Đêm. Sương giăng mờ ảo khắp núi Vân Kiếm, tựa như bức màn lụa che giấu vạn vật. Tiếng sáo. Một âm thanh mảnh mai, buồn bã, len lỏi qua từng kẽ lá, xuyên qua những vách đá cheo leo, rồi vỡ tan trong không trung lạnh giá. Nó không bi ai như tiếng khóc, cũng chẳng phẫn uất như tiếng than, chỉ là một nỗi cô độc đến tận cùng, như thể cả thế gian này chỉ còn lại duy nhất một người đang gọi. Gọi một cái tên, một bóng hình đã vĩnh viễn tan biến vào hư vô.
Dưới tán cây cổ thụ, nơi sương đêm đặc quánh đến mức ngọn nến cũng khó lòng thắp sáng, một bóng người cô độc đứng đó. Hắn khoác trên mình bộ y phục đen tuyền, hòa lẫn vào bóng tối thăm thẳm. Khuôn mặt được che khuất bởi vành mũ rộng, chỉ để lộ đôi môi mím chặt và quai hàm cương nghị. Tay hắn cầm một cây sáo ngọc bích, xanh biếc như màu nước hồ thu. Từng ngón tay thon dài, xương xẩu, vuốt ve thân sáo, như chạm vào một kỷ niệm xa xăm.
Tiếng sáo càng lúc càng dồn dập, rồi lại chậm rãi, kéo dài, như sợi tơ vương vấn không dứt. Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận từng làn gió lạnh tạt vào mặt, cuốn theo hơi thở của núi rừng. Trong tâm trí hắn, hiện lên một hình ảnh: chàng trai với mái tóc dài suôn mượt, đôi mắt cười cong cong như vầng trăng khuyết, và nụ cười rạng rỡ như ánh dương. Hình ảnh ấy, dù đã bao nhiêu năm trôi qua, vẫn khắc sâu, rõ nét như vừa mới hôm qua.
“Ngươi vẫn còn ở đây sao?”
Một giọng nói trầm thấp, mang theo chút mệt mỏi vang lên từ phía sau. Bóng người chơi sáo khẽ giật mình, ngón tay ngừng bặt. Hắn không quay đầu lại, vẫn đứng thẳng tắp, bờ vai rộng vững chãi như núi.
Người đến gần hơn. Bước chân nhẹ nhàng, không gây ra dù chỉ một tiếng động. Hắn ta mặc y phục trắng, đối lập hoàn toàn với màu đen của người chơi sáo. Mái tóc bạch kim dài đến thắt lưng, được buộc lỏng bằng một sợi dây lụa đen. Khuôn mặt thanh tú, đôi mắt phượng dài hẹp, lạnh lùng như băng. Đây là Lãnh Thiên Phong, chủ nhân của Vân Kiếm Sơn Trang, người được mệnh danh là kiếm khách cô độc nhất võ lâm.
Lãnh Thiên Phong đứng cách người kia vài bước chân, ánh mắt phức tạp nhìn bóng lưng cô độc. “Đã ba năm rồi, ngươi vẫn không bỏ cuộc?”
Người chơi sáo vẫn im lặng, không đáp lời. Hắn chỉ siết chặt cây sáo trong tay, khớp ngón tay trắng bệch. Sự im lặng này như một lời khẳng định, một nỗi chấp niệm đã ăn sâu vào cốt tủy.
