Đêm. Mưa phùn giăng mắc phố cổ Hội An, hắt vào khung cửa sổ gỗ cũ kỹ. Trần Phong, với mái tóc bết vào trán, miết nhẹ ngón tay lên tấm ảnh đã ố vàng. Trong ảnh, hai chàng trai trẻ cười rạng rỡ dưới vòm trời lấp lánh sao đêm. Một người, chính là hắn mười năm trước, còn người kia… đôi mắt Trần Phong tối lại, một vết sẹo vô hình lại nhói lên trong trái tim.
"Mười năm rồi sao?" Hắn lẩm bẩm, giọng khàn đặc.
Tiếng chuông điện thoại chợt réo vang, cắt ngang dòng ký ức. Màn hình hiển thị cái tên đã bị lãng quên từ rất lâu: "Minh Quân". Bàn tay Trần Phong run rẩy, như chạm vào một dòng điện cao thế. Hắn đã xóa số này khỏi danh bạ từ bao giờ, nhưng trí nhớ lại trêu ngươi lưu giữ từng con số. Hắn nhìn chằm chằm màn hình, hơi thở nghẹn lại. Mười năm im bặt, vì lẽ gì giờ lại liên lạc?
Hắn nhớ như in ngày hôm đó, đêm định mệnh dưới bầu trời sao nơi đỉnh đồi Trà Vinh. Minh Quân, với nụ cười rạng rỡ như ánh trăng, đã nắm lấy tay hắn, ánh mắt chứa đựng cả một dải ngân hà. "Trần Phong, cậu có tin vào định mệnh không?" Giọng nói ấm áp ấy còn vương vấn trong không khí.
Minh Quân, học bá của trường cấp ba, lạnh lùng, ít nói, nhưng lại luôn dịu dàng với mình hắn. Còn Trần Phong, một đứa trẻ mồ côi, lớn lên trong xóm nghèo, chỉ có mình Minh Quân là ánh sáng. Tình cảm của hắn dành cho Minh Quân, từ ngưỡng mộ, dần biến thành một thứ gì đó sâu sắc, âm thầm lớn lên theo từng ngày. Hắn chưa bao giờ dám nói ra, chỉ lặng lẽ giữ trong tim.
Đêm đó, Minh Quân đã thì thầm, "Tớ muốn... sau này, chúng ta sẽ cùng nhau ngắm sao như thế này mãi mãi." Trần Phong đã ước gì thời gian ngừng lại. Nhưng rồi, tất cả sụp đổ. Một bức thư, một lời từ biệt không giải thích, và Minh Quân biến mất, để lại Trần Phong với một trái tim tan nát và vô vàn câu hỏi không lời đáp.
Tiếng chuông điện thoại vẫn kiên trì reo. Trần Phong nhắm mắt, ký ức mười năm trước ùa về như một cơn sóng dữ. Hắn đã tự nhủ phải quên đi, phải sống tiếp. Nhưng một cuộc gọi, chỉ một cuộc gọi, lại đủ sức đánh thức mọi vết thương đã lành sẹo. Hắn buông tấm ảnh xuống, hít sâu một hơi.
Cuối cùng, hắn cũng chạm vào màn hình.
"Alo?" Giọng hắn khô khốc.
