Tiếng chuông báo thức réo rắt xuyên qua giấc ngủ nặng nề của tôi. Đồng hồ điểm 6 giờ sáng, nhưng màn đêm bên ngoài cửa sổ không hề vơi bớt. Một màu đen kịt, đặc quánh như mực tàu, nuốt chửng mọi ánh sáng. Mắt tôi nheo lại, cố gắng thích nghi với sự bất thường. Điện thoại mất sóng, TV chỉ còn màn hình nhiễu hạt. "Chuyện quái gì đang xảy ra vậy?"
Tôi là Mai Chi, sinh viên năm cuối, giờ đây lại là một kẻ lạc lõng trong chính căn phòng trọ nhỏ ở Sài Gòn. Bạn cùng phòng, Minh, vẫn đang say ngủ. Tôi lay mạnh vai cô ấy. "Minh, dậy đi! Có chuyện rồi!"
Minh càu nhàu, nhưng khi mở mắt ra, khuôn mặt cô ấy cũng biến sắc. "Trời ơi... sao tối thế này?"
Tiếng la hét từ dãy trọ bên cạnh, rồi tiếng đổ vỡ loảng xoảng, khiến cả hai chúng tôi giật mình. Một tiếng rít kinh hoàng, nghe như xé toạc không khí, vang vọng khắp con hẻm. Đó không phải tiếng người.
Cửa sổ rung lên bần bật. Bên ngoài, những bóng người lờ mờ di chuyển. Chúng không đi, chúng lê lết, va đập vào nhau. Và âm thanh... tiếng xương gãy, tiếng răng nghiến, tiếng rên rỉ khô khốc. Mùi tanh tưởi, ghê tởm bắt đầu xộc vào phòng, trộn lẫn với mùi ẩm mốc của đêm mưa.
"Zombie!" Minh thốt lên, giọng lạc đi. Cô ấy vừa xem bộ phim mạt thế nào đó tối qua. Nhưng đây không phải phim. Đây là hiện thực.
Một bóng đen cao lớn, dị dạng, bỗng dưng đập mạnh vào cửa sổ. Kính rạn nứt. Cái khuôn mặt méo mó, đôi mắt trắng dã vô hồn. Nó gầm gừ, đôi tay vươn ra, những móng tay đen kịt cào xé.
Chúng tôi lùi lại, va vào nhau. Toàn thân tôi run rẩy, đầu óc trống rỗng. Chân Minh khuỵu xuống. "Chi... chúng ta phải làm gì đây?"
Tôi nhìn quanh, tuyệt vọng. Căn phòng trọ nhỏ bé này không có gì ngoài vài bộ quần áo, sách vở và đồ ăn vặt. Một con dao làm bếp cùn nằm trong ngăn kéo. Một cây gậy lau nhà cũ kỹ.
Cánh cửa phòng chúng tôi bỗng rung lên dữ dội. Tiếng va đập ngày càng mạnh. Chúng đang cố phá cửa. Cánh cửa gỗ ọp ẹp khó lòng chống đỡ được lâu. Tôi ôm lấy Minh, trái tim đập như trống bỏi. Đây là kết thúc ư? Mới sáng sớm ngày tận thế đã đến rồi sao?
