dự trữ cạn kiệt, nước máy đã chuyển màu vàng đục.
Tiếng gõ cửa vang lên. Không phải tiếng gõ bình thường, mà là những cú đập thô bạo, dồn dập, như thể thứ gì đó đang muốn phá tung cánh cửa gỗ đã mục nát. Tim tôi đập thình thịch, tiếng đập của nó át cả tiếng mưa axit đang dần ăn mòn thế giới bên ngoài.
"An Nhiên! Có ai không?!" Giọng nói the thé, đầy vẻ hoảng loạn của cô Tư hàng xóm. "Mở cửa! Mở cửa đi! Bên ngoài... bọn chúng...!"
Tiếng cô Tư đột ngột im bặt. Thay vào đó, là một tiếng gầm gừ khô khốc, ghê rợn. Tiếng đập cửa càng mạnh hơn, gỗ bắt đầu nứt ra. Lạc nhảy vọt khỏi tay tôi, chui tọt xuống gầm tủ lạnh. Tôi lùi lại, nhìn chằm chằm vào cánh cửa, nơi bóng đen thấp thoáng qua khe nứt ngày càng lớn. Một con mắt đỏ ngầu, sưng húp lộ ra, ánh nhìn đầy dã tính. Nó không phải là người.
