Mưa phùn giăng mắc, quấn quýt lấy từng tán cây bàng đỏ thẫm trên con phố Đinh Tiên Hoàng. Gió lạnh luồn qua kẽ áo, mang theo hương hoa sữa cuối mùa dìu dịu. Trong quán cà phê cổ kính nép mình bên Hồ Gươm, ánh đèn vàng hắt hiu lên gương mặt trầm mặc của Phó Chấp. Ly cà phê đen đặc sánh, nguội lạnh, nhưng anh không bận tâm. Đôi mắt sắc lạnh kia vẫn dán chặt vào màn hình máy tính bảng, nơi một bức ảnh cũ kỹ đang hiển thị.
Trong ảnh là một chàng trai trẻ, mái tóc đen nhánh hơi rối, đôi mắt cười cong cong tựa vầng trăng khuyết, ẩn chứa tinh nghịch và một chút gì đó cố chấp. Gương mặt thanh tú, phảng phất nét ngây thơ của tuổi đôi mươi, nhưng lại có sức hút lạ kỳ, như một lời mời gọi bí ẩn. Phía dưới bức ảnh là dòng chú thích viết tay: "Mục tiêu cuối cùng: An Nhiên."
Ba năm. Ba năm ròng rã, Phó Chấp đã đi qua không biết bao nhiêu thành phố, lật tung từng trang hồ sơ, chỉ để tìm kiếm một người, một cái tên đã bị thời gian vùi lấp. Anh là “thợ săn ký ức”, người duy nhất có thể chắp vá những mảnh vỡ quá khứ cho giới thượng lưu. Nhưng lần này, mục tiêu lại là quá khứ của chính anh. Mảnh ký ức vụn vỡ về một tai nạn năm xưa, về một cái tên mơ hồ, về một lời hứa chưa kịp nói.
Tiếng chuông gió leng keng khe khẽ báo hiệu có khách. Phó Chấp không ngẩng đầu. Cho đến khi, một mùi hương tinh khiết, nhẹ nhàng như sương sớm, lẫn với chút ấm áp của trà hoa cúc thoảng qua, khiến đầu ngón tay anh khựng lại trên màn hình. Anh vô thức hít một hơi thật sâu. Mùi hương này…
Một chiếc bóng mảnh khảnh đổ dài trên mặt bàn. Giọng nói trong trẻo, tựa suối chảy khe khẽ cất lên: "Xin lỗi, hình như chỗ này có người ngồi rồi thì phải?"
Phó Chấp chậm rãi ngước mắt. Đôi con ngươi đen láy, tĩnh mịch như đáy hồ sâu, chạm phải một ánh nhìn trong veo, lấp lánh như sương mai. Chàng trai trước mặt mặc chiếc áo len màu kem rộng rãi, mái tóc đen mềm mại buông xõa trán. Nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi, đôi mắt cong cong, tựa vầng trăng khuyết, ẩn chứa tinh nghịch và một chút gì đó cố chấp…
Tim Phó Chấp bỗng đập lệch một nhịp. Bức ảnh trên máy tính bảng như được phơi bày dưới ánh sáng chân thực. Từng đường nét, từng biểu cảm, giống đến kinh ngạc. Anh cứng đờ người, ngón tay run rẩy, làm rơi chiếc bút chì đang cầm trên tay. Nó lăn loảng xoảng trên sàn nhà gạch men.
