Tiếng rên rỉ của gió xé ngang đồng bằng, nay không còn là điệu ru của những cánh đồng lúa trĩu bông mà là khúc ai ca cho sự mục ruỗng. Mùi tanh nồng của bùn, của nước đọng, và thứ mùi ghê tởm hơn – mùi tử khí – quẩn quanh trong không khí ẩm thấp. Ba tháng. Ba tháng kể từ ngày những giọt mưa axit đầu tiên rơi xuống, biến vùng đất trù phú thành địa ngục.
Hương, hai tay run rẩy bấu chặt khẩu súng săn đã cũ mèm của ba. Họng súng lạnh ngắt, lòng cô còn lạnh hơn. Bên cạnh, thằng em trai, Thạch, co ro trong chiếc áo mưa rách bươm, khuôn mặt xám ngoét vì đói và sợ. Mới mười tuổi, đôi mắt nó đã hằn sâu nỗi kinh hoàng của tận thế. Mẹ, mẹ đã bị lũ cá sấu đột biến kéo xuống sông khi cố vớt túi gạo cuối cùng. Ba, ba đã ra đi khi chặn đường cho mẹ con cô thoát khỏi một bầy chim kền kền khổng lồ. Giờ đây, chỉ còn hai chị em.
"Chị Hương... nước." Giọng Thạch thều thào, môi nó nứt nẻ.
Hương nhìn túi nước còn lưng chừng. Một ngụm nhỏ cho Thạch, để nó có sức đi tiếp. Còn cô? Cô có thể chịu đựng thêm. Cô phải chịu đựng. Landmark 81. Đó là mục tiêu cuối cùng. Nghe đồn, đó là một trong những khu vực an toàn hiếm hoi còn sót lại, nơi có thể có thức ăn, có nước sạch, có hy vọng. Nhưng từ đây, Long An, đến Sài Gòn, là một hành trình chết chóc.
Họ đang ẩn nấp trong một cái chòi canh vịt đổ nát, xung quanh là những ruộng lúa ngập nước, giờ thành đầm lầy mênh mông. Thỉnh thoảng, một cái bóng đen kịt lướt qua dưới mặt nước, để lại những gợn sóng hình chữ V ghê rợn. Đó là cá lóc đột biến, răng nanh sắc như dao cạo, sẵn sàng nuốt chửng bất cứ thứ gì rơi xuống.
Bỗng, một tiếng động nhẹ. "Rẹt." Như tiếng vỏ cây bị xé. Hương giật mình, khẩu súng tự động chĩa ra. Tim cô đập thình thịch, muốn nhảy khỏi lồng ngực. Một con chuột đột biến, to bằng con mèo con, đôi mắt đỏ ngầu, đang gặm nhấm xác một con ếch bên ngoài chòi.
"Đừng nhúc nhích," Hương thì thầm, siết chặt tay Thạch.
Con chuột ngẩng đầu, đôi tai vểnh lên, đánh hơi trong không khí. Nó đã nghe thấy. Nó phóng thẳng về phía chòi, tốc độ kinh hoàng. Hương nhắm mắt, bóp cò. TIẾNG SÚNG NỔ xé toang sự yên tĩnh, vang vọng khắp đầm lầy. Con chuột văng ra xa, máu đỏ tươi bắn tung tóe lên vách chòi.
